“Cũng đúng.”
Hà Lan bà nội trợ bao nhiêu năm nay, từ lâu quen với những thứ .
Tuy Xưởng cơ khí năm nào cũng hoạt động, nhưng Hà Lan cũng tham gia ít . Thật ít nhiều cũng quen với việc 9, 10 giờ mới bắt đầu, nhưng ngờ hỏi một câu, hôm nay cũng là thuận miệng thôi.
Triệu Quế Hoa: “ nấu chút canh gừng rót bình, xem náo nhiệt về uống chút canh gừng nóng cũng . Nếu cô xem tuyết , hôm nay trời cũng hửng nắng, kẻo cảm lạnh.”
Bà như , Hà Lan cũng vội vàng về nhà chuẩn , con gái tan học về cũng thể uống một bát.
Đám ông lão bà lão bọn họ cùng khỏi cửa, ai nấy đều mặc kín mít. Lam Tứ Hải là vẽ chuyện nhất, tự còn xách theo một cái bình nước nhỏ, đây là mang theo để uống nước. Mấy ông lão tò mò sang, thi tặc lưỡi. Bên trong thả một lát nhân sâm, còn chút rễ râu gì đó, là đại bổ.
Lam Tứ Hải vẫn như : “Làm mà, là đối xử với bản một chút.”
Bà bạn già của ông bên cạnh, tán thành gật đầu.
Có một , chuyện chẳng liên quan gì đến tuổi tác. Người thú vị, sống cùng ông , luôn thể trải nghiệm những hương vị khác . Lam Tứ Hải chính là như , tuy qua sách vở gì, nhưng ngoài việc học hành , những thứ khác gì là .
Hơn nữa còn khiến cảm thấy thoải mái.
“Lão ca, học hỏi ông mới .” Đám Trang Lão Niên Nhi thi cảm thán.
Lam Tứ Hải: “Thế thì thôi, để hôm nào dẫn các ông ngoài mở mang kiến thức. Gần đây quen một ông bạn, nuôi chim bồ câu cực kỳ giỏi, cái đó mới thú vị...”
“Thế thì quá...”
Những đồng chí nam tụ tập , các đồng chí nữ cũng ngoại lệ, tuổi lớn tuổi nhỏ cũng chẳng cách gì.
Vương Hương Tú bây giờ cũng tụ tập cùng đám già . Trước đây tuy cũng hòa khí, nhưng ít nhiều vẫn cách một tầng, chủ yếu là vì những chuyện tồi tệ năm xưa quá nhiều, ả ít nhiều cũng ngại ngùng. từ khi để Kim Lai tiếp quản công việc, ả ở nhà nhiều thời gian hơn, ngược cũng dần dần trở nên thiết với .
Ả bây giờ gia nhập đội ngũ già, coi như là đồng chí trẻ tuổi trong đội ngũ già.
Dù thì, so với những như Triệu Quế Hoa, Vương đại mụ, Chu đại mụ, ả vẫn là bậc vãn bối. Nếu so với Lam đại gia, thì coi như là trẻ hơn hai thế hệ. Ả trong tổ chức , coi như là độ tuổi tráng niên, cùng một lứa với những như Hà Lan và Vương Tự Trân.
Ả khoanh tay, mang theo vài phần đắc ý : “Hôm nay Kim Lai nhà chúng còn tiết mục đấy.”
Mấy ngày nay ả cứ nhịn , chỉ một cú chấn động .
“Dô! Thằng bé diễn cái gì thế?”
“Là hát múa, là diễn tiểu phẩm?”
“Thằng nhóc trông cũng bảnh bao, lên sân khấu là đúng .”
“ .”
Vương Hương Tú đắc ý dào dạt, : “Nó diễn tiểu phẩm, diễn một tên trai bao, coi như là diễn đúng bản chất.”
Mọi : “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1408.html.]
Cô đúng là ruột.
Cái câu "diễn đúng bản chất" . Sao cô thể thốt ?
mà, cũng chuẩn xác quá chứ.
“Có thể lên sân khấu chính là vinh dự . Nếu lớn lên , lấy tư cách diễn trai bao? Cái chỉ trai mới diễn , đây cũng coi như là một lời khen ngợi .” Triệu Quế Hoa đỡ.
Vương Hương Tú ở bên cạnh kinh ngạc Triệu Quế Hoa, hồi lâu mới : “Bà y hệt như Đồng Lai nhà .”
Triệu Quế Hoa "phụt" một tiếng bật , đây rõ ràng là Đồng Lai đang an ủi cả của nó.
vạn ngờ tới, loại như Kim Lai vuốt lông thuận chiều, ngược lọt tai, trái còn t.ử tế. Con , thật khó . Phải rằng, kiếp tên đến già vẫn đổi .
Mọi khóa cổng viện cùng rời . Những ngày như thế , trong viện lấy một bóng .
Giống như Tùy đại thẩm bọn họ cũng theo ngoài. Ngày như thế xem náo nhiệt thì còn đợi đến bao giờ? Mọi cùng ngoài. Lại phát hiện , mấy đôi mắt đang âm thầm chằm chằm họ.
, đây ai khác, chính là băng nhóm "Phạm Thái" chuẩn mấy tháng trời, vì thương mà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Mấy đều tụ tập ở phía nhà vệ sinh, nép sát tường lẩn trốn, chỉ sợ thấy. May mà sáng sớm hôm nay tuyết rơi khá lớn, thời tiết khá lạnh, ngược cũng ai dạo bên ngoài.
Bọn họ sáng sớm trời tờ mờ sáng khỏi cửa, thẳng đến đây trốn ở chỗ .
Mấy cùng chung suy nghĩ cho rằng, như mới là nhất. Tại ư? Bởi vì sớm, chính vì sớm, ngược mới dễ phát hiện. Nếu ai nấy đều ngoài, bọn họ là lạ về phía , thế chẳng nguy hiểm ?
Phải rằng, đội trinh sát chân bó trong ngõ dạng . Mấy bà lão cách theo dõi ngoài. Bọn họ đến sớm, liền bớt vấn đề về phương diện , tuy là lạnh một chút. chịu khổ trong khổ, mới .
Tội bọn họ chịu bây giờ, đều là vì để hưởng phúc.
Cho nên, chuyện , chống đỡ .
Bọn họ sáng sớm 5 giờ, 5 giờ đấy, lén lút thậm thụt đến đây. Từ sáng sớm đợi đến bây giờ, sắp biến thành tuyết luôn , sắp đông cứng .
mà, thể nhịn, bọn họ thể nhịn.
Mấy c.ắ.n c.h.ặ.t răng, sợ gian khổ, 4 cứ thế nép sát tường, cũng dám chuyện phiếm, âm thầm chờ đợi. Những sáng sớm ngoài vệ sinh, còn những đổ bô, bọn họ đều gian nan nhịn xuống hết.
Tuy mùi vị tệ một chút, nhưng mùa đông mà, rõ ràng lắm!
Dù thế nào nữa, cũng mạnh hơn vụ kinh hồn cống ngầm của bọn họ đây.
Bọn họ nhất định ăn trộm sạch sành sanh đám .
Ngay lúc mấy sắp c.h.ế.t cóng thành que kem, cuối cùng cũng thấy trong viện của họ , trong đó Vương Hương Tú.
Lão Thái trong nháy mắt trợn trừng mắt nứt khóe. Gã thật sự hận thấu xương Vương Hương Tú, mặc kệ trong chuyện liên quan đến khác , gã hận nhất vẫn là Vương Hương Tú. Bởi vì chính đàn bà hại gã mất quyền lực.