Chịu nổi, thật sự chịu nổi!
Tô Kim Lai trong chăn, lười biếng, ngủ nướng một giấc dậy, mạc danh kỳ diệu ngửi thấy một cỗ mùi vị thể rõ, cái mùi , dường như chút... khai?
Gã xoa xoa mũi, lật chăn lên xem thử, cũng đái dầm a!
A phi, cũng đứa trẻ 3 tuổi nữa, tự nhiên là thể nào!
Vậy, rốt cuộc là mùi từ a!
Hơn nữa cái mùi còn ngày càng nồng nặc.
Tô Kim Lai cảm thấy chút chịu nổi nữa, nhịn : “Mẹ, đang gì thế?”
Vương Hương Tú đẩy cửa phòng , mùi vị bên ngoài ập thẳng mặt, quả thực Tô Kim Lai sặc đến ngã ngửa.
Lần gã , cái mùi thật sự từ bên ngoài, chính là nhà gã, gã lòng đầy căm phẫn: “Mẹ, con con vui, nhưng xem cũng động thủ , cũng đ.á.n.h con , còn xong dứt mà hành hạ thế? Sao thể luộc nước đái?”
Gã cái bát gã đang bưng, càng thêm xác định suy nghĩ của , gào thét tê tâm liệt phế: “Mẹ mà luộc nước đái cố ý đổ cho con uống???”
Khóe miệng Vương Hương Tú giật giật, cạn lời : “Mày bệnh ?”
Ả : “Mày xem, tao đây là đồ đàng hoàng, mặc dù mùi ngửi , nhưng ăn thơm. Mày mà con trai tao, tao còn tốn tiền mua cái cho mày ? Mày tưởng cái thứ rẻ lắm ? Cái đồ .”
Ả cảm thấy Kim Lai thật sự gì, một chút cũng thể thấu hiểu tấm lòng từ mẫu của ả, nếu thấy gã ở bên ngoài cho cơ thể bòn rút trống rỗng, ả đến mức mua loại đồ ? Còn chằm chằm, cái sự bối rối đó, thật sự cần cũng .
Ả trừng mắt con trai một cái, : “Hồ Tuệ Tuệ giới thiệu phụ nữ cho mày, đứa nào mà vắt kiệt mày sạch sẽ? Mày mà bồi bổ cho t.ử tế, 2 ngày rưỡi là cạn kiệt, mày xem cái con mày, gì cũng xong, ăn gì cũng đủ. Mày mà ngay cả loại tiền cũng kiếm , mày còn thể gì? Lẽ nào thật sự con đường trộm cắp vặt vãnh? Tao cho mày , băng nhóm của tên Hắc ca đều bắt . Mày mà sợ c.h.ế.t thì cứ tiếp tục qua với bọn chúng.”
Tô Kim Lai: “!!!”
Gã vội vàng gặng hỏi: “Bọn Hắc ca xảy chuyện ?”
Vương Hương Tú: “Chứ còn gì nữa, mày là vận khí , dính líu đến bọn chúng, nếu thật sự c.h.ế.t thế nào cũng , tao cho mày , cái loại xằng bậy thì kết cục . Bây giờ mày suy nghĩ cho tao xem nên như thế nào!”
Vương Hương Tú lải nhải, đến mức đầu óc Tô Kim Lai đều ong ong, nhưng ong ong đến mấy cũng địch sự khiếp sợ khi chuyện lớn như . Lần , gã thật sự ngoan ngoãn . Lặng lẽ bưng bát cơm qua, gã vẫn là giỏi kiếm loại tiền nhất.
Bổ thôi!
Vương Hương Tú thấy gã bưng bát cơm lên, : “Mày đợi tao, tao rót cho mày ít xì dầu.”
Tô Kim Lai: “...”
Cái vốn dĩ là một cỗ mùi luộc nước đái, khai mù lên , còn thêm xì dầu, cái mùi chẳng càng khó ngửi hơn ?
mặc dù như , Tô Kim Lai cũng dám ho he nửa lời, dù , gã cũng dám chọc gã. Hơn nữa, Hắc ca đều bắt , đường lui của gã cũng còn nữa. Hu hu hu!
Vương Hương Tú rót chút xì dầu bát, : “Ăn hết , tao còn mua cả cật cừu, thứ cũng rẻ .”
Hết cách , ai bảo đàn ông đều cần bồi bổ chứ, cho giá cả của thứ đều tăng vọt lên.
Bây giờ đàn ông vô dụng thật sự quá nhiều .
Vương Hương Tú: “Dạo mày ngoan ngoãn ở nhà cho tao, ngoài tao cảnh cáo mày, cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt vắt kiệt của mày bây giờ, chính là lúc cần đại bổ, bớt ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt cho tao, bất kể là Quan Hồng Trịnh Tuệ Mân mày đều tránh xa một chút. Nếu mày kết hôn với bọn họ, tao liền chấp nhận. Nếu mày kết hôn mà còn dây dưa, đừng trách khách khí với mày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1212.html.]
Tô Kim Lai run lên một cái, nghĩ đến Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của gã, cúi đầu ăn từng ngụm to hơn.
Oẹ!
Thật khó ăn!
Oẹ oẹ!
Cực kỳ khó ăn!
ăn a.
Trong nhà bọn họ tràn ngập một cỗ mùi vị thần kỳ, mà trong viện cũng đều hít mũi, chút chịu nổi .
Khương Lô cửa dẫn theo Chu Quần, Chu Quần ở nhà lải nhải: “Mẹ kiếp, đây là nhà ai đang luộc cứt ở thế? cái mùi chút quen thuộc a?”
Hắn khỏi cửa, thấy hướng phát mùi vị là nhà Vương Hương Tú, ừm, vấn đề gì, chỉ nhà ả mới loại chuyện .
Lúc Chu Quần liền hâm mộ Bạch Phấn Đấu, xem rõ ràng là ngày chủ nhật, nhưng thể ngoài kiếm thêm thu nhập. Không cần ở trong viện ngửi cái mùi , chịu đủ dày vò. Hắn sầu não nhà họ Tô, cảm thán: “Đợi Đồng Lai về, với nó một tiếng, cái mùi thật sự chịu nổi a.”
Hắn đang thở dài, liền thấy vợ chồng Trang Chí Hy , hai bịt mũi chạy thẳng hậu viện.
Ừm, cũng giống chịu sự dày vò.
Rất !
Hai vợ chồng Trang Chí Hy nhanh gọi Trang Lão Niên Nhi, 3 cùng hỏa tốc khỏi cửa.
Loại mùi , ngửi cũng .
Chu Quần: “Sao các cũng ??”
Hu hu, hết cách , trụ nổi, rút thôi.
Đợi khỏi cửa, liền thấy đám Trang Chí Hy đều mất hút . 3 Trang Chí Hy nhanh cùng khỏi cửa, một đoạn xa mới buông mũi , Trang Chí Hy chân thành cảm thán: “Đây là nhà ai bắt đầu .”
Năm đó chuyện đều là Khương Lô , nhưng rõ ràng hiện tại .
Hai vợ chồng ít nhiều chút khó .
Trang Chí Hy: “Anh thật sự là phục sát đất .”
Khựng một chút: “A, thảo nào nãy Khương Lô qua mời đám trẻ con ăn cơm, dẫn hết đám trẻ con , hóa là vì cái . Cô chạy cũng nhanh thật.”
Minh Mỹ: “Chúng chính là chậm một bước a.”
Cô sâu sắc cảm khái, nhưng nhanh, : “Chúng ăn chút gì đây? Thịt cừu nhúng lẩu ?”
“Được a!”
Mấy cùng , bao xa, Trang Chí Hy : “Ây, là Quan Quế Linh ?”