Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1392

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:23:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Bảo Hồng: “Các còn xen nữa, sẽ hắt hết nước bẩn lên cửa nhà các .”

Ả dương dương đắc ý: “Có bản lĩnh thì các đ.á.n.h .”

“Vô sỉ.”

“Sao hèn hạ như a.”

“Ây thể như ...”

Những qua đây tức đến run rẩy, từng thấy ai hổ như .

Mọi đúng là mở mang tầm mắt, thảo nào bố chồng đến, Trương Lan Hoa dẫn con bỏ , nếu mà sống chung với loại . Người chắc phát điên mất thôi. Con mụ quả thực là một kẻ điên a, chuẩn xác là đồ hổ.

“Chúng thèm chấp nhặt với bà.”

mới thèm chấp nhặt với các .”

Ả đắc ý chống nạnh, cuối cùng cũng thể hội niềm vui sướng khi cãi chày cãi cối của Quan Quế Linh.

“Được , cô còn lề mề cái gì, mau nấu cơm cho , ngoài đun nước tắm, cô c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét ?” Lão Thái hài lòng quát mắng.

Khương Bảo Hồng: “Đến đây.”

Rầm một tiếng đóng cửa .

“Bỏ bỏ , cái nhà chính là đồ vô liêm sỉ điều.”

, thối c.h.ế.t , chúng vẫn là thôi.”

Khương Bảo Hồng đừng thấy đang ốm, nhưng hầu hạ đàn ông ngược dụng tâm, mặc dù vô cùng khó chịu, nhưng vẫn cố chống đỡ nấu một bát bột hồ, đun nước cho Lão Thái tắm. Cái còn may nhờ nước nóng, nếu là nước lạnh, bùn nhão đều dễ chà xát, Lão Thái lúc cũng màng đến những thứ khác nữa, húp sột soạt hết bát bột hồ, lúc mới cảm thấy bụng còn cồn cào như lửa đốt, gã lạnh thấu xương, pha nước nóng thật cao, dội lên Phù, thoải mái!

Gã thì thoải mái , nước nóng dội lên bùn nhão, mùi của cả tòa nhà càng thêm khó nên lời.

Cái mùi hôi thối a, sợ nhất chính là nước nóng, nháy mắt sẽ khiến mùi càng nồng nặc hơn.

Không ít nhà đều trực tiếp bịt kín cửa sổ, chỉ cần cống ngầm mười năm tám năm, đều cái mùi .

Bọn họ a, tên chính là từ cống ngầm bò lên.

Còn trẻ con nhà ré lên: “Thối, thối thối...”

“Tối nay về nhà đẻ ngủ.”

cùng cô nhé.”

“Không thì tối nay tìm nhà ở tạm một đêm , cái mùi a, b.o.m khí độc ?”

“Buồn nôn c.h.ế.t , cái nhà Lão Thái c.h.ế.t tiệt , thiếu đức tám đời , đạo sét nào đ.á.n.h c.h.ế.t nhà bọn họ .”

“Tạo nghiệp a.”

Mọi hận thể hận hơn, nhưng cách nào, ai bảo hổ chứ.

Lão Thái lúc tắm nước nóng xong ngược thể thấy, là vết thương, vết đ.á.n.h, vết ngã, vết trầy xước, còn chỗ bỏng lạnh, Khương Bảo Hồng xót xa rơi nước mắt: “Ông đây là a, chịu nhiều tội như , ai đ.á.n.h, tìm !”

Lão Thái mất tự nhiên : “Bọn họ tưởng nhầm là kẻ trộm nắp cống, hoảng hốt liền ngã xuống cống ngầm.”

Gã đương nhiên sẽ sấp ở nhà vệ sinh, gã ho khan một tiếng, vẻ lợi hại : “Cô quản nhiều như gì, ngược là cô, một ngày một đêm về. Cô mà ngay cả tìm cũng tìm, xui xẻo như , gặp một đàn bà độc ác như cô, thể nhẫn tâm đến mức , một chút cũng mong sống đúng ? Nếu các thể tìm sớm một chút, đến nỗi chịu nhiều tội như ?”

Gã càng càng tức, giơ tay lên là một cái tát, trực tiếp đ.á.n.h Khương Bảo Hồng ngã lăn một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1392.html.]

Khương Bảo Hồng ôm mặt lóc: “ khỏe mới , nhưng con trai tối qua ngoài tìm ông , hôm nay cũng ngoài , bây giờ vẫn về . A đúng , con trai cũng về ? Nó tìm ông ?”

Lão Thái: “Coi như nó còn chút lương tâm, đều nuôi con phòng lão, rốt cuộc cũng uổng công nuôi đứa con trai .”

“Con trai vẫn về...”

Lão Thái: “Nó lớn như tự đường về ? mệt , ngủ một lát.”

Một ngày một đêm , gã chịu bao nhiêu tội, bây giờ chỉ nghỉ ngơi một chút.

Khương Bảo Hồng: “ mà...”

“Cút!”

Khương Bảo Hồng tủi đỏ hoe mắt, nhưng đàn ông nhà thương, ả cũng , ả quan tâm : “Vết thương của ông cần đến bệnh viện xem thử ? Nghiêm trọng như , ở nhà .”

“Không cần!” Gã nếu đến bệnh viện hỏi thì giải thích thế nào?

Gã hung tợn : “Đừng phiền , ngủ.”

sớm buồn ngủ mệt mỏi , gã hai lời trực tiếp về phòng, dặn dò: “Đưa cả chăn của con trai cho .”

Khương Bảo Hồng: “Được.”

đắp hai cái chăn.

Còn con trai?

Mặc kệ nó chứ?

Không mất .

Gã mới thèm để ý.

Khương Bảo Hồng ngược ở phòng khách thở dài, bố về , con trai biến mất, từng từng một, đều đáng tin cậy như chứ? Giống như b.úp bê Matryoshka , về , biến mất.

Kế hoạch kiếm tiền của bọn họ, thực sự thể thành công ?

Ả thở dài tựa sô pha, cảm thấy đầu càng đau hơn.

Cái mạng của ả a, đúng là còn đắng hơn cả hoàng liên.

Bên đắng đến ứa nước, nhưng những ở tứ hợp viện phương xa cảm thấy những ngày tháng thực sự ngọt ngào a.

Mọi tụ tập cùng xem tivi, náo nhiệt ồn ào, bởi vì nhà Trang Chí Hy mua tivi màu, bọn trẻ con đều ở bên , Viên Viên đang lanh lảnh khoe khoang với rằng cô bé phát hiện điểm bất thường, cô bé : “Hai mắt của con a, sáng lấp lánh, lập tức liền . Quả nhiên bên , nhưng lớn bắt chúng con mau học, đều thấy kết quả cuối cùng.”

Minh Mỹ: “Chắc là bắt .”

“Thật đáng tiếc.”

Minh Mỹ: “Loại sớm muộn gì cũng bắt, các con nếu gặp , cũng đừng xuống đuổi theo. Bên an .”

“Con mà a.”

Minh Mỹ: “Thế mới đúng, chúng cậy mạnh.”

Mặc dù bản Minh Mỹ hồi nhỏ là một cô bé cậy mạnh, nhưng con cái như , trẻ con dù cũng còn nhỏ. Cô : “Hiểu chuyện như nha, lấy đồ ăn ngon cho các con ?”

Viên Viên: “Dạ , cái gì a?”

 

 

Loading...