Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1303

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:20:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Thất Cân cô bé , thì thầm với Bạch Tình Tình: “Cái ... em ngốc thế , lớn lên thật sự thể trở nên thông minh ?”

Rõ ràng là Viên Viên đang qua loa lấy lệ với em mà.

Bạch Tình Tình: “... Chỉ nhiều.”

Tiểu Thất Cân: “...”

Lý Trân Trân hào hứng lên phía nhất, giọng vang dội: “Đoàn Đoàn, cái bán nhiều tiền ?”

Đoàn Đoàn: “Một cân bán một đồng, nhưng một cân ve sầu cũng bắt nhiều đấy.”

Thời buổi , một đồng coi là món tiền lớn.

Đối với bọn trẻ con chúng thì càng đúng là như , nhưng đối với những gia đình khá giả, một đồng chẳng đáng là bao. Cái là tùy thuộc từng .

Lý Trân Trân: “Chúng đông thế , một chỉ chia một chút xíu thôi.”

Cô bé bĩu môi.

Đoàn Đoàn bình tĩnh, : “Vì chúng là trẻ con mà, trẻ con thể bày sạp bán áo may ô của ông già . Người sẽ tin chúng , trẻ con chỉ thể những việc trẻ con nên , hơn nữa lớn kiếm tiền cũng khó khăn mà.”

Cậu bé chứ, bố bé cũng vất vả .

Bố bé ngày nào tan cũng bày sạp, tối mịt mới về.

Lý Trân Trân suy nghĩ một chút, gật đầu: “Cũng đúng nhỉ.”

Viên Viên: “Chúng cứ bắt đầu kiếm từ món tiền nhỏ , từng chút một sẽ kiếm tiền lớn, đợi chúng lớn lên là thể kiếm nhiều tiền.”

Lý Trân Trân: “Cậu đúng, nếu tớ kiếm tiền sẽ bỏ ống heo đất của tớ.”

“Tớ cũng thế.”

“Tớ cũng thế nha.”

Mỗi đứa chúng đều một ống heo đất, đây là quà ông nội Lam tặng cho chúng. Ông nội Lam từ Kim Lăng về, mang quà cho mỗi đứa. Bọn trẻ đều một ống heo đất hình chú lợn con. Mặc dù đều là ống heo đất, nhưng của mỗi cũng chút khác biệt, đều thích món quà của .

Tiểu Thất Cân: “Tớ cho ống heo đất của tớ ăn no, đợi tớ lớn hơn một chút sẽ tự mua cho một chiếc xe đạp.”

Viên Viên lập tức : “Bố tớ bảo , đợi tớ và trai lên cấp hai, sẽ mua xe đạp cho bọn tớ.”

“A!” Tiểu Thất Cân vội vàng : “Vậy tớ cũng về nhà bảo bố .”

“Tớ cũng thế tớ cũng thế.”

Bọn trẻ con nhanh ch.óng đến rừng cây nhỏ, ve sầu ở rừng cây nhỏ nhiều lắm, lập tức bận rộn hẳn lên.

Mặc dù đều là những đứa trẻ mười mấy tuổi, nhưng chúng là những tay lão luyện trong việc bắt ve sầu đấy nhé.

Tuy nhiên ở đây cũng chỉ chúng nhé, còn những bạn nhỏ khác nữa. Trò chơi mùa hè thì chỉ ngần , bắt ve sầu là trò mà bọn trẻ thích, bắt còn thể nướng ăn, tuy chỉ một miếng nhỏ xíu, nhưng cũng coi như ăn thịt.

Không một đứa trẻ nào thể cưỡng sự cám dỗ của thịt.

Tuy nhiên mặc dù trẻ con đông, nhưng hề xảy tranh giành. Đừng thấy chúng nhỏ, nhưng chúng cũng phân chia địa bàn đấy nhé. Khu vực gần chỗ chúng ở, nên đều là trẻ con của khu tập thể Xưởng Cơ khí ở đây, chúng coi là " nhà".

“Đoàn Đoàn, ngày mai bọn tớ ngoại ô, các ?” Có bạn nhỏ khác gọi lên.

Mọi chỉ là hàng xóm, mà cơ bản đều là bạn học, nên đều quen .

Đoàn Đoàn lắc đầu, : “Ngày mai tớ đến chỗ sư phụ, hơn nữa buổi chiều còn học đàn.”

“Cậu thế cũng bận quá ...”

Đoàn Đoàn: “Bố tớ bảo học cho vui, nếu học thì học nữa. tớ học.”

Chúng học cũng nhiều lắm.

Việc học võ là bắt buộc, đều võ, chúng chẳng mất mặt ? Hơn nữa chúng cũng lợi hại như . Còn về việc học đàn, mấy đứa trẻ chúng đều học một môn năng khiếu, mặc dù thỉnh thoảng cũng than vãn đấy, nhưng chẳng ai chịu bỏ cuộc.

Các bạn nhỏ đều , thì vô dụng quá.

Đừng thấy chúng nhỏ, nhưng chúng ngấm ngầm so đo ganh đua đấy.

Đoàn Đoàn: “Các chơi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1303.html.]

“Vậy cùng nhé.”

“Được thôi.”

Mọi bàn bạc xong, một nhóm trẻ con khác cùng rời . Bé Tư Điềm sấn đến bên cạnh Đoàn Đoàn, : “Anh Đoàn Đoàn, các chơi, sẽ dẫn em theo đúng ?”

Đoàn Đoàn: “...”

Đi ngoại ô, thật sự dẫn theo cái đuôi nhỏ là em .

Bé Tư Điềm nũng nịu mềm mại: “Là sẽ dẫn theo bảo bảo đúng ạ?”

Cô bé chỉ , tự xưng là bảo bảo.

Xùy!

Đám trẻ con lập tức xoa xoa cánh tay, đều cảm thấy tê rần da đầu.

Đoàn Đoàn: “Sẽ!”

Bé Tư Điềm: “Anh Đoàn Đoàn là nhất.”

Diệp Tư Viễn Diệp Tư Giai: “Ha ha!”

Đứa em gái đáng tin cậy .

Lý Trân Trân: “Viên Viên, chỗ , chỗ mấy con ve sầu, cao quá tớ với tới, trèo cây .”

Viên Viên: “Được thôi!”

Đoàn Đoàn: “Cẩn thận chút nhé!”

Viên Viên: “Yên tâm , Viên Viên nữ hiệp bao giờ chịu thua.”

Cô bé nhanh ch.óng trèo lên cây, đắc ý từ cao xuống, : “Các đồng chí, ở đây nhé!”

Cái đuôi nhỏ của Viên Viên sắp vểnh lên trời , quên mất chuyện cho cô bé tùy tiện trèo cây ở bên ngoài. cô bé cảm thấy cả, hôm nay cô bé mặc váy , cô bé mặc một chiếc quần lửng cotton, vô cùng tiện lợi mà.

Cô bé chạc cây, vươn cây sào tre , chiếc vợt lưới cây sào tre lập tức chụp lấy con ve sầu. Cô bé thuận đà thu về, trực tiếp bỏ con ve sầu chiếc túi đựng ve sầu của , con ve sầu kêu râm ran ngừng.

“Bên còn nữa.”

Đoàn Đoàn em gái cây, yên tâm : “Em cẩn thận chút nhé, hòm hòm thì xuống , đừng cậy mạnh.”

“Vâng!”

Viên Viên cảm thấy trai thật ồn ào.

cô bé cũng trai đang quan tâm , cô bé chạc cây, cảm thấy thật tài giỏi.

Bạch Tình Tình ghen tị : “Viên Viên, ở đó xa xa .”

Viên Viên gật đầu: “Nhìn xa.”

Cô bé vẻ phóng tầm mắt xa, : “Để tớ xem nhé~”

Đột nhiên, cô bé dừng , thốt lên một tiếng: “Hả?”

“Sao ?”

“Cậu thấy gì thế?”

Viên Viên: “Tớ thấy Kim Lai, lén lút lắm.”

“Hả hả?”

Mọi đều tò mò, vội vàng gặng hỏi: “Anh gì thế?”

đúng .”

Mặc dù thể tận mắt thấy, nhưng cũng tò mò .

Viên Viên: “Để tớ quan sát thêm nhé.”

 

 

Loading...