Đây đúng là một “ bụng” a.
thì , đối với Trần Nguyên cũng mấy coi trọng. Đừng thấy Trần Nguyên là con trai của Trần chủ nhiệm, ồ, Trần chủ nhiệm bây giờ là Phó xưởng trưởng Trần . Trần Nguyên con vẫn khá là khiến chướng mắt, giống như Trang Chí Hy từng tận mắt thấy Trần Nguyên cùng một phụ nữ vô cùng mật.
Đương nhiên , ngoài Trang Chí Hy thấy, cũng còn khác thấy.
Mặc dù Trần Nguyên còn ở Xưởng cơ khí nữa, nhưng đối với vẫn quen thuộc, ít đều thấy vẻ mật với một đồng chí nữ. Phải rằng, là vợ, vẫn ly hôn .
Mà vợ là Đào Ngọc Diệp đang việc ở phòng y tế của xưởng đấy.
Mọi từ Đào Ngọc Diệp cũng gì, cô rốt cuộc chuyện đàn ông của bên ngoài . Đào Ngọc Diệp mấy năm nay ỷ mối quan hệ của Trần chủ nhiệm, lăn lộn trong xưởng bọn họ cũng tồi.
Trần chủ nhiệm thăng chức lên Phó xưởng trưởng, Đào Ngọc Diệp liền thăng chức lên Phó chủ nhiệm Phòng y vụ.
Không ít trong xưởng lén lút đồn đại, đây là Trần chủ nhiệm bồi thường cho Đào Ngọc Diệp. Dù thì, chuyện Trần Nguyên bên ngoài nếu mà lớn chuyện, cả nhà bọn họ đều đừng hòng sống yên . Đào Ngọc Diệp ầm ĩ, ngược còn giữ vững gia đình, chuyện là dễ dàng .
Đào Ngọc Diệp cứ như việc gì .
Cũng thật trùng hợp, Trang Chí Hy xuống lầu vệ sinh vặn gặp Đào Ngọc Diệp, gật gật đầu định rời , Đào Ngọc Diệp liền mở miệng: “Trang Chí Hy.”
Trang Chí Hy đầu : “Đào phó chủ nhiệm việc gì ?”
Đào Ngọc Diệp: “Trước đây hai nhà chúng từng đổi nhà ? Chính là nhà và cả .”
Trang Chí Hy gật đầu, chờ cô tiếp tục , Đào Ngọc Diệp , : “Lúc đó chúng chỉ là hợp đồng trao đổi, cũng thủ tục gì, bây giờ bao nhiêu năm trôi qua . Nghe bây giờ thể thủ tục bình thường , nghĩ, chúng nên chính thức thủ tục của mỗi bên một chút ?”
Trang Chí Hy , cũng ý kiến gì, vốn dĩ lúc bọn họ trao đổi ban đầu rõ ràng thứ , bây giờ tự nhiên cũng sẽ khó . Anh : “Được, thành vấn đề. cả mấy ngày nay công tác , chắc một tuần nữa mới về. Chúng hẹn một tuần , cô thấy ?”
Đào Ngọc Diệp : “Đương nhiên là , nhưng giục cả một chút đấy nhé.”
Trang Chí Hy: “Được.”
Đào Ngọc Diệp gật gật đầu, : “ , dạo đang luyện than ở Tây Đơn đấy, là đại mụ Tây Đơn nổi tiếng cơ mà.”
Trang Chí Hy cảm thấy gì ngại ngùng, : “ , bây giờ còn nổi tiếng hơn nhiều, nhắc đến Trang Chí Hy, chẳng ai cả. nhắc đến Triệu đại mụ luyện than ở Tây Đơn, thì ai mà chứ.”
Đào Ngọc Diệp đầy ẩn ý: “Vậy cái nghề luyện than xem kiếm ít tiền nhỉ, lớn tuổi như mà vẫn còn luyện than, thật dễ dàng gì.”
Trang Chí Hy vẻ mặt đắn: “Kiếm tiền là chuyện phụ, tuổi tác lớn , vui vẻ mới là quan trọng nhất a. Hơn nữa cô để bà cảm nhận sự quan trọng của bản , già sợ nhất chính là khác coi là già. Cô xem bây giờ bao, mỗi ngày bà việc đều hăng hái, cho nên chuyện a, thật sự là chuyện tiền bạc.”
Anh Đào Ngọc Diệp ít nhiều chút âm dương quái khí, nhưng cũng thèm tiếp lời.
Anh xong, bổ sung: “Có một chuyện a, trọng điểm từ đến nay đều là tiền. Được , đây!”
Mọi đều cùng một bộ phận, cũng chẳng cần thiết bợ đỡ Đào Ngọc Diệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1263.html.]
Trang Chí Hy rời , Đào Ngọc Diệp hừ một tiếng. Cô muộn hơn Trang Chí Hy, cùng một vị trí với Trang Chí Hy, coi như là tiếp quản công việc của . Dù thì Trang Chí Hy chuyển , cô mới thể ở vị trí .
Vì cùng một vị trí, khó tránh khỏi sẽ đem bọn họ so sánh với , về cơ bản đều Trang Chí Hy hơn.
Thời gian dài, Đào Ngọc Diệp lén lút cũng một chuyện, trong lòng cô oán trách những là đồ lắm mồm, đồng thời cũng chút oán trách Trang Chí Hy. Cô hề cảm thấy Trang Chí Hy điểm nào .
bây giờ cô là lãnh đạo , Trang Chí Hy chẳng vẫn chỉ là một nhân viên quèn ?
Cô nhạo một tiếng, cảm thấy cũng chẳng bản lĩnh gì lớn.
Thực Đào Ngọc Diệp quả thực là tự đ.á.n.h giá quá cao , đừng thấy cô là Phó chủ nhiệm Phòng y vụ của xưởng, nhưng thực chất vị trí thật sự coi là nhỏ. Xưởng lớn vạn của bọn họ, tất cả nhân viên của Phòng y vụ cộng vẫn chỉ là con hàng đơn vị, đủ thấy bộ phận vô dụng đến mức nào.
Bộ phận như , Chủ nhiệm đều chẳng tiếng gì, càng đừng đến một Phó chủ nhiệm thực quyền.
bản Đào Ngọc Diệp nghĩ như , vẫn vênh váo tự đắc.
Dù thì, cô cũng là lãnh đạo mà.
Cô Trang Chí Hy từ xa, nhún nhún vai, cũng lên lầu.
Ngược là Trang Chí Hy khi cô khỏi liền đầu một cái. Trang Chí Hy hiểu về nhà cửa, nhưng luôn kiên định cho rằng trao đổi là nhà chiếm món hời, hơn nữa cũng cảm thấy, phân tích vài phần đạo lý.
Anh đến nhà vệ sinh, liền kéo , chuyện Trang Chí Hy giật nảy , : “Á đù!”
Sao vệ sinh mà cũng cướp thế .
Anh định thần , : “Trương Tam Nhi, cái gì ?”
Trương Tam Nhi hắc hắc hắc.
Trang Chí Hy: “???”
Sao thế ?
Nụ chút đáng sợ.
Anh cảnh giác : “Cậu cái gì ?”
Trương Tam Nhi: “Tiểu Trang a, chuyện nhờ giúp đỡ.”
Khựng một chút, : “Là nhờ giúp đỡ.”