Thế đây, sáng sớm tinh mơ bắt đầu việc, gã sân múc nước rửa bát, Chu đại mụ thấy, cứ như gặp ma.
Vương Hương Tú kinh ngạc, Chu đại mụ là hàng xóm cũng kinh ngạc chứ, đây chính là Tô Kim Lai đấy, kẻ hồi nhỏ thể đạo chích, bây giờ thế mà bắt đầu việc nhà ?
Bà lắp bắp: “Mày mày mày… mày việc nhà ?”
Tô Kim Lai: “Sao thể việc nhà? Đây là việc nhà .”
Chu đại mụ: “Ối ơi, mày là cố ý biểu hiện , giảm sự cảnh giác của mày, lừa tiền của bà đấy chứ?”
Tô Kim Lai: “Vãi chưởng, bà thế là quá đáng đấy, là loại đó ? Con , ngọc thụ lâm phong, đầu đội trời chân đạp đất, chính là một trang nam t.ử hán sắt đá, bà thể vu oan cho như , căn bản loại đó. Bà mà thế là quá đáng đấy.”
Khóe miệng Chu đại mụ giật giật, ánh mắt nghi ngờ gã từ xuống , gì.
Tô Kim Lai hừ mạnh một tiếng.
Bên Chu đại mụ còn cảm thán xong, bên Bạch Phấn Đấu cũng . Hắn thấy Tô Kim Lai rửa bát liền la lên: “Mọi xem kìa, chuyện lạ đời , Tô Kim Lai thế mà việc nhà kìa.”
Tô Kim Lai: “... Thế thì gì lạ? Các từng một cứ ch.ó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng thế hả? còn chăm chỉ ? chỉ rửa bát, hôm nay còn lau kính nữa cơ.”
Bạch Phấn Đấu: “…”
Lời ai mà tin chứ.
Hắn chậc chậc mấy tiếng, bày vẻ mặt kinh hãi, đó rời .
về đến nhà, Bạch Phấn Đấu lập tức kinh ngạc lầm bầm với Hà Lan: “Em ? Tô Kim Lai đang việc nhà đấy, đang ủ mưu đồ gì .”
Hà Lan: “Không đến mức đó chứ?”
“Sao đến mức? Anh từ nhỏ nó lớn lên, thằng ranh đáng tin cậy thế nào cũng từng chứng kiến , còn rõ nó là thế nào hơn em, tóm là, mấy tin tưởng nó.”
Khựng một chút, : “Em nhắc Ngân Lai một tiếng, cẩn thận tiền bạc nhé. Buôn bán thức khuya dậy sớm cũng chẳng dễ dàng gì, đừng để Kim Lai trộm mất.”
Cũng may là Bạch Tình Tình nhà học , nếu hai vợ chồng cũng thể thẳng thừng như .
Bạch Phấn Đấu: “Người lãng t.ử đầu cũng một cơ duyên chứ, nó thể ngủ một giấc là lên .”
Hà Lan: “Có thể chỉ là một chuyện nhỏ thôi.”
Cô : “Anh cũng đừng nghi ngờ cái nghi ngờ cái nữa, cũng nghĩ xem, Kim Lai ý , nhưng vấn đề là nó cái tâm nhãn đó ?”
Bạch Phấn Đấu im lặng, đừng chứ, thật sự là .
Bạch Phấn Đấu: “Chuyện đúng là… nó kích thích gì nữa.”
Hà Lan: “Có thể sửa đổi lên là hơn tất cả, những thứ khác quan trọng. Chị Vương cũng coi như là khổ tận cam lai .”
Đừng thấy Bạch Phấn Đấu l.i.ế.m cẩu của Vương Hương Tú mười mấy năm, nhưng Hà Lan và Vương Hương Tú sống chung cũng khá . Suy cho cùng, lúc Hà Lan gả cho Bạch Phấn Đấu, là khi Bạch Phấn Đấu tỉnh ngộ , lúc đó đều là chuyện của Quan Quế Linh , cho nên Hà Lan tuy đoạn quá khứ đó của Vương Hương Tú, nhưng vì Bạch Phấn Đấu và Vương Hương Tú qua nữa. Nên Hà Lan cảm thấy rõ ràng lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1341.html.]
Thêm đó, đó cũng là khi Vương Hương Tú kích thích mà đổi , Vương Hương Tú giống như nữa, nên Hà Lan cũng ghen tuông chuyện . Ngược cô còn mừng cho Vương Hương Tú.
Sáng sớm hôm nay, đều vì chuyện Tô Kim Lai rửa bát mà vô cùng kinh ngạc, nhưng khi lục tục , Hà Lan liếc ngoài cửa sổ, liền thấy Tô Kim Lai cầm một cái giẻ lau, bắt đầu lau cửa sổ.
Hà Lan: “…”
Triệu Quế Hoa từ trong nhà , thấy Tô Kim Lai đang việc liền : “Cậu nay chăm chỉ gớm nhỉ.”
Vừa lời , Tô Kim Lai lập tức bật , vài phần đắc ý. Suy cho cùng, gã ở trong đại viện nhận lời khen ngợi nào, lời khen ngợi bất ngờ , thật sự khiến cảm thấy vui vẻ.
Gã đắc ý dào dạt: “Đó là đương nhiên, con chẳng ưu điểm gì khác, chỉ cái trai, tuấn tú, chăm chỉ, thật thà, tính tình ôn hòa, …”
Triệu Quế Hoa: “... chỉ một câu, tự diễn thêm một tràng.”
Tô Kim Lai: “Hì hì.”
“Cháu chào bà Triệu ạ.” Một cô bé nhảy chân sáo bước sân.
Triệu Quế Hoa: “Hạnh Nhi đấy , đến học chữ ?”
Trẻ con trong đại viện của họ đều học , ngay cả Diệp Tư Điềm nhỏ nhất ở viện bên cạnh cũng mẫu giáo . Chỉ còn một cô bé , con bé năm nay tám tuổi, theo lý mà cũng đến tuổi học . vì nhiều lý do, con bé thể học ngay, lùi vài ngày.
Cô bé là lén lút chạy đến, hộ khẩu của con bé ở đây, học trực tiếp là thể. Làm giấy tạm trú còn thiếu một thủ tục, bố con bé thư về quê , bên đó sẽ phối hợp chuẩn một tài liệu, nhưng về về cũng cần thời gian.
Cô bé thế là lỡ mất thời gian khai giảng, cũng may, vì đây con bé từng mẫu giáo, nên cái gì cũng , thời gian cứ ở nhà học bù.
Ừm, giáo viên là Hà Lan.
Bạch Tình Tình chủ động tìm , Hà Lan vui vẻ đồng ý.
Lúc Hà Lan sạp, Bạch Tình Tình sẽ qua học. Hà Lan bày sạp, con bé sẽ tự ôn những gì học, suy cho cùng vì từng học, tiếp thu ngay một lúc cũng khó.
Hạnh Nhi đeo một chiếc cặp sách cũ mà Lý Trân Trân thải , nghiêm túc : “Vâng ạ, cháu đến học chữ.”
Cô bé vỗ vỗ chiếc cặp sách, vẻ mặt chút tự hào.
Hà Lan: “Hạnh Nhi đến ? Vào cháu.”
Cô bé theo Hà Lan nhà, Chu đại mụ xuất quỷ nhập thần hiện bên cạnh Triệu Quế Hoa, : “Đứa trẻ đúng là chịu khó học hỏi.”
Triệu Quế Hoa: “Con bé trân trọng cơ hội mà, Đoàn Đoàn, Viên Viên nhà , trong thôn bọn chúng nhiều đứa trẻ học. Nếu đến thủ đô, con bé chắc cơ hội học.”
“Không học? Sao học?”
Tô Kim Lai đang lau kính, nhưng vẫn nhanh ch.óng sáp gần.
Triệu Quế Hoa: “Còn vì nữa? Nghèo chứ ?”