Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1403

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:33:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả Lão Thái cũng đang tính toán để lấy bộ tiền. Phải trong những ngu xuẩn nhất chính là Khương Bảo Hồng, Khương Bảo Hồng là thật sự kiếm tiền chia tiền báo thù. mà, những khác chắc nghĩ như .

Cách hai ba tháng, mấy cùng chút gượng gạo.

Phạm Đức Tiêu tuy "rộng lượng" tha thứ cho Khương Bảo Hồng, nhưng gặp ngoài mặt vẫn lạnh nhạt. Ngược Khương Bảo Hồng Tiểu Thái dặn dò, chủ động lấy lòng: “Phạm Đức Tiêu , đây bác gái một chuyện khiến vui, đừng tính toán với bác gái, bác gái cũng cố ý .”

Trong lòng Phạm Đức Tiêu c.h.ử.i c.h.ế.t phụ nữ , nhưng vẫn giả vờ như : “Bỏ , là hiểu lầm thì cũng chấp nhặt với bà, chúng bàn về kế hoạch .”

Bất kể thế nào, đều là chuyện .

Bây giờ tiên là kiếm tiền.

Mà cơ hội , dạo Tiểu Thái ngừng tìm Phạm Đức Tiêu, gọi cả bố gã, coi như ba bên bàn bạc kỹ lưỡng.

Tiểu Thái: “Suy nghĩ của là lợi dụng cơ hội Tết Dương lịch. ngóng , Xưởng cơ khí Tết Dương lịch sẽ tổ chức buổi biểu diễn văn nghệ quy mô lớn, trong đại viện của bọn họ chắc chắn đều sẽ xem náo nhiệt, lúc đại viện tất nhiên sẽ ai. Đây chính là cơ hội của chúng .”

Lão Thái: “Xưởng cơ khí chắc sẽ đốt pháo, tiếng ồn thể che lấp tiếng động của chúng .”

Tiểu Thái gật đầu: “, cho dù xung quanh còn hàng xóm xem náo nhiệt, cũng chắc để ý đến chuyện của đại viện . chúng cũng chuẩn sẵn hai phương án, nếu xem náo nhiệt, lúc chúng tay, trực tiếp trói . Những đại viện đều hầm ngầm, nhốt hầm ngầm. Chúng bắt đầu lục soát từ ngoài trong, bỏ sót nhà nào. Những chỗ thường giấu tiền, tuyệt đối bỏ qua. Ví dụ như ngăn kéo là nhất định kiểm tra. Còn tủ, kiểm tra xem trong khe hở tiền . Còn nữa là mặt tường. Gõ thử xem vách ngăn .”

Gã dừng một chút, uống ngụm nước tiếp: “Ngoài những chỗ , còn xà nhà, trong lỗ sưởi, đều tự tìm kiếm, tìm những thứ thì chính là của chúng . Chỉ cần lấy tiền, chúng sẽ nhanh ch.óng rời khỏi đây. Đương nhiên, chúng xong những việc là xong. Chúng cất tiền , đó tiếp tục xuất phát, chúng còn mục tiêu thứ hai. Mục tiêu thứ hai chính là kẻ họ Trịnh và Hồ Tuệ Tuệ, hai chắc chắn là nhiều tiền hơn trong đại viện. Chúng trực tiếp đến nhà bọn họ, nhà bọn họ ở khu tập thể, dễ phát hiện hơn. Cho nên đầu tiên chúng nhất định đến tứ hợp viện , bên tứ hợp viện giống như nhà lầu, vấn đề gì chúng thể khống chế , vì lựa chọn thứ hai là nhà Hồ Tuệ Tuệ.”

“Được đấy.”

Đây là điều bàn bạc xong xuôi.

“Lúc hành động ở nhà thứ hai tránh khỏi sẽ kinh động đến khác, cho nên chúng nhanh ch.óng rời , đến lúc đó chúng sẽ tập hợp ở nhà , đó chúng chia chác, thế nào?”

Lão Thái: “Còn chuyện báo thù nữa.”

Ánh mắt Tiểu Thái lóe lên, : “Sau khi chúng trở về, cầm tiền sắp xếp xong đường rút lui, đó ngày một ngày sẽ báo thù. Báo thù thì cần kỹ thuật gì , trực tiếp d.a.o trắng , d.a.o đỏ . Đến lúc đó chúng sẽ hỏa tốc rời khỏi Tứ Cửu Thành.”

“Thế .”

Trong lòng Lão Thái thoải mái hơn ít.

Phạm Đức Tiêu thấy vẻ mặt qua loa của Tiểu Thái, một chút cũng tin Tiểu Thái thật sự thể báo thù, đây rõ ràng là trì hoãn mà. gã cũng gì, chuyện thì liên quan gì đến gã .

Gã tuy căm hận, nhưng cũng nghĩ đến chuyện báo thù, thứ gã cần là tiền.

Chỉ cần tiền, chính là sự bồi thường lớn nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1403.html.]

Chuyện báo thù, vẫn là chuyện .

Nếu chỉ chọn một, gã chắc chắn sẽ chọn cái . Gã tuy chút căm hận nhà họ Trịnh và những kẻ khiến gã giam giữ, nhưng so với tiền thì là quan trọng nhất.

: “Chúng tính toán chi tiết một chút.”

“Được.”

“Bốn chúng , ít ?”

Tiểu Thái: “Người thì ít một chút, nhưng chỉ cần thể khống chế tình hình, thật cũng chẳng cả. Chúng tuy ít , nhưng ít cũng cái lợi của ít . Nếu đông , là sẽ thêm một chia chác đồ chúng cướp ? Bây giờ tuy ít , nhưng chỉ bốn chúng chia, cũng là chuyện .”

“Cái đúng.”

Mọi đều chia nhiều hơn một chút mà.

“Người , quý ở tinh chứ quý ở đông.”

đúng .”

Mọi bàn bạc xong xuôi, trong lòng đều thoải mái hơn ít, : “Vậy ngày mai là Tết Dương lịch , tối nay chúng ngủ sớm một chút, nghỉ ngơi cho thật , ngày mai tranh thủ sớm ngày...”

“Đợi !” Khương Bảo Hồng : “Chúng luôn về chuyện chia chác chứ nhỉ?”

Ánh mắt mấy khác đều lóe lên.

Bởi vì đều nghĩ đến chuyện chia chác, thật ai nấy đều đang nghĩ cách chiếm của riêng hắc ăn hắc, cũng chỉ Khương Bảo Hồng là cẩn thận tỉ mỉ cảm thấy, bọn họ thật sự chia chác. Ánh mắt Tiểu Thái lóe lên, : “Vậy đương nhiên là bốn mỗi một phần chia đều .”

thì cũng đều là của gã.

Phạm Đức Tiêu tuy cũng nghĩ như , cũng cảm thấy những thứ đều là của , nhưng thấy lời vẫn thoải mái, : “Sao là mỗi một phần? Vậy nhà các chẳng chiếm ba phần tư ? chỉ một phần tư, vẫn thiệt mà.”

“Lời cũng thể như , ai bảo chỉ một , chúng là ba cơ mà.”

Phạm Đức Tiêu: “ cũng góp sức ít mà, là một đàn ông trưởng thành, xem bố , tuổi tác đều nhỏ, còn một nữ đồng chí, thật chẳng giúp gì nhiều.”

“Lời đúng chứ? cảm thấy...”

Mọi lải nhải tranh luận ầm ĩ. Tuy còn bắt đầu tay, nhưng bọn họ bắt đầu tranh giành vì " tiền cướp " .

 

 

Loading...