Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1346

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:22:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời thật sự, là cổ vũ cho Kim Lai cho chính , nhưng dù là cho ai, tóm là cổ vũ.

“Anh giúp em thu tiền, nhất định đừng nhầm nhé.”

Kim Lai: “Không vấn đề!”

Thế là, hôm nay mất ba đồng, Ngân Lai buồn đến .

Cậu ăn thật dễ dàng, cả thế , thật sự chịu nổi. Nhìn cũng ngốc, nhưng ăn cứ thành thế ?

Kim Lai cẩn thận hỏi: “Ngân Lai , em lỗ tiền ?”

Ngân Lai: “…Không! Sao!”

Cậu nghiến răng mấy chữ, mặt mày khổ sở, nhưng vẫn kiên định: “Chỉ cần nỗ lực tiến bộ, là .”

Kim Lai: “…”

Ngân Lai: “Ồ.”

Cho thêm một cơ hội nữa, thêm một nữa.

Ngày thứ tư, gặp đối thủ cạnh tranh. Bình thường Ngân Lai cũng gặp đối thủ, cơ bản quá manh động, cùng lắm thì đổi chỗ khác, đổi thì ai bán của nấy, cần gây thù chuốc oán. Kim Lai vì ba ngày thể hiện , cố gắng thể hiện, hiếm khi hùng hổ, hợp là cãi , động thủ.

Bên cũng dạng , đ.ấ.m một cú tới, Ngân Lai kéo trai né , má dính một đòn.

“Ngân Lai!” Kim Lai tức điên lên, vốn cảm thấy với hai em trai vì chuyện bọn buôn , thấy em trai thương, lập tức kìm , đ.ấ.m một cú qua, vẫn là Ngân Lai tách hai . Mỗi bên vài lời an ủi, lúc mới thuận lợi về nhà.

Ngày thứ năm… xin , ngày thứ năm.

Ngân Lai chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, ngày thứ năm lén lút bán hàng, may mà còn nhiều, bán hết sạch. Lần cuối cùng cũng bán hàng cùng cả nữa. Không mẩy, mà là thật sự chịu nổi khả năng gây chuyện của ông ruột .

Trước đây thật sự tin bán hàng rong mà lỗ vốn, nhưng khi cả mấy ngày, Ngân Lai chắc chắn, nếu cả cũng bán hàng, chắc chắn sẽ lỗ đến tận nhà bà ngoại.

Chuyện của Tô Kim Lai cũng nhắc nhở , tuy việc buôn bán của vẫn luôn , nhưng ăn thật sự lúc nào cũng kiếm tiền, vẫn những kiếm . Họ bây giờ là may mắn.

Hơn nữa, cũng cho thấy họ ít nhiều cũng chút năng lực , nhất thời, đều vài phần tự hào.

Tô Kim Lai: “Tại tổn thương luôn là .”

Hắn mặt mày khổ sở, nhưng Ngân Lai và Đồng Lai đều an ủi : “Mỗi đều sở trường và sở đoản. Anh tài năng ở phương diện , nhưng ở phương diện khác giỏi, thể tự ti.”

Nếu là đây, chẳng ai thèm an ủi .

bây giờ rửa lòng đổi mới, thể quan tâm đến .

Mọi đều an ủi , Kim Lai hăng hái hỏi: “Vậy các em thấy sở trường gì?”

Câu hỏi lập tức khó Ngân Lai và Đồng Lai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1346.html.]

Hai : “…” Anh đây là lời an ủi ?

Xem , thật là đau đầu.

Mọi đều phiền muộn.

Ngân Lai cầu cứu Đồng Lai, Đồng Lai hít sâu một , : “Ưu điểm của thật nhiều, ví dụ như trai , tính tình , xem, đây đều là ưu điểm.”

“Anh tính tình ?” Kim Lai tự cũng nghi ngờ.

Đồng Lai gật đầu, nghiêm túc : “Tính tình cũng nhiều phương diện, của cũng là một trong đó. Anh xem Quan Hồng cả ngày thấy châm chọc, cũng bao giờ so đo với con gái, nổi giận, đây coi là tính tình ? Anh xem đoạn nỗ lực tiến bộ cả ngày ở nhà ngủ, bao nhiêu lưng , cũng bao giờ để trong lòng, càng ghi hận khác, đây cũng coi là tính tình chứ? Đôi khi mặt dày cũng là rộng lượng, là chuyện . Tuy lười, nhưng trong đại viện gọi gì, vẫn dám phản kháng, ờ, cũng coi như là tính tình ?”

Ngân Lai: “…” Mẹ kiếp, em út cũng quá giỏi bịa chuyện , còn những thứ đó coi là tính tình . cả mặt mày mãn nguyện, gật đầu lia lịa. Ngân Lai nhất thời càng thêm cạn lời, cả tin những lời ?

Lời vô lý như mà cũng tin , quả nhiên là .

Không thể , cả thật đúng là đầu óc đơn giản.

Tô Kim Lai: “ , con tuy khuyết điểm, nhưng ưu điểm cũng nhiều. Bây giờ bán hàng quen tay chủ yếu là quen, đợi quen sẽ thôi, nhất định thể .”

đúng đúng.”

Tô Kim Lai càng thêm rạng rỡ.

Ngân Lai, Đồng Lai: “…”

Ngân Lai thật sự cả tham gia chuyện của , thà để cùng, cảm thấy đồng chí Vương Hương Tú hề kém, mạnh hơn cả nhiều, nhưng những lời tổn thương khác như , thật dễ .

May mà gần đây hàng, nghỉ ngơi vài ngày.

Ngân Lai tuy là “nghỉ ngơi”, nhưng vẫn bình thường, ngược Kim Lai việc gì, nhận lấy việc nấu cơm trong nhà, thể tìm Lý Vĩ Vĩ thảo luận vài để nấu ngon hơn.

Lý Vĩ Vĩ: “… Cậu ghét .”

Kim Lai: “Ghét gì mà ghét, chúng đều là hàng xóm, cũng là em lớn lên cùng , cần lạnh lùng như .”

Lý Vĩ Vĩ: “… đúng là tin cái tà của .”

Kim Lai: “Cậu xem kìa, hung dữ cái gì, . Hơn nữa chỉ điểm cho , nấu ăn ngon cũng thể phụ giúp , mục tiêu của là mở quán ? Đến lúc đó em phụ giúp , thế nào? đủ nghĩa khí chứ?”

Lý Vĩ Vĩ , lập tức lộ vẻ mặt kinh hãi, đừng tưởng , tên ngay cả bán quần lót cũng tính rõ sổ sách, ai dám dùng , sợ lỗ vốn ? Phải rằng đại viện của họ khá nhiều buôn bán, xung quanh cũng nhiều buôn bán, đầu tiên buôn bán mà gặp sự cố.

Chính là vị đây.

May mà chỉ giúp đỡ, nếu giúp đỡ, đảm bảo lỗ c.h.ế.t.

Lý Vĩ Vĩ điên cũng dám để phụ giúp. Đừng còn vốn để bán hàng, cho dù , cũng kiên quyết vạch rõ ranh giới với . Tô Kim Lai , độc.

 

 

Loading...