Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1324

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:20:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô bé thực cũng mới tám tuổi, nhớ địa chỉ nhà bà ngoại, chỉ nhớ ba chữ, Ngõ Hạnh Hoa Lý.

Bởi vì nơi cô bé sinh là Ngõ Hạnh Hoa Lý, nên cô bé tên là Hạnh Nhi.

Chuyện nếu thật sự , đúng là khó tìm. Chỉ một địa danh đơn độc như , ngoài chẳng gì khác, tìm khó lắm chứ. mà, cũng may cô bé là Ngõ Hạnh Hoa Lý, chứ nơi khác.

Bởi vì nếu là nơi khác, thì đúng là khó tìm thật. Ví dụ như bạn tìm một cái ngõ Hoa Mai nào đó, thì mà tìm? Những địa danh nhỏ bé kiểu khó tìm. , nhưng tình cờ là Ngõ Hạnh Hoa Lý.

Ngõ Hạnh Hoa Lý nổi tiếng nha.

Phải rằng, mấy năm đến thủ đô thăm họ hàng còn đặc biệt đến Ngõ Hạnh Hoa Lý xem cái nhà vệ sinh ma đầy ắp "câu chuyện" đấy.

Thật sự, danh tiếng.

Thêm đó, bên đó cũng danh tiếng, thế nên nơi , đều quen thuộc.

Nhân viên nhà ga nhà bà ngoại của cô bé ở Ngõ Hạnh Hoa Lý, liền nghĩ ngay đến Trang Chí Viễn. Trang Chí Viễn chính là sống ở Ngõ Hạnh Hoa Lý, mấy ngày họ còn đến đó dự tiệc mừng thi đỗ đại học nữa cơ mà.

lúc dạo Trang Chí Viễn chạy xe, liền gọi Trang Chí Viễn đến.

Bởi vì đang ở nhà ga, cô bé ngược đề phòng như lúc ở tàu hỏa nữa, nhanh rõ tình hình của bố .

“Bố cháu tên là Dương Thụ Lâm, cháu tên là Vu Tiểu Muội, cháu là thanh niên trí thức, em trai cháu bệnh, bố đưa em trai đến tìm bà ngoại vay tiền khám bệnh. Cháu chỉ họ sống ở Ngõ Hạnh Hoa Lý.” Mặc dù cô bé khá nhiều tình hình, nhưng bây giờ tìm cũng dễ dàng như . Bản cô bé cũng nắm c.h.ặ.t lấy quần áo, căng thẳng, đáng thương Trang Chí Viễn.

Trang Chí Viễn ngờ tới, thật sự quen , : “Em trai cháu tên là Nhị Lâm, đúng ?”

Mắt cô bé sáng lên, vội vàng gật đầu, kích động : “ đúng đúng, em bệnh .”

Cô bé lập tức nắm c.h.ặ.t lấy áo Trang Chí Viễn, : “Chú ơi, chú bố cháu ở , em trai cháu vẫn chứ ạ? Họ đều đang ở đó ?”

Trang Chí Viễn: “Đều ở đó đều ở đó.”

Anh : “Cháu đợi chú tìm cháu đến đón cháu.”

Trang Chí Viễn ngược nảy nhanh, vội vàng gọi điện thoại cho văn phòng khu phố. Ủy ban khu phố cách chỗ họ xa lắm, tiện hơn là tự chạy qua đó một chuyến. Quả nhiên, bên chuyện liền vội vàng chạy đến nhà họ Vu.

Trang Chí Viễn đ.á.n.h giá đứa trẻ nhà , trong lòng cũng thấy xót xa. Anh cũng con gái, lúc Tiểu Yến T.ử nhà lớn chừng cô nhóc , cuộc sống lúc đó còn khó khăn hơn bây giờ nhiều, nhưng Tiểu Yến T.ử nhà cũng nuôi thành cái dạng .

Nhìn qua vô cùng đáng thương, con nhỏ bé gầy gò đến mức chỉ thấy một đôi mắt to. Ánh mắt rơi xuống khuôn mặt cô nhóc, hỏi: “Mặt cháu ? Sao thương thế ? Cháu qua đây chú xem nào, cái để sẹo .”

Hạnh Nhi tỏ vẻ bận tâm : “Không ạ, bác ơi, , cái là do chị họ cháu rạch đấy.”

Trang Chí Viễn nhíu mày, : “Đợi cháu đến, bảo đưa cháu đến bệnh viện xem thử, kê chút t.h.u.ố.c mỡ, cháu xem xung quanh đều đỏ lên , cẩn thận kẻo viêm.”

Anh hỏi: “Cháu ăn cơm ?”

Cô bé mím môi lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1324.html.]

cô bé lớn: “Cháu đói , sáng nay ăn no ạ.”

Lúc một cô gái trong văn phòng vỗ đầu: “ quên mất, để nhà ăn xem .”

Lúc cô nhóc đến đúng lúc họ ăn cơm xong, họ vội vàng liên lạc với phụ của cô bé, ngược quên mất chuyện .

Trang Chí Viễn: “Đừng nhà ăn nữa, giờ chắc chắn hết đồ ăn , cô mua cho con bé chút đồ ăn .”

Anh đưa tiền qua, cô gái do dự một chút, : “Được, để mua.”

Hạnh Nhi ghế dám chuyện, nhưng trong lòng cô bé cảm thấy bây giờ hình như an . Cô bé ngẩng đầu hỏi: “Chú ơi, em trai cháu bệnh viện ạ?”

Trang Chí Viễn: “Đi , cháu đừng lo.”

Cô bé cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Đừng thấy cô bé to gan tày trời, xa xôi vạn dặm cũng dám khỏi nhà, nhưng vẫn sẽ tin lời chị họ , cô bé sợ em trai c.h.ế.t mất.

Trang Chí Viễn: “Cháu đừng vội, đợi một lát nữa bố cháu sẽ đến thôi.”

“Bữa trưa đến đây, mua bánh bao nhân thịt.”

Cô nhóc nuốt nước bọt, Trang Chí Viễn: “Mau, ăn lúc còn nóng, đợi cháu ăn xong, bố cũng đến nơi .”

“Vâng ạ.”

Cô bé từng ăn bánh bao nhân thịt, cô bé cúi đầu ăn từng miếng to, khẽ : “Ngon quá.”

Những trong phòng thấy đều chút xót xa, : “Ngon thì cháu ăn nhiều một chút.”

Cô bé nghiêm túc gật đầu, cô bé ăn thật no, như mới sức lực, về nhà cũng thể việc.

Đừng chứ, Trang Chí Viễn đúng thật. Cô nhóc ăn xong bữa trưa, thấy Vu Tiểu Muội vội vã chạy . Hai con ôm lóc t.h.ả.m thiết, trong lòng Vu Tiểu Muội sợ hãi vô cùng, chút lưu tình đ.á.n.h con: “Con dọa c.h.ế.t , con .”

Cô bé ôm cổ tủi , nhưng cũng còn sợ hãi nữa.

Cô bé òa , : “Mẹ ơi, bác gái bảo về Tứ Cửu Thành sẽ nữa, cũng sẽ cần con nữa. Thanh niên trí thức đều như , sẽ giống như của Tiểu Hoa, bao giờ nữa...”

Lại : “Chị họ bảo em trai c.h.ế.t , chị bảo bệnh của em trai chữa khỏi , chắc chắn sẽ c.h.ế.t. Đến lúc đó con cũng em trai, bố lấy vợ mới sẽ tìm cho con một kế.”

Cô bé tiếp tục : “Bà nội còn bảo, nếu bỏ trốn , thì bảo bác gái dẫn em gái của bác đến kế cho con. Nhà bác một đứa con trai, là thể sinh con trai, đến lúc đó còn thể sinh thêm cho bố một đứa con trai nữa, gả con để đổi lấy tiền sảnh lễ...”

Đừng thấy cô bé mới tám tuổi, nhưng hiểu chuyện , những điều đều nhớ rõ.

Mặc dù cố gắng tự nhủ với bản rằng những điều đều là lời dối, đều là lừa , cũng đều là dọa nạt cô bé. cô bé vẫn lo lắng những điều biến thành sự thật, thế nên cô bé mới một bỏ chạy. Cô bé cần kế, cần em trai khác.

 

 

Loading...