“Cái đúng, nhà hàng xóm nghề luyện than, lúc Bằng Thành lấy hàng, từng gặp một , uống nước khác cho liền bất tỉnh nhân sự, tiền trong túi đều móc sạch.”
“A thế .”
“Cuối cùng cũng tìm cảnh sát đường sắt cầu cứu.”
...
Kẻ bắt cóc 2 bắt, lúc Nhị Hoa gặp cạm bẫy "cùng chơi bài g.i.ế.c thời gian", cạm bẫy "nhặt vòng vàng cùng chia"...
Dọc đường , trái tim theo Nhị Hoa đúng là thăng trầm nhấp nhô.
“Nhị Hoa ngoài một chuyến cũng quá nguy hiểm , nào cũng gặp thế.”
“Ông đừng Nhị Hoa nữa, chúng ngoài đều cẩn thận.”
“ thế đúng thế.”
“Ây ông xem cảnh sát đường sắt đều với Nhị Hoa, kẻ trộm giống bình thường chúng , bình thường chúng đường là đường, bọn kẻ trộm đường là túi của khác.”
“ thật.”
Mọi đều đang bàn tán, cảm thấy câu chuyện thật sự .
Bọn họ đều , nhiều mánh khóe thế , cẩn thận mới .
Mà trong những , mấy nam nữ mặc áo sơ mi trắng, cách ăn mặc của họ liền những là sinh viên đại học, thời buổi , diện mạo tinh thần của sinh viên đại học giống bình thường.
Không sai, những chính là giáo viên và mấy sinh viên của Học viện Điện ảnh.
Đây chẳng là nghỉ hè , giáo viên dẫn mấy sinh viên năm ba ngoài học tập, phụ tá cho một dự án phim điện ảnh đang bên đó, cũng coi như là tích lũy kinh nghiệm. Trên đường về , liền cái . Cho dù coi là chuyên nghiệp, bọn họ cũng say sưa.
“Thầy ơi, câu chuyện là để nhắc nhở nâng cao cảnh giác đúng ạ.”
“Còn ?”
“Em thấy câu chuyện xâu chuỗi , nhịp điệu cũng .”
“Quả thực, em xem Nhị Hoa luôn gặp , cô còn tự trào phúng, ngoài xem hoàng lịch , nhưng đồng chí công an với cô , như , mà là cô một khuôn mặt lương thiện, thực cũng bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, bọn chúng dám bắt nạt những trông vẻ hung dữ, nhưng thích tay với những phụ nữ trông vẻ yếu đuối, bởi vì bọn chúng sẽ cảm thấy như dễ bắt nạt dễ lừa. Mà cho dù là cũng liều mạng cái gì cũng dám . Em thấy đạo lý của tác giả đan xen trong câu chuyện, quá tự nhiên !”
Mấy sinh viên bàn tán xôn xao, mà hai vị giáo viên dẫn đội những lời bàn tán của họ, mỉm , cuối cùng : “Vậy các em thấy, cái nếu chuyển thể thành một bộ phim điện ảnh, thì thế nào?”
“Phim điện ảnh? Câu chuyện của tác giả rõ ràng vẫn còn nội dung, phim điện ảnh chứa hết ạ.”
“Em cũng thấy , nếu là phim điện ảnh, thể thiếu việc cắt giảm một chi tiết nhỏ nhặt. cũng , đoán chừng cho dù thêm nữa, cũng đến mức quá nhiều nhỉ...”
“Vẫn là thành phim truyền hình thì hơn, độ dài chắc chắn là dài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1313.html.]
“Chắc đến mức đó , cô gặp bốn đợt , còn thể bao nhiêu nữa chứ.”
“Em cảm giác chắc chắn là , chúng nghĩ chắc khác nghĩ a, xem nếu cái , tớ cũng còn phương thức lừa như . Đầu tiên là ló mặt, đó đồng bọn giả lừa , đúng là một vòng l.ồ.ng một vòng...”
Mấy nữ sinh thi thấy may mắn, may mà cái , nếu thì, những chuyện Nhị Hoa gặp , bọn họ thể đều sẽ gặp .
“Thầy ơi, thầy thấy còn dài bao nhiêu nữa?”
“Theo nhịp điệu của tác giả, thầy thấy vẫn còn.”
Mọi lập tức tranh luận, cuối cùng mấy sự đề nghị của giáo viên, trực tiếp tìm nhân viên phục vụ tàu.
Đợi mấy , mang theo vài phần hoảng hốt.
“Sao thế?”
Người luôn cho rằng dài ngơ ngác, : “Nhân viên phục vụ , tổng cộng 24 mánh khóe l.ừ.a đ.ả.o.”
Tất cả : “...”
Ngay cả giáo viên của họ cũng kinh ngạc: “Nhiều thế ?”
Mấy khác gật đầu: “Chính là nhiều như .”
Lần thầy giáo nổi hứng thú: “Đầu óc đúng là khá nhanh nhạy, thể 24 mánh khóe l.ừ.a đ.ả.o, thật sự dễ dàng. Quan trọng nhất là sự kết nối tồi văn phong cũng tồi, các phương diện đều thể chiếu cố đến thật sự dễ. Các em hỏi là ai .”
“Hỏi ạ, là tên Trang Chí Hy, em qua.”
Mấy sinh viên qua mấy, nhưng giáo viên thì từng , thầy : “Trang Chí Hy , thầy , của Khoa tuyên truyền Xưởng cơ khí Tứ Cửu Thành, bài của lên báo khá nhiều, sự tích của nhiều đồng chí lão thành trong xưởng họ đều do .”
“A, em nhớ , một họ hàng xa của em là quân nhân xuất ngũ, năm đó cứu hộ vật tư nhà nước thương chỉ thể trông cổng, hùng hạ màn luôn cô đơn, chính là Trang Chí Hy sự tích của ông , nhiều đều thư cho họ hàng đó của em, đều sùng bái ông , từ đó ông xốc tinh thần, ông nhận sự khích lệ, cũng phấn chấn lên, bây giờ tinh thần lắm. Em nhớ lúc đó em xem bài báo mà luôn.”
Cậu lẩm bẩm: “Thật sự khó tưởng tượng, cảm động thì cảm động, kiểu hành trình hài hước cũng như .”
“Có tài hoa.”
Người giáo viên suy nghĩ một chút, : “Cái thật sự thích hợp thành một bộ phim truyền hình, tuy phong cách nhẹ nhàng hơn vài phần, nhưng ý nghĩa giáo d.ụ.c... “
Bây giờ dù cũng mới khôi phục thi đại học mấy năm, nhân tài vẫn thiếu thốn.
“A!”
Từng sinh viên đều kích động, lắp bắp: “Thầy, thầy cái ...”