Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1266

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:18:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thể chịu nổi sự tủi như , nếu, nếu vì tiền, gã mới thèm ở đây.

cho dù thể trực tiếp phản bác, gã cũng : “Trang Chí Hy bây giờ đang bận luyện than , thời gian để ý đến dì .”

Hồ Tuệ Tuệ tán thưởng cảm thán: “Người chỉ ngoại hình , đầu óc cũng linh hoạt, sợ ánh mắt của ngoài, tin tưởng thể thành công.”

Bản chính là buôn bán, cũng nhiều đều coi thường việc buôn bán, cảm thấy hộ cá thể thấp kém hơn một bậc. Hồ Tuệ Tuệ cảm thấy, bọn họ chính là mắt nên mới như . Nếu mắt , thì như thế.

Lời của cô thành công khiến mặt Tô Kim Lai càng đen hơn.

Gã thề, chỉ cần gã còn ở đây một ngày, Trang Chí Hy đừng hòng đến trai bao!

Đừng hòng!

Đừng mơ!

Không thể nào!

Gã thề!!!

Gã cố nhịn c.h.ử.i miệng, liền Hồ Tuệ Tuệ : “Cậu xem hai em các một nhà, thể học hỏi cái miệng ngọt ngào của Đồng Lai một chút ? tìm giáo viên học bổ túc, đều lấy tiền phí, đúng là cách cư xử a.”

như , Tô Kim Lai vui .

Gã cứng nhắc : “Em trai thi đại học, dì đừng quấy rầy nó học tập. Nếu ý đồ với nó, bà thể cầm d.a.o phay c.h.é.m dì đấy.”

Gã vô cùng nghiêm túc Hồ Tuệ Tuệ, nghiêm túc : “Dì đừng tưởng đang đùa, thật sự thể đấy. Em trai út của chính là tất cả hy vọng của , hy vọng nhà thể xuất hiện một sinh viên đại học.”

Thời buổi bây giờ hễ mà xuất hiện một sinh viên đại học, thì đó là chuyện rạng rỡ tổ tông.

Mặc dù, cái tổ tông nhà họ Tô cũng thật sự chẳng gì đáng để rạng rỡ.

ai mà chẳng mong con hóa rồng chứ.

Tô Kim Lai: “Dì đừng mơ nữa.”

Hồ Tuệ Tuệ: “... Cậu chuyện với kiểu gì hả, chẳng qua chỉ là thuận miệng một chút, lẽ nào còn thể phá hoại tiền đồ của khác ? chỉ là hy vọng học hỏi một chút, cần chuyên môn lời nịnh nọt, loại cũng khiến coi thường, cho thoải mái một cách để dấu vết. Càng nhanh ch.óng hòa đồng với , như mới là thật sự lợi hại.”

thấm thía : “Cậu học hỏi a.”

Tô Kim Lai: “...”

Học cái mả dì!

gì, mím mím môi, Hồ Tuệ Tuệ: “Được , tóc cũng khô gần hết , chúng đến khách sạn thôi.”

Tô Kim Lai: “Được.”

Cuối cùng cũng đối mặt với những lời thuyết giáo của cô nữa.

Hai cùng bắt xe rời , mỗi lên xe taxi, Tô Kim Lai đều đặc biệt kiêu ngạo. Đây là thứ mà bình thường thể . Cũng là do bên cửa hàng của Hồ Tuệ Tuệ khá phồn hoa náo nhiệt. Nếu là ở đầu ngõ nhà bọn họ, e là đợi cả buổi sáng cũng bắt xe.

Đừng mơ.

Hai thẳng đến nhà nghỉ, Hồ Tuệ Tuệ là khách quen ở đây , quen cửa quen nẻo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1266.html.]

Ngay cả Tô Kim Lai cũng đến hai , coi như là quen thuộc.

Gã nhịn hỏi: “Dì nhỏ, mạng lưới quan hệ của dì rộng như a.”

Hồ Tuệ Tuệ trừng mắt Tô Kim Lai một cái, : “Cậu tưởng thành công của là từ trời rơi xuống ? cũng là bán đồ ở chợ quỷ nhiều , quen nhiều buôn bán đồ cổ, mới thể quen nước ngoài. Mối ăn phía của , đều là dựa sự truyền miệng của những khách hàng đó. Nếu tưởng thành công bằng cách nào? Cậu tưởng kiếm tiền dễ dàng lắm ? Lúc giả cháu chắt ngoan ngoãn thấy.”

Những năm nay cô giả cháu chắt ngoan ngoãn nhiều , tính cách quả thực đổi nhiều.

Trước hễ chút chuyện nhỏ nhặt cô đều tính toán chi li, bây giờ đều thèm để mắt nữa. Ngay cả Vương Hương Tú hét mặt cô , cô đều thể coi như thấy. Đây đều là do từng trải tạo thành a! Thật sự bắt đầu kiếm tiền mới , những chuyện nhỏ nhặt tính toán một chút cũng quan trọng.

: “Cậu cho , tiền tự mở một cửa hàng. Cái nghề của tuổi tác lớn cũng , đến lúc đó tìm mấy thanh niên trẻ tuổi kiếm tiền cho , cái nghề a, tồi .”

Tô Kim Lai: “Biết .”

Sao lải nhải nữa .

Người phụ nữ đúng là lắm lời.

Hồ Tuệ Tuệ cách quan sát sắc mặt, tự nhiên sự phiền não của Tô Kim Lai. Cô nhún nhún vai, nếu lọt tai, cô cũng nữa. Hai cùng xuống thang máy. Hồ Tuệ Tuệ dẫn Tô Kim Lai gõ cửa một căn phòng.

Cửa mở , liền thấy một đàn ông bụng bia hói đầu kiểu Địa Trung Hải hơn bốn mươi tuổi mở cửa.

Gã đàn ông hói đầu mở cửa liền về phía Tô Kim Lai, đ.á.n.h giá từ xuống một lượt đó hài lòng gật đầu, : “Người quả thực tồi.”

Hồ Tuệ Tuệ : “Đó là chắc chắn , quen , sẽ giới thiệu .”

: “Đây là cháu trai đấy.”

Gã hói đầu cho là đúng, thuận miệng : “Thật giả .”

Hồ Tuệ Tuệ: “Đương nhiên là thật , đây là con của chị họ ruột , Lý tổng ngài đối xử với nó nhé.”

Gã hói đầu nở nụ bỉ ổi, tay trực tiếp vỗ lên m.ô.n.g Tô Kim Lai, : “Yên tâm!”

Tô Kim Lai: “Đệt mợ!”

Người buồn nôn như .

Lý tổng: “Còn khá là cá tính đấy, , Hồ tổng chúng ngày mai gặp.”

Hồ Tuệ Tuệ: “Vâng.”

xoay xuống lầu, thằng nhóc Tô Kim Lai mặc dù con gì, nhưng quả thực cách liều mạng.

Mà lúc Tô Kim Lai bước cửa liền thấy một bà thím vóc dáng giống hệt gã hói đầu. Nếu gã hói đầu bốn mươi tuổi, thì bà thím chắc chắn hơn năm mươi . Gã khiếp sợ một chút, thầm nghĩ hai nghìn đồng quả nhiên là dễ kiếm .

Gã miễn cưỡng chống đỡ, : “Khi nào chúng ngoài?”

Vừa đầu : “Đệt mợ!”

Gã hói đầu cởi sạch ?

 

 

Loading...