Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1323

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:20:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Trân Trân: “... Hình như cũng lý nhỉ.”

Viên Viên lầm bầm: “ lý đến thế.”

Diệp Tư Điềm đáng thương Tư Viễn và Tư Giai, giọng nũng nịu: “Anh ơi, em cũng váy ...”

Làm trai thì bây giờ?

Hai nhóc lập tức cảm thấy gánh nặng vai càng thêm nặng nề.

“Mua bánh kem xong, sẽ gom tiền mua váy cho em.”

Diệp Tư Điềm lập tức gật đầu thật mạnh.

Diệp Tư Giai lầm bầm trong cổ họng: “Mình cũng giày thể thao mới...”

Giọng nhỏ đến mức gần như thấy, bé cúi đầu cô em gái củ cải nhỏ xíu, sầu não mở miệng nữa. Thôi bỏ , bé chẳng trông mong gì cô em gái nhỏ xíu ... Em gái còn nghèo hơn cả bé nữa.

Viên Viên cũng u oán về phía Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn kiên định: “Anh nhất định sẽ gom tiền mua cho em!”

Viên Viên lập tức bật .

Đoàn Đoàn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, : “Các đồng chí, trẻ con chúng thiếu tiền như , thể chậm trễ , thôi!”

“Đi thôi!”

Mọi cùng ríu rít rời , mà lúc vợ chồng Vu Tiểu Muội sắp đến ga xe lửa . Cô cũng ngờ , con gái to gan dám bỏ nhà . Bây giờ trong lòng cô đang thấp thỏm yên, chặng đường tàu hỏa mất mấy ngày, cô quả thực dám nghĩ con gái rốt cuộc đến đây bằng cách nào.

Cô càng tại con gái bỏ nhà mà quê nhà liên lạc với cô.

Cô ôm một bụng lo lắng và cũng đầy rẫy nghi hoặc, vội vã đến ga xe lửa, cứ như con ruồi mất đầu.

Dương Thụ Lâm theo bên cạnh vợ, còn chẳng trách nhiệm bằng Vu Tiểu Muội. Hai hỏi đường, cuối cùng cũng tìm văn phòng ở bên . Vừa bước cửa, Vu Tiểu Muội thấy con gái. Con gái cô gầy ít so với lúc họ rời nhà, mặt vết thương đóng vảy, quần áo càng mang theo một mùi chua loét, tóc tai bù xù thật sự còn bằng một đứa ăn mày nhỏ.

“Hạnh Nhi!” Vu Tiểu Muội thấy con gái kêu lên, lập tức lao tới. Cô bé vốn đang ghế, cả cẩn trọng dè dặt, chợt thấy giọng của , vội vàng phắt dậy, kịp thêm động tác nào ôm chầm lấy.

Vu Tiểu Muội ôm c.h.ặ.t lấy con gái, nước mắt lập tức tuôn rơi, mắng: “Cái đứa trẻ con hiểu chuyện như hả, con lén lút chạy đến đây, lỡ xảy chuyện gì thì ? Con định dọa c.h.ế.t ?”

Cô bé suốt dọc đường nơm nớp lo sợ, thấy cũng gồng nổi nữa, òa nức nở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1323.html.]

Hai con ôm lóc, bố là Dương Thụ Lâm ở bên cạnh cũng , dụi mắt rơi lệ, cả nhà khiến mà xót xa.

Vu Tiểu Muội vẫn đang gào lên: “Cái con bé c.h.ế.t tiệt , lỡ con lạc thì ! Lỡ con lạc lấy mạng ? Sao con hiểu chuyện như hả, hả!”

Cô đ.á.n.h mạnh m.ô.n.g đứa trẻ: “Sau còn dám thế nữa ? Con , còn dám nữa ?”

Cô bé đ.á.n.h, càng t.h.ả.m thiết hơn, nhưng ôm c.h.ặ.t lấy cổ Vu Tiểu Muội chịu buông tay. Vu Tiểu Muội: “Cái đứa trẻ to gan như , con xem con giống ai mà gan lớn thế hả!”

Mông đ.á.n.h thêm mấy cái.

Cô bé gào , những xung quanh bắt đầu khuyên can: “Chị gái , chị cũng đừng đ.á.n.h đứa trẻ nữa, con bé dọc đường cũng chịu ít khổ cực , mau dẫn về nhà .”

Vu Tiểu Muội: “Cảm ơn, cảm ơn .”

Lúc cô mới phản ứng . Vội vàng dậy cúi đầu chào .

“Không gì, phục vụ nhân dân, đây là việc chúng nên .”

thế, ai thấy một cô bé nhỏ xíu thế cũng giúp đỡ thôi. Chị gái , cô nhóc nhà chị đúng là thông minh đấy, nếu con bé nhớ địa chỉ nhà chị, chúng cũng tìm chị .”

“Cũng may là Trang ở đây, mới thể nhanh ch.óng tìm chị.”

Lúc Vu Tiểu Muội cũng về phía Trang Chí Viễn trong phòng, đúng , chính là Trang Chí Viễn.

Chuyện nếu , cũng thật sự may mắn là gặp Trang Chí Viễn, nếu , bọn họ tìm của cô bé, cũng là chuyện một sớm một chiều.

Hóa , khi cô bé Hạnh Nhi bỏ nhà , trưởng thôn của họ vẫn báo án, nhưng vì lúc đó chậm trễ gần một ngày một đêm , nên khó điều tra. Không ai dám chắc chắn cô bé thật sự thể trộn lên chuyến tàu hỏa đến Tứ Cửu Thành, thế nên ngoài việc thông báo cho các chuyến tàu qua kiểm tra, họ cũng bắt đầu tìm kiếm ở địa phương. Lúc bấy giờ thông tin phát triển như , tìm hề dễ dàng, mà cũng ngờ Hạnh Nhi lên tàu từ . Thế nên căn bản tìm thấy .

Chuyện là trưởng thôn liên lạc với vợ chồng Vu Tiểu Muội, mà là căn bản liên lạc thế nào. Họ địa chỉ của Vu Tiểu Muội ở Tứ Cửu Thành. Thực theo lý mà , Vu Tiểu Muội là thanh niên trí thức xuống nông thôn, địa chỉ nhà đẻ của cô từng đổi, nếu thật sự tìm vẫn thể tìm . những năm nay còn ai xuống nông thôn nữa, văn phòng thanh niên trí thức ở những nơi nhỏ bé như chỗ họ đều chỉ còn tồn tại danh nghĩa. Lúc Vu Tiểu Muội xuống nông thôn là những năm 60, mười mấy năm trôi qua, việc lục tìm hồ sơ hề dễ dàng. Trưởng thôn cũng nghĩ đến điểm , nên căn bản liên lạc với .

Bên vợ chồng Vu Tiểu Muội cũng con gái khỏi nhà.

khi cô bé lên chuyến tàu hỏa đến thủ đô, bản thể xoay xở . Cô bé nhỏ, xổm trong góc mặc dù ít thấy, nhưng chẳng ai để trong lòng, đều tưởng là theo phụ . Dù thì đứa trẻ lớn chừng tự khỏi nhà, nhà ai mà dám nghĩ tới chứ.

Ngày đầu tiên cô bé chỉ gặm một cái bánh bột ngô hấp, ngày thứ hai đói bụng sôi sùng sục, gặp một chú bộ đội cho cô bé một cái bánh nướng, cô bé cầm cự hơn nửa ngày. Sợ thấy biểu hiện bất thường, cô bé còn đổi toa tàu.

Cô bé nhân viên phục vụ tàu phát hiện điểm bất thường chiều tối ngày thứ hai. Mặc dù tàu hỏa đông , nhưng nhân viên phục vụ luôn nhạy bén hơn hành khách bình thường một chút, phát hiện cô bé vẻ như một , liền đưa cô bé đến phòng nghỉ.

 

 

Loading...