“Hả hả? Hình như đúng .”
Mấy đứa trẻ nhanh ch.óng chạy tới.
Lúc Lão Thái chịu rét cả một đêm, lạnh khó chịu, chỉ cảm thấy cuộc đời còn hy vọng gì nữa, chỉ cơn gió lạnh lẽo và sự ẩm ướt vô tận. Gã c.h.ử.i bà lão đ.á.n.h , c.h.ử.i những gã đàn ông lực lưỡng đuổi theo gã, cuối cùng c.h.ử.i đến vợ con vẫn luôn ngoài tìm . Mất lương tâm , mà quan tâm đến gã.
Cả đêm nay, gã đói lạnh, chỉ cảm thấy cuộc đời vỡ vụn. Gã chỉ thể về phía , cũng tìm thấy lối . Người kiệt sức sắp c.h.ế.t đến nơi, cuối cùng cũng thấy một chút ánh sáng, đây là ánh sáng do nắp cống nới lỏng mang .
Gã mừng rỡ phát , cuối cùng cũng lao tới, đưa tay đẩy nắp cống.
May , vị trí mà cao lắm, gã nhón chân một cái là thể đẩy . Gã dùng sức đẩy, gã cuối cùng cũng thể ngoài !
Hu hu.
“Các kìa, cái nắp cống đang động đậy .”
“Có bên ?” Bạch Tình Tình lên tiếng.
Lời thốt , tất cả bọn trẻ đều sửng sốt, ngay đó nhanh ch.óng chằm chằm nắp cống. Hạnh Nhi : “Lẽ nào, lẽ nào, lẽ nào bên là tên trộm nắp cống?”
Đoàn Đoàn tóm lấy một ông chú ngang qua. Ông chú mặc đồ công nhân, ông sửng sốt một chút, : “Có trộm?”
Đoàn Đoàn cũng chắc chắn, nhưng vẫn : “Hôm qua khu vực nhà cháu đều trộm.”
Ông chú công nhân : “Cháu nhỏ, trộm dám thế giữa ban ngày ban mặt . Chú đoán là các cháu hoa mắt , để chú xem, chừng là một con chuột cống lớn, chú...” Ông tiến gần, một phát lật tung nắp cống lên “Á á á!”
Ông hét lên ch.ói tai.
Ai ngờ , bên nắp cống thật sự một , một kẻ đen sì, còn rõ diện mạo nữa, chỉ thể thấy một đôi mắt, trông thật đáng sợ.
Tiếng hét ch.ói tai của ông , dọa Lão Thái sợ c.h.ế.t khiếp.
Gã cũng giật nảy , gào lên một tiếng, bỏ chạy.
Lúc cũng màng đến việc leo lên nữa, giữ mạng quan trọng hơn.
“Đệt mợ, ở đây thật sự !”
“Chuyện gì thế, ở đây xảy chuyện gì thế?”
“Vừa nãy ở bên , trời ơi, mở giật nảy ...”
Đoàn Đoàn: “Bên thật sự ạ.”
“Chứ còn gì nữa!”
Bọn trẻ: “Mẹ ơi.”
Chuyện thật sự chút kinh dị nha.
Mọi đưa mắt , thi trừng lớn mắt. Có quần chúng nhiệt tình : “Mấy đứa trẻ các cháu đừng tụ tập ở đây nữa, mau học , đừng lỡ việc học. Chuyện bắt cứ giao cho lớn chúng .”
Bọn trẻ thi nghiêm túc gật đầu.
Mấy quần chúng nhiệt tình : “Người chạy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1386.html.]
“Chứ còn gì nữa, cứ như con chuột cống , chuồn nhanh lắm, cứ như thể cống ngầm là nhà .”
“ chặn ở đây, gọi đồn công an . thấy, tên già cứ chạy trốn khắp nơi bên , chắc chắn là đang nghĩ nhân lúc ai để ý thì trộm nắp cống.”
“.”
“Gọi công an .”
Mọi bàn bạc xong, thấy bọn trẻ vẫn đang xem, liền : “Các cháu nhỏ mau học .”
Bọn trẻ từng đứa một "ồ" lên một tiếng, lúc mới mím môi rời .
Người , đúng là mà!
Bọn trẻ ở đây lâu, học quan trọng hơn. từng đứa một vô cùng oai phong lẫm liệt, đây là do bọn chúng phát hiện . Mặc dù cuối cùng cũng bắt , nhưng thể thấy, đang chạy trốn lung tung ở đây.
Không chừng sẽ bắt .
“Cô giáo kể chuyện đều miêu tả giống như con chuột trong cống ngầm, bây giờ quả nhiên là như .” Tiểu Thất Cân cảm thán.
Những đứa trẻ khác đồng cảm gật đầu, đúng là con chuột cống lớn mà.
Quả nhiên sai chút nào, thật sự luôn.
Mà lúc con chuột cống lớn trong miệng bọn chúng tiếp tục chạy trốn trong cống ngầm. Lão Thái đói đến mức bụng kêu ùng ục, càng cảm thấy lạnh đau. Gã cảm thấy, lẽ sắp nhốt c.h.ế.t trong cống ngầm .
Trước gã , cái cống ngầm phức tạp như chứ.
Ai tới cứu gã với!
Gã nguyện lấy báo đáp!
Gã mù quáng về phía , vẫn tối đen như mực. Gã nhịn hát lên: “Cải thìa nhỏ ơi, héo úa vàng ơi, tên của mày, chính là Lão Thái...”
Gã tủi vô cùng, nhưng nỗi khổ vô tận của cuộc đời, chỉ cảm thấy cách nào giãi bày. Bây giờ gã cảm thấy, ông trời nhất định là đang thử thách gã, nếu chỉ gã mới gặp nhiều chuyện như chứ?
Trời giáng sứ mạng lớn cho , ắt tiên ...
Lão Thái dụi mắt hát , chỉ mong mau ch.óng tìm một lối khác.
Mà lúc Triệu Quế Hoa cùng với Vương đại mụ và những đồng chí già khác đều đến Ủy ban khu phố. Dạo chuyện nhiều, đều bắt đầu ngoi lên . Bọn họ thi đến bàn bạc thành lập đội tuần tra. May , Ủy ban khu phố vẫn tán thành suy nghĩ của , nhưng cũng nhắc nhở bọn họ: “Các bà lén lút thành lập đội tuần tra bắt trộm cũng , nhưng bây giờ đều . Đừng ép buộc khác, nhất định tự nguyện, nếu thì .”
Chuyện bất kể là đại mụ nào cũng thi gật đầu. Triệu Quế Hoa lên tiếng đầu tiên: “Chúng cũng nhất thiết để mấy ông già đó tuần tra, mấy bà lão chúng thì kém chỗ nào? Năm đó lúc mấy bà lão chúng tham gia đội tuần tra, cũng bắt trộm như thường. Mặc dù nhiều năm , nhưng chuyện cô thể nhớ chứ? Năm đó lúc bắt trộm, đám thanh niên bọn họ chắc giỏi bằng chúng .”
Vương đại mụ: “ , năm đó chúng là những tay cừ khôi đấy, bây giờ cũng là hùng kém năm xưa.”
“Ai chứ, là bà lão thời đại mới, chúng văn võ song .”
Chủ nhiệm Ủy ban khu phố thấy tự tin, đều bật , : “Nếu các bà , cũng tin tưởng các bà. Suy cho cùng đều là đồng chí già , so với thanh niên thì chừng mực và sức quan sát hơn nhiều.”
“Chắc chắn là .”
Chủ nhiệm Ủy ban khu phố cũng thắc mắc: “Các bà xem cũng lạ thật đấy, mấy tên trộm vặt đến chỗ các bà chuyện , cứ nhắm nhà vệ sinh buông thế, cũng nhà vệ sinh rốt cuộc ma lực gì.”