Đừng hòng.
bây giờ vẫn tỏ hòa nhã, ừm, để lừa gạt thằng chả .
Nghe , Tiểu Thái lập tức kích động: “Anh quyết định cùng ? Tốt quá , ngay là thời thế mà, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Anh em chúng cùng phát tài.”
“Được.”
Phạm Đức Tiêu buồn nôn c.h.ế.t, nhưng vẫn cố nhịn bước tới đỡ gã, : “Người em, đưa về nhà.”
Tiểu Thái cảm động nước mắt lưng tròng, : “Được. mà...”
Gã đáng thương hỏi: “Trên đồ ăn ?”
Sắc mặt Phạm Đức Tiêu biến đổi, lập tức : “Đêm hôm khuya khoắt, lấy đồ ăn mang theo? Đi thôi, mau ch.óng đưa về nhà.”
Chút tiền tiết kiệm cuối cùng của nhà gã gã tiêu sạch hôm nay . Chính gã cũng ăn tối đây .
Có thể một ngày ăn cơm, nhưng thể một ngày chơi gái.
Nếu đưa Tiểu Thái về nhà, khéo ăn chực một bữa. Gã nhịn thối giúp đỡ, bữa cơm là thể thiếu. Nghĩ , trong lòng gã liền chút tính toán. Gã : “Đi thôi, chúng nhanh lên một chút. Như cũng đỡ lạnh, thời tiết hôm nay đúng là tệ thật.”
“Đa tạ Phạm đại ca.”
“Ây dà, đều là em trong nhà, tính toán mấy thứ gì.”
Gã nhịn mùi hôi thối, đỡ Tiểu Thái dậy. cái thứ đúng là chẳng chịu bỏ tí sức nào, dựa hẳn Phạm Đức Tiêu, nặng trĩu. Cái mùi hôi thối đó xộc thẳng mặt. Phạm Đức Tiêu nôn khan mấy cái, Tiểu Thái, trong lòng c.h.ử.i gã xối xả, cái thứ hổ thế , đúng là tự coi là ông hoàng chắc. Gã đỡ, tên thế mà thèm dùng sức thật.
Thật chuyện là Phạm Đức Tiêu hiểu lầm Tiểu Thái , Tiểu Thái hề cố ý ỷ Phạm Đức Tiêu, nhưng mà, gã thật sự chẳng còn chút sức lực nào, gã dựa Phạm Đức Tiêu cũng thấy khó chịu lắm chứ.
Gã dứt khoát : “Phạm đại ca, là cõng về .”
Mắt Phạm Đức Tiêu lập tức trợn to hơn cả mắt bò, cái quái gì thế? Cậu cần mặt mũi nữa ? Tại cõng ? Cậu tưởng là ai hả! Nói chung là ngọn lửa giận trong lòng Phạm Đức Tiêu bốc lên ngùn ngụt.
Chỉ thấy cái thứ da mặt quá dày, mặt dày vô sỉ.
Trong lòng gã bực bội vô cùng, ngoài nhưng trong : “Không cõng , chủ yếu là cũng chẳng còn sức.”
Lại bổ sung: “Hơn nữa trời còn đang mưa, mà cõng thì cũng thoải mái. đang mặc áo mưa đây , chắc chắn sẽ ướt sũng cho xem.”
Tiểu Thái liếc một cái, : “Không , chê .”
Phạm Đức Tiêu: “...” Cậu chê , đoán xem chê ?
Trong lòng gã chê bai c.h.ế.t, nhưng rốt cuộc vẫn thẳng , ngược càng gượng gạo hơn: “Chân đang bủn rủn đây , nhỡ cõng mà ngã thì...”
Gã đến thế mà Tiểu Thái vẫn điều. Gã từ nhỏ lớn lên trong điều kiện , mười mấy năm nay tuy vô cùng xui xẻo nhưng tính cách vẫn đổi, căn bản hàm ý của khác, ngược còn thẳng: “Không , nếu ngã, sẽ giải thích với bố , sẽ khó .”
Phạm Đức Tiêu trợn trừng mắt: Đệt (một loại thực vật), còn khó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1400.html.]
Gã mặt, sâu sắc nghi ngờ dính dáng đến tên liệu kết cục ? là mắt chẳng phận, trông vẻ chẳng nên trò trống gì. Thế thì hỏng bét ! Gã tức điên lên, lúc Tiểu Thái vẫn còn lải nhải: “Đầu càng lúc càng choáng, chẳng còn tí sức nào nữa , đành phiền Phạm đại ca ...”
Nói xong, gã liền vẻ sắp ngất xỉu, là do đói do lạnh.
Trong lòng Phạm Đức Tiêu c.h.ử.i thề, c.h.ử.i đến mức nở hoa luôn , nhưng thấy cái thứ vẻ sắp tắt thở đến nơi, cuối cùng đành bất đắc dĩ : “Để cõng .”
Gã nhất định sẽ hắc ăn hắc, nhất định, cái nhà đừng hòng lấy chút lợi lộc nào từ gã.
Gã hậm hực cõng lên lưng, cõng cái tên , gã cảm thấy mùi thối càng nồng nặc hơn.
Thật cũng may là hôm nay trời mưa, nếu mưa, cỡ như Phạm Đức Tiêu căn bản đừng hòng cõng Tiểu Thái mấy bước, hun cho ngất xỉu là giỏi lắm . Dù , Phạm Đức Tiêu cũng chịu ít tội, hơn nữa một câu gã hề điêu, gã thật sự hết sức .
Gã đến cái chốn đó, đương nhiên sung sướng cho , nếu bõ tiền bỏ ?
Chắc chắn là gỡ vốn , gã mấy nháy liền, bây giờ đúng là chân tay bủn rủn. Gã cũng đang tự c.h.ử.i , bỏ thêm năm hào ở qua đêm ? Tại vì tiết kiệm năm hào mà bộ về. Nếu về, đến nỗi gặp cái thứ .
Gã mười hai vạn phần oán hận bản , chỉ thấy nên tiết kiệm năm hào, nhưng rõ, thật sự còn một xu dính túi, nếu cũng chẳng đến mức trời mưa còn đường, năm hào qua đêm , đành c.ắ.n răng mà tiết kiệm.
Gã cõng Tiểu Thái chậm, mấy suýt ngã, đợi đến hành lang nhà họ Thái, chân tay bủn rủn hết cả. Gã cố chống đỡ lên lầu, cuối cùng cũng dừng cửa nhà họ Thái. Lúc gõ cửa, gã cảm thấy thở thoi thóp .
Cốc cốc.
Cốc cốc cốc.
Cốc cốc cốc cốc!
Gõ cửa liên tục mà chẳng ai mở, Phạm Đức Tiêu thật sự bốc hỏa.
Gã tức giận đập cửa, gọi: “Thái đại gia, Thái đại mụ, mở cửa , Thái đại gia...!!!!”
Giọng gã to, đ.á.n.h thức cả lầu lầu . Người trong nhà vẫn mở cửa, lửa giận của Phạm Đức Tiêu bốc lên ngùn ngụt: “Mở cửa, mở cửa !”
Gã bắt đầu đập cửa ầm ầm.
“Làm cái gì đấy? Có để cho ngủ hả?”
“Nhà ai đêm hôm khuya khoắt c.h.ế.t thế hả?”
“Mẹ kiếp, cái mùi thối bốc lên , chập tối hôm nay chẳng tản nhiều ?”
“Thối quá, hu hu hu, thối quá, bảo bảo ngửi mùi thối...”
Cuối cùng cũng chịu nổi bước , : “Này, đêm hôm khuya khoắt cái gì đấy, để cho ngủ ?”
Lúc Phạm Đức Tiêu cũng đang kìm nén cục tức, gào lên: “Không ngủ thì thôi, lắm chuyện thế? Nói nhảm nhiều thế gì, gõ cửa nhà ông ?”