Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1307

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:20:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đám trẻ con nở nụ vui vẻ: “Không gì ạ.”

Vương Hương Tú lập tức : “Các cháu đợi chút, thím mời các cháu ăn bỏng ngô.”

Hôm qua ả mới nổ bỏng ngô, ả xách túi , : “Lại đây, mỗi đứa bốc một ít, nhét cho đầy túi nhé.”

Đám trẻ con từng đứa mắt sáng rực, lớn tiếng : “Cảm ơn thím ạ.”

Vương Hương Tú: “Các cháu đều là đứa trẻ ngoan, đừng học theo Kim Lai ca ca của các cháu!”

Ả trừng mắt con trai một cái, chia bỏng ngô cho đám trẻ, chia xong cho từng đứa, : “Lần thật sự cảm ơn các cháu quá.”

Đám trẻ con lập tức từng đứa lộ vẻ mặt tự hào, đúng , chúng chính là giỏi giang, ngoan ngoãn và tài cán như thế đấy!

Vương Hương Tú đứa con trai vẫn đang lóc t.h.ả.m thiết ở một bên, nhịn tiến lên đạp "bốp" một cước m.ô.n.g Tô Kim Lai, : “Cái thằng ranh con , mày sống uổng phí hơn 20 năm , còn bằng mấy đứa trẻ con, đúng là chỉ lớn xác chứ lớn não đúng ? Thật sự là chuyện mất mặt cỡ nào cũng , mày chọc tức c.h.ế.t tao là mày thoải mái đúng ?”

đạp thêm một cước "bốp" nữa, đám trẻ con mà nhe răng trợn mắt.

Triệu Quế Hoa vội vàng : “Các cháu ngoài chơi , đều là trẻ ngoan.”

Đám trẻ con lập tức khanh khách, Tô Kim Lai, gã lớn tồng ngồng thế mà còn đ.á.n.h đòn, trông ngu ngốc quá mất. Chúng đều biểu hiện cho , mới thèm lớn lên mà vẫn ăn đòn, mất mặt lắm. Đám trẻ con ghét bỏ Tô Kim Lai thêm một cái, lúc mới từng đứa chạy , đều khỏi cửa.

Vương Hương Tú véo tai Tô Kim Lai, : “Mày nhà cho tao!”

Rầm một tiếng, cửa đóng , trong nhà truyền đến tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tô Kim Lai: “Á! Mẹ đừng véo chứ!”

Các nhà trong đại viện khẽ lắc đầu, tỏ vẻ vô cùng hiểu nổi.

Mọi xem, trong đại viện ai nấy đều đang nỗ lực, thể cái loại chuyện nát bét cơ chứ.

Chu đại mụ vô cùng ghét bỏ : “Thằng ranh đúng là gì cũng xong, ăn gì cũng đủ.”

càng ghét bỏ hơn tiếp: “Một con gà mái đang đẻ trứng ngon lành thế , đem phá hoại, thằng Đồng Lai về kiểu gì cũng nổi điên cho xem.”

Mặc dù là Chủ nhật đều khỏi cửa, nhưng Đồng Lai thì khác, bận rộn hơn bất cứ ai, thi đại học, cho dù là dự định theo con đường học sinh nghệ thuật. Đồng Lai vẫn học tập chăm chỉ như thường. Cậu ngoài học thêm , vẫn con gà mái già dày công chăm bẵm lọt độc thủ của ông cả.

Tuy nhiên Đồng Lai về nổi điên thì , nhưng hiện tại Ngân Lai rầu rĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1307.html.]

Ông cả của , đúng là cách kiếm chuyện cho mà.

Nói thì nhà vô duyên vô cớ cũng tùy tiện mà bỏng ngô, mà là Ngân Lai chuyên môn cùng Cường thúc ở đại viện cách vách nổ, cái là để đem tặng khác. Bây giờ phát gần một nửa .

Ngân Lai rầu!

Cậu xót tiền, mà là còn tìm ông bác nổ bỏng ngô nữa!

Ông bác đó khắp hang cùng ngõ hẻm, tìm cũng chẳng dễ dàng gì.

Cậu u oán thở dài.

Dạo đến xưởng dệt ở ngoại ô bán hàng, cái là do ông chú gác cổng bên đó nhờ mua giúp. Ngân Lai bán đồ bên đó, gặp lúc thời tiết , ông bác cũng sẽ gọi bốt gác trú mưa nghỉ ngơi, giúp đỡ ít chuyện. Có qua , nhờ Ngân Lai, Ngân Lai tự nhiên là giúp đỡ. Cậu lướt qua chỗ còn chắc chắn là đủ, trực tiếp : “Mẹ, con ngoài một chuyến, nếu về muộn thì cứ ăn tối .”

Vương Hương Tú: “Con định nổ bỏng ngô hả?”

“Không , cái cũng mệt, hơn nữa cũng ông bác đó , con ông dạo thể ở khu vực đó, để con cho.”

Bỏng ngô loại đồ ăn ngày nào cũng ăn, chung, nổ bỏng ngô cũng là đến một chỗ thì lâu mới . Bọn họ cũng cố định ở một vị trí, nay đều khắp hang cùng ngõ hẻm.

Cậu xách túi và ngô cùng cửa, Vương Hương Tú véo Tô Kim Lai một cái, : “Mày xem , mày ngoan ngoãn một chút thì em trai mày còn nghỉ ngơi thêm một lát.”

Tô Kim Lai cảm thấy thật sự tủi cực kỳ, bỏng ngô gã cho. Đại khái là ánh mắt của Tô Kim Lai quá rõ ràng, Vương Hương Tú lạnh, : “Nếu mày trộm gà bắt , tao cần chia bỏng ngô dỗ trẻ con ? Mày đúng là mất mặt đến tận nhà !”

Ả nhắm thẳng cánh tay Tô Kim Lai mà cấu một cái, Tô Kim Lai: “Á!!!”

Chu đại mụ ở nhà cách vách thấy, chậc chậc lắc đầu, : “Tính tình của Vương Hương Tú đúng là ngày càng lớn .”

nghĩ , nếu một đứa con trai bớt lo mất mặt như Tô Kim Lai, đổi là ai cũng suy sụp.

Nhà bọn họ như , bên Triệu Quế Hoa cũng cảm thán như thế, thằng nhóc Tô Kim Lai a, đúng là quá gây chuyện, tuy chuyện gì lớn, nhưng nhớ lâu thật sự mất mặt. Có điều bản tên chẳng tự nhận thức cảnh.

Triệu Quế Hoa cũng thắc mắc, bà : “Ông xem, nhiều trải qua chuyện gì đó ít nhiều đều sẽ chút đổi. Cứ bọn nhỏ , Ngân Lai Đồng Lai hồi bé cũng hiểu chuyện, nhưng ông xem chẳng vẫn đó , trải qua một chuyện, con liền đổi. Người lớn dẫn dắt thêm, chúng nó liền từ từ hiểu chuyện. Còn Trịnh Tuệ Mân ở cách vách, ông xem bây giờ chẳng ngày nào cũng tất bật kiếm tiền , thế nhưng Kim Lai thì đúng là...”

Trang Lão Niên Nhi : “Có lẽ lúc đó Kim Lai lớn chăng? Khó sửa .”

 

 

Loading...