Phải rằng, nếu gặp chuyện , ông ở Tứ Cửu Thành ăn sung mặc sướng, chỉ ở vị trí đó mới béo bở cỡ nào, ông là Phó chủ nhiệm đấy. Thậm chí, nghĩ kỹ , năm đó đáng lẽ ông thể thăng lên vị trí Chủ nhiệm .
Chỉ tiếc là, gặp trò tiên nhân khiêu (gài bẫy tống tiền) của con tiện nhân , hại ông tha hương. Ông uất ức đắc chí mười mấy năm, năm nay cuối cùng cũng nghỉ hưu, ông cũng lấy danh nghĩa thăm để về. Còn bên cạnh ông , tự nhiên ai xa lạ.
Chính là Khương Bảo Hồng.
Khương Bảo Hồng ban đầu vốn dĩ để tránh rắc rối mới ly hôn với Lão Thái, nhưng những ngày tháng của bà ở Tứ Cửu Thành cũng chẳng dễ chịu gì. Bà nhân duyên , quen thói cướp công của khác, giẫm đạp lên khác để thăng tiến. Trước đây Lão Thái hậu thuẫn, Lão Thái ngã ngựa , bà cũng nhắm ít.
Sau trở thành kẻ thù với Quan Quế Linh, bà đấu Quan Quế Linh, con trai con dâu dỗ dành, liền nhường công việc cho con dâu, tự mở giấy giới thiệu tìm chồng. khi , Khương Bảo Hồng vài phần hối hận, cuộc sống bên sánh với Tứ Cửu Thành.
Lão Thái vì chuyện năm xưa mà giận lây sang bà , dăm ba bữa động tay động chân.
Khương Bảo Hồng cũng bỏ , nhưng tiền, thư cho con trai cũng chẳng thấy hồi âm, bà chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng. Cứ thế qua mấy năm, năm nay Lão Thái nghỉ hưu, cuối cùng bọn họ cũng về. Trong lòng bà a, cũng vô cùng kích động.
Nhất thời nhịn , bà kêu lên: “Ông trời ơi, cuối cùng cũng về !”
Nữ nhân viên xe lửa ở ga đang xuống xe, thấy tiếng kêu của bà , thấy hai vợ chồng mặt mày kích động, bụng : “Bác gái, trời còn sớm nữa, mau về nhà ạ.”
Nào ngờ Khương Bảo Hồng nhận tình, c.h.ử.i thẳng: “Nhổ , liên quan gì đến cô, con ranh con cút ngay cho .”
Lời thật khó , cô gái nhân viên tức đến đỏ hoe mắt, : “Bà chuyện kiểu gì ? Cháu lòng , bà cũng quá cay nghiệt .”
Khương Bảo Hồng chống nạnh: “ thích thế nào thì thế , cô quản chắc.”
“Bà...”
“Chát!” Khương Bảo Hồng đắc ý bao lâu, Lão Thái tát cho một bạt tai, : “Bà ngậm miệng cho , bà gây chuyện thì khó chịu đúng ?”
Khương Bảo Hồng biểu cảm của Lão Thái, rụt cổ , dám kiêu ngạo nữa.
Lão Thái kéo Khương Bảo Hồng, hai lôi lôi kéo kéo khỏi ga. Nhà ga lúc rạng sáng vắng vẻ lạnh lẽo, một chiếc xe ba gác cũng , Lão Thái c.h.ử.i: “Bà đặt vé xe lửa kiểu gì , xui xẻo.”
Khương Bảo Hồng lí nhí: “Theo lý mà thì đến sớm bốn tiếng, chẳng là trễ giờ ?”
“Bà còn cãi !” Ông vung tay tát một cái, : “Sao tìm một đàn bà vô dụng như bà chứ, chẳng cái tích sự gì, một chút bản lĩnh cũng , chỉ gây rắc rối cho . Nếu tại bà, thể nông nỗi như ngày hôm nay ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1368.html.]
Nếu tại đàn bà , bây giờ chừng ông thăng quan phát tài c.h.ế.t vợ .
Khương Bảo Hồng tủi bấu c.h.ặ.t ngón tay, : “Chuyện thể trách , còn của con hồ ly tinh ...”
Lão Thái định tát thêm một cái, Khương Bảo Hồng lập tức né tránh, cầu xin: “ sai , ông đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, lát nữa chúng đến nhà con trai, để nó thấy, còn mặt mũi nào ai?”
“Bà còn thể gặp khác ? Ở Tứ Cửu Thành bà ngay cả một mụ đàn bà cũng đối phó , còn hổ mà đòi gặp ? Bị hãm hại đến mức chỉ thể xám xịt chạy tìm , bà còn mặt mũi gặp ?” Lão Thái hung tợn : “Đồ phế vật vô dụng nhà bà, cút .”
Ông hất mạnh Khương Bảo Hồng , một về hướng ngôi nhà cũ. Khương Bảo Hồng vội vàng kéo , : “Lão Thái, nhà chúng ở bên đó.”
Bà ấp a ấp úng, mở miệng: “Ban đầu, ban đầu ông vì vấn đề tác phong nên điều , cấp thu hồi căn nhà của chúng , đó vẫn là ầm ĩ mấy , bọn họ mới miễn cưỡng đổi cho chúng một căn nhỏ hơn...”
Lão Thái sững tại chỗ, cả run rẩy, hồi lâu , căm hận : “Sao bà vô dụng như , ly hôn với bà chính là hy vọng thể giữ đồ đạc trong nhà, bà mà cái gì cũng giữ , bà còn tác dụng gì nữa? Hơn nữa bà thèm cho ! Bà còn giấu bao nhiêu chuyện nữa!”
Khương Bảo Hồng vội vàng : “Không còn nữa, thật sự còn nữa.”
Lão Thái chằm chằm Khương Bảo Hồng, Khương Bảo Hồng rụt vai , : “ lừa ông, thật sự .”
Ông âm u : “Hy vọng là !”
Nói xong Khương Bảo Hồng, ông càng thêm căm hận, hai mắt đỏ ngầu: “Quân t.ử báo thù ba năm muộn. Mười mấy năm , trở về, tuyệt đối tha cho con tiện nhân Vương Hương Tú .”
Nếu tại đàn bà đó, ông thể rơi bước đường .
Khương Bảo Hồng nhỏ giọng : “Chúng về nhà thôi.”
Hai cùng ngược nổ tranh cãi gì nữa. Đi cùng một chỗ, Khương Bảo Hồng theo lưng đàn ông, trong lòng âm thầm suy đoán. Chồng bà là bản lĩnh, năm xưa cũng chỉ vì nhất thời trúng kế của đàn bà nên mới rơi cảnh xui xẻo như , nhưng chỉ cần cho ông một cơ hội, ông nhất định thể nhanh ch.óng đông sơn tái khởi. Ông lăn lộn ở Tứ Cửu Thành bao nhiêu năm, mặc dù, mặc dù mười mấy năm, nhưng một mối quan hệ chắc chắn vẫn còn, đến lúc đó cả nhà bọn họ nhất định thể lên như diều gặp gió giống như đây.
Vậy thì những kẻ đây coi thường nhà bọn họ, sớm muộn gì bà cũng sẽ giẫm bọn chúng lòng bàn chân.
Con mụ Quan Quế Linh , bà nhất định tha cho Quan Quế Linh.
Nếu ở Tứ Cửu Thành bà hận nhất là ai, thì chắc chắn là Quan Quế Linh . Con tiện nhân Quan Quế Linh , rõ ràng bọn họ liên thủ, nhưng Quan Quế Linh dám tính kế bà , hại bà lỗ một khoản tiền lớn. Tất cả đều là của Quan Quế Linh, trở về, bà sẽ tha cho mụ .