Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1337

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:22:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con trai , ai là thích nhan sắc, nên bà cũng thật thà : “Cô gái trông xinh .”

Lý Vĩ Vĩ vẫn kiên quyết: “Cháu .”

“Không , dù cháu , cũng gặp cho bà!”

Vương đại mụ kiên quyết, Lý trù t.ử đến càng kiên quyết hơn, ông trực tiếp mở miệng, kiên quyết bắt cháu trai thứ hai gặp. ép bò uống nước .

Lý Vĩ Vĩ: “…”

Khổ!

Cậu uất ức nhà, chỉ cảm thấy họ thật sự hề nghĩ cho , là lợn nái, đến tuổi là phối giống sinh lợn con.

Cậu gào lên: “Cháu ! Cháu kiên quyết đồng ý! Ai thích gặp thì gặp, dù cháu cũng !”

Nói xong liền chạy, lao khỏi cửa, thấy cửa sổ nhà một đám củ cải nhỏ đang xem náo nhiệt.

Ồ hô!

Nghe lén!

Đoàn Đoàn Viên Viên và một đám trẻ con phát hiện, lập tức chạy tán loạn: “Mau chạy!”

Lý Vĩ Vĩ: “…”

Lý Vĩ Vĩ rốt cuộc cũng xem mắt.

Cậu kiên quyết chịu, Lý trù t.ử cũng thể ép trâu cúi đầu uống nước .

Lúc Lý Vĩ Vĩ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng dạo gần đây ông bà nội mắt, mỗi ngày đều cụp đuôi . Cậu sớm về khuya, nhưng chính nhờ cái sự sớm về khuya , đừng chứ, thật sự chút manh mối.

Ừm, liên quan gì đến chuyện tìm đối tượng cả.

Mà là chuyện bày sạp bán hàng. Từ khi ông bác phố của họ chuyển nơi khác chiên quẩy, trong ngõ chẳng còn ai món đó nữa. Bố là Dương Lập Tân luôn ý định , nhưng thời buổi bây giờ mà bỏ công việc chính đáng cái thì mất mặt lắm.

Lý trù t.ử cũng đồng ý, Dương Lập Tân hiện tại trong lòng giằng co.

Lý Vĩ Vĩ thì chẳng cảm giác gì, điều, dạo vì mỗi ngày khỏi nhà sớm về muộn, để ý một chút, phát hiện mấy sạp bán đồ ăn vặt di động thực chất kiếm ít.

Hơn nữa, còn thấy vợ chồng Vu tiểu bán bánh cuốn ở cổng bệnh viện. Cậu tan dám về nhà nên dạo bên ngoài, tình cờ bắt gặp. Lúc Nhị Lâm nhập viện , Vu tiểu ở trong bệnh viện chăm sóc con, chồng cô thì ở cổng bày sạp, thỉnh thoảng là Vu lão đầu, thỉnh thoảng là Vu lão thái thái cũng phụ giúp.

Việc buôn bán của nhà họ thế mà , Lý Vĩ Vĩ mà ghen tị.

Nhà Vu tiểu đầu bếp, thế mà còn nên chuyện, cho nên cảm thấy nhà thực cũng . Hiện tại ở Xưởng Cơ khí Tiền Tiến cũng là công nhân chính thức, mặc dù bên của lên chính thức thì dễ hơn cả ở ngành đường sắt một chút, nhưng cũng chuyện một sớm một chiều.

Lý Vĩ Vĩ thế mà nảy sinh ý định tự bày sạp. Tay nghề tiệc lớn của đúng là lừa , chắc chắn , nhưng nếu bán chút đồ ăn vặt đơn giản, hoặc sáng bán quẩy, tào phớ, tự thấy vẫn thể .

Mấy bữa sáng đơn giản kiểu nhiều , nên thành thạo.

Vấn đề nan giải bây giờ là thuyết phục nhà. Suy cho cùng, vì đồng ý xem mắt, ông bà nội oán trách . Bây giờ mà đòi thuyết phục nhà, chẳng là khó càng thêm khó ? Ngoài việc xin nghỉ việc khó, mặt khác cũng cần vốn liếng.

Tiền kiếm đều nộp hết cho gia đình, chỉ giữ một chút tiền tiêu vặt, căn bản là đủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1337.html.]

Lý Vĩ Vĩ sầu não, cả đêm trằn trọc ngủ . Công việc của cả theo ca, thỉnh thoảng nhà, ngủ cũng chẳng , cứ xổm ở cửa mà than vắn thở dài.

“Két…” Cửa phòng nhà bên cạnh vang lên, Lý Vĩ Vĩ đầu , liền thấy Tô Kim Lai. Tô Kim Lai cũng mang cặp mắt thâm quầng, vẻ mặt vui vẻ cho lắm.

“Sao ngủ?”

Lý Vĩ Vĩ: “Cần quản chắc, bản chẳng cũng ngủ ? Sao hả? Ban ngày ngủ nhiều quá ?”

Nói thế thì Tô Kim Lai hài lòng , gã : “Cậu chuyện hả, thế nào gọi là ngủ nhiều quá? Ban ngày căn bản ngủ, tìm việc đấy.”

Lý Vĩ Vĩ kinh ngạc Tô Kim Lai, dám tin Tô Kim Lai thế mà ngoài tìm việc .

Chuyện chẳng khác nào lợn nái leo cây, khiến cảm thấy vô cùng khó tin.

“Anh tìm việc á?”

Tô Kim Lai hổ: “Sao hả, ?”

Mẹ kiếp, thật sự là tìm .

Gã sầu não vô cùng, hỏi: “Cậu t.h.u.ố.c lá ?”

Lý Vĩ Vĩ: “ hút t.h.u.ố.c.”

Lý trù t.ử là đầu bếp truyền thống gia đình, chú trọng những quy tắc cũ, chỉ bản hút t.h.u.ố.c, mà cũng tán thành việc đồ hút t.h.u.ố.c. Theo ông, hút t.h.u.ố.c mùi khói, ngoài việc ảnh hưởng đến cảm quan của khác về độ sạch sẽ của món ăn, mùi khói nồng nặc cũng dễ ảnh hưởng đến việc phán đoán sắc, hương, vị của món ăn.

Hút t.h.u.ố.c là chuyện thể nào, ai mà hút t.h.u.ố.c, ông sẽ đập c.h.ế.t kẻ đó.

Cho nên dù là Lý Quân Quân Lý Vĩ Vĩ, đều hút t.h.u.ố.c.

Lý Quân Quân tuy đầu bếp, nhưng cả nhà đều hút t.h.u.ố.c, cái môi trường đó.

Còn Lý Vĩ Vĩ thì chắc chắn là càng thể.

Cậu ghét bỏ Tô Kim Lai, : “Anh một xu cũng , mà sở thích cũng nhiều gớm.”

Tô Kim Lai liền nổi giận: “Cái thằng thế nhỉ, chuyện hả. Ai bảo một xu? Tiền của đều để chỗ hết, thật sự coi là kẻ kiếm tiền , khinh thường ai đấy.”

Lý Vĩ Vĩ: “He he he.”

Tô Kim Lai càng giận hơn: “Ê , cái gì, nụ của chẳng giống gì, cứ thắc mắc mãi, chọc ghẹo gì mà suốt ngày cứ hầm hầm hè hè với thế.”

Gã tức tối : “Hồi nhỏ cũng bắt nạt đúng ?”

Mặc dù hồi nhỏ gã thường xuyên dẫn theo em bắt nạt khác, nhưng lúc đó bọn gã dám bắt nạt trong đại viện. Suy cho cùng, trong đại viện đều dữ dằn, thật sự thể đến tận nhà gã gây chuyện.

Hơn nữa lúc đó nhà gã vẫn còn e dè uy lực của quản lý đại viện, nên sẽ chọc Lý Quân Quân, Lý Vĩ Vĩ.

Nghĩ , Tô Kim Lai thấy tủi , đắc tội Lý Vĩ Vĩ ở chào đón như thế.

 

 

Loading...