Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1300

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:20:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vu tiểu thấy những xung quanh quả thực ai cũng , nhưng lớn cơ bản đều ăn, nhận kẹo xong nhét túi, đều định đem về nhà cho con cái ngọt miệng. Mọi đều nhận , Vu tiểu cũng lặng lẽ gật đầu, : “Chúc mừng nhé.”

“Anh trai cháu giỏi lắm đấy.”

Một giọng mềm mại vang lên, Vu tiểu cúi đầu , liền thấy một cô bé xinh xắn như b.úp bê đang ngọt ngào với cô, trong giọng mang theo chút khoe khoang.

Cô hỏi: “Đây là...”

Trang Chí Hy: “Con gái em.”

Anh tiện tay ôm lấy con gái , : “Đây là cô Vu.”

Viên Viên lanh lảnh gọi: “Cháu chào cô ạ!”

Cô bé lắc lư một cái, thoát khỏi vòng tay bố, : “Bố ơi, con còn đang bận lắm, chơi với bố .”

Trang Chí Hy: “Lại gì nữa?”

“Bà nội bảo bọn con mua ít xương sườn! Trưa nay hầm xương ăn.”

Cô bé xòe bàn tay nhỏ xíu , khoe tiền cho bố xem.

Trang Chí Hy: “Thế .”

Viên Viên: “Con đây.”

“Viên Viên, nhanh lên!”

Mấy đứa trẻ khác chạy khỏi ngõ , ngay cả Diệp Tư Điềm mới sáu tuổi cũng đang rảo đôi chân ngắn cũn cỡn chạy theo, thật sự hề tụt phía chút nào.

Viên Viên: “Đến đây đến đây...”

Bọn trẻ con cùng chạy , Nhị Lâm ghen tị ngoái đầu theo.

Vu tiểu vỗ vỗ con trai : “Đợi con khỏi bệnh , cho con chơi với các bạn nhé.”

Họ nán đây lâu, nhanh ch.óng trở về nhà họ Vu. Vì chuyện Vu tiểu về mượn tiền cầu cứu, mấy em nhà họ Vu còn qua với ông bà cụ nữa, càng thèm đoái hoài gì đến gia đình ba của Vu tiểu , gặp mặt cũng chẳng thèm chuyện.

Vu tiểu lòng hòa hoãn một chút, nhưng căn bản ai thèm để ý đến cô, bọn họ đều sợ tiền khám bệnh đủ, vay tiền bọn họ nữa. Hễ thấy Vu tiểu là chẳng ai sắc mặt gì.

Mấy đứa con khác của nhà họ đều chuyển , chỉ lão nhị mua nhà, sống chung một viện với ông bà. Vợ lão nhị thấy những về, liền "rầm" một tiếng đóng sầm cửa .

Vu đại mụ: “Hứ, như ai thèm để ý đến cô .”

bước cửa, móc hết kẹo để lên bàn, : “Mày cất cho con, mỗi ngày ăn một viên. Tao bảo mày là đồ ngu, đầu óc linh hoạt mà, nãy nhà lão Trang hào phóng phát kẹo, chúng mày mau xông lên vài câu dễ ? Xin thêm một chút thì ? Lời dễ mất tiền mua. Chỉ cái da mặt mỏng, thế da mặt mỏng mài ăn ?”

Vu tiểu , phản bác.

Ngược , Nhị Lâm kẹo bàn, kinh ngạc: “Nhiều kẹo quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1300.html.]

Nhà bé ăn Tết cũng chẳng mua nhiều kẹo thế .

Vu lão thái: “Ông lão, ông cũng , xin thêm một ít cũng chẳng thiệt .”

Vu lão đầu: “Chuyện ...”

Vu lão thái: “Đi, cùng ông.”

hóng hớt, dặn dò con gái: “Mày nấu bữa trưa .”

Vu tiểu : “Vâng.”

Hai cùng khỏi cửa, Vu lão thái căn nhà bên cạnh, cảm thán: “Căn nhà cứ thế mà bán , haizz.”

Vu lão đầu cũng xót xa, nhưng ông thẳng: “Thì cũng thể trơ mắt đứa trẻ mất mạng , dù cũng là nhà .”

Lúc họ đến bệnh viện khám, bác sĩ rõ ràng, căn bệnh gọi là gì gì đó, tóm nghiêm trọng, nhưng tuy nghiêm trọng, thể chữa . Nếu chữa, đứa trẻ e là sống qua nổi năm nay.

Họ còn , thể trơ mắt đứa trẻ cứ thế c.h.ế.t .

Vu lão đầu thở dài một tiếng, : “Mấy đứa con trai của chẳng đứa nào dựa dẫm , cũng trông mong gì con gái và cháu ngoại dựa dẫm , nhưng mạng quan trọng, cũng thể trơ mắt . Chúng đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh tiễn Bảo Sơn , lẽ nào bây giờ trơ mắt con của tiểu cũng mất ? Thôi bỏ , cứu . Hơn nữa chúng chẳng , đây là tiền tiểu mượn chúng , chúng nó sẽ trả...”

Vu lão thái: “Chúng nó nghèo đến mức đó, lấy gì mà trả.”

lẩm bẩm một câu, Vu lão đầu sang , : “Thế bà còn chủ động đề nghị chắc chắn chữa ?”

Vu lão thái ngại ngùng, lập tức cứng miệng : “ là thấy thằng bé giống Bảo Sơn!”

Vu lão đầu vạch trần bà lão, : “Bà đúng là bậy, Nhị Lâm chẳng giống Bảo Sơn chút nào, chỗ nào cũng giống. Bà xem cái bà miệng lưỡi thật cứng rắn, bà mềm lòng thì cứ là mềm lòng ! cũng mềm lòng , bà xem thằng bé nhỏ xíu như , đáng thương bao, từng thấy đứa trẻ bốn tuổi nào mà gầy gò nhỏ bé như thế. Bà con bé Diệp Tư Điềm xem, mới lớn hơn thằng bé hai tuổi, mà cao hơn nó một cái đầu . Thật là đáng thương, đứa trẻ cũng là sinh khổ mệnh, nhưng dù khổ mệnh đến , tóm cũng thể để nó cứ thế mà mất đúng ? Thôi thôi, cứu . Mặc kệ đứa trẻ lương tâm , cứ giữ lấy mạng . Những chuyện khác hẵng .”

“Ai bảo chứ!”

Vu lão thái thở dài một tiếng, lập tức : “Ông lão , ông xem tiểu lúc ở nhà dù gầy, cũng đến mức , nó lấy cái ngữ , sống cuộc sống thành thế . Mấy đứa con dâu đứa nào đứa nấy đều sống ở thành phố hưởng phúc, con gái chịu tội ở quê, nghĩ thật là khốn nạn...” Bà coi trọng con gái đến , thì con gái cũng là do đẻ , con dâu mới là ngoài.

“Lần chúng nó về, văn phòng khu phố cho chúng nó cái giấy tạm trú, cho chúng nó ở .”

“Được!”

Hai phía , ngờ Vu tiểu đang ở cách họ xa phía .

Cô cũng hiểu, sợ mượn tiền.

Thời buổi nhà ai cũng chẳng dư dả gì, mấy em của chồng cô cũng qua với nhà họ nữa. Lần ngoài khám bệnh cho con, mang theo con gái lớn , đều hết nước hết cái mới gửi ở chỗ chồng. Cô vốn vô cùng hoang mang về con đường phía , nhưng ngờ, qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai.

Thực cô cũng , tiền thuê của hai căn nhà là nguồn sống của bố cô, bán nhà , họ sẽ chẳng còn gì cả. cô hết cách , cô chỉ thể ích kỷ bố như .

 

 

Loading...