Trịnh Tuệ Phương về đến ký túc xá, liền thấy mấy cô gái trong phòng đang trang điểm. Vừa thấy cô về, ai nấy đều bĩu môi, nháy mắt hiệu cho .
Một ha hả, : “Ây dô, sinh viên đại học của chúng về ?”
Đây là đang mỉa mai Trịnh Tuệ Phương suốt ngày sách, một tiểu học còn nghiệp, mà suốt ngày sách, tưởng là sinh viên đại học chắc.
Trịnh Tuệ Phương bình thản, cô : “ nỗ lực học tập, chừng thật sự thể học đại học đấy.”
Cô leo lên giường tầng , móc từ trong túi cái bánh bao, cúi đầu ăn bánh bao lật xem cuốn tạp chí trong tay, đây là cuốn cô lấy từ văn phòng về. Nói là tạp chí bên Đảo Cảng, một kiểu dáng của xưởng họ đều theo những mẫu .
Cô ăn cẩn thận, sợ rơi vãi lên sách.
“Tuệ Phương, bọn chơi, cô ?” Có qua gọi Trịnh Tuệ Phương.
Trịnh Tuệ Phương lắc đầu: “ , còn sách nữa, nhiều sách thi đại học ?” Tưởng cô tính nóng nảy chắc, cô cũng dễ bắt nạt.
Lời cũng mỉa mai .
Thực đây cũng là lý do họ luôn gọi Trịnh Tuệ Phương, họ vui vẻ gì khi chơi cùng Trịnh Tuệ Phương, chỉ là ưa cái vẻ chí tiến thủ hơn của cô, đều là gái xưởng, chỉ cô là đặc biệt ?
vẫn nhịn gọi cô, chủ yếu là vì Trịnh Tuệ Phương lớn lên xinh , đến lúc đó chỉ cần mời cô, họ thể theo ăn uống miễn phí . Nói chừng còn xin món quà gì đó nữa.
Còn việc Trịnh Tuệ Phương quấy rối , chịu thiệt thòi , thì liên quan gì đến họ.
Dù họ cũng chẳng coi trọng Trịnh Tuệ Phương.
“Tuệ Phương, cùng mà! Thêm một bạn thêm một con đường, cô xem A Thường kìa, bạn của cô nhiều lắm, cô thấy sợi dây chuyền vàng cô đeo chứ? Đều là tặng đấy.”
A Thường ở bên cạnh chút đắc ý, cô khoe khoang lắc lắc tay, : “Cái của tốn gần hai trăm đấy.”
Các cô gái xung quanh đều phát tiếng kinh hô, lúc bánh bao của Trịnh Tuệ Phương cuối cùng cũng ăn xong, thực cô sớm tại gọi cô , ban đầu hiểu, nhưng cô là một cô gái thông minh, đường đến đây cũng từng các bà các thím như Triệu Quế Hoa kể đủ thứ chuyện kỳ quặc, cho nên hai ba liên tiếp, trong lòng cô sáng như gương.
Cô lắc đầu: “ thật sự , , lát nữa còn lên lầu tìm Trần thẩm.”
“Trần thẩm? Cô tìm bà gì? Cái mụ già đó suốt ngày cứ như bà la sát, hung dữ c.h.ế.t , suốt ngày chỉ cái đạt tiêu chuẩn, cái đạt tiêu chuẩn.”
Trịnh Tuệ Phương: “Trần thẩm khá mà, chẳng vẫn là mới ? Muốn nhờ bà chỉ bảo thêm một chút.”
Thực , là Trần thẩm dạo một lô len mới về, sẽ gia công áo len, cô qua hỏi thăm chuyện một chút, nếu phù hợp, thể liên hệ với bà Triệu . Trời phương Bắc, áo len việc.
Lời của Trịnh Tuệ Phương khiến cả phòng im lặng, một lúc lâu , A Thường khẩy một tiếng, : “Cô là định cả đời gái xưởng ở đây đấy chứ?”
Trịnh Tuệ Phương: “Thế cũng gì .”
Cô : “Xưởng chúng đối xử với chúng , đãi ngộ công việc cũng định.”
Mọi đều khúc khích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1344.html.]
A Thường đầy ẩn ý: “Nếu mà lớn lên xinh , thì đầy đường để phát tài. Nói chừng còn lấy tiền chứ.”
Trịnh Tuệ Phương bình tĩnh đáp: “ cũng chẳng lấy tiền nào cả, chính sẽ tiền. Thời buổi , chỉ bản là đáng tin cậy nhất.”
Từng chứng kiến loại đàn ông như bố , Trịnh Tuệ Phương tin tưởng bất kỳ đàn ông nào, đến mấy cũng là giả dối, cô chỉ tin chính , dựa năng lực của bản đạt mới là thực tế. Dựa đàn ông ư? Mẹ cô chính là vết xe đổ.
Mọi vẫn đang chìm đắm trong câu tự tiền của cô, lúc đều phá lên. Cứ như câu chuyện lớn nhất thiên hạ .
Trịnh Tuệ Phương: “Có gì đáng chứ.”
A Thường: “Cô vẫn còn nhỏ, hiểu , ha ha! Lời đúng là phát rồ .”
Trịnh Tuệ Phương phản bác, cô : “ lên lầu đây, chơi tối về ?”
“Đương nhiên là về.”
Trịnh Tuệ Phương: “Vậy , đây.”
Không hai lời, rời .
Cô khỏi cửa còn sớm hơn những , thẳng lên lầu, bóng lưng Trịnh Tuệ Phương, thi bĩu môi: “Đứt dây thần kinh !”
Trịnh Tuệ Phương lúc lên lầu đang nghĩ, thể nhờ lãnh đạo giúp đỡ, đổi một phòng ký túc xá khác nhỉ!
Cô đổi một phòng ký túc xá yên phận một chút, xưởng họ nữ công nhân nhiều, nhưng ai cũng như , cô chắc chắn phần lớn như , phòng ký túc xá của họ chủ yếu là mấy khá thích loạn, cho nên luôn lôi kéo , lôi kéo , cho đều nhiệt tình chơi.
Mặc dù bản cô chắc chắn sẽ lôi kéo, nhưng những gần như ngày nào cũng gọi cô cùng, cũng ảnh hưởng đến tâm trạng. Hơn nữa, rõ ràng là ý . Cô đều thấy sự ác ý nơi đáy mắt họ .
Trịnh Tuệ Phương bĩu môi, trong lòng chút bất đắc dĩ.
Họ còn chẳng trưởng thành bằng một thiếu nữ mười sáu tuổi như cô, thật là!
Thế mà tin rằng ở những nơi đắn đó thể gặp tiền gì đó, thật ấu trĩ! Cho dù gặp , những đó cũng sẽ coi họ là đàng hoàng gì .
nhanh, Trịnh Tuệ Phương gạt bỏ những chuyện nhỏ nhặt quan trọng , chuyên tâm suy nghĩ về lô áo len , trông vẻ nha!~
Không , họ nhập hàng !
Trịnh Tuệ Phương tự nghề thời gian lâu, nhưng cô cảm thấy cũng coi như chút mắt , suy cho cùng cô vẫn luôn học hỏi mà. Bản cô thấy lô áo len tồi, chỉ là giá sẽ thấp.
Nếu họ thể lấy lượng tương đối lớn, thì giá mới thể ép xuống .
Trịnh Tuệ Phương cũng hy vọng hàng nhắm trúng bán chạy, điều cũng chứng minh mắt của cô.