Lý Vĩ Vĩ rụt cổ , : “Dù em thấy Tiểu Yến T.ử ưng mắt a, xem chị đối với em và đối với đều giống , đều cảm thấy đặc biệt với . Hơn nữa, điều kiện của hai đều xứng đôi. Tiểu Yến T.ử học giỏi, chỉ cần chị giở chứng, chắc chắn thể thi đỗ đại học, hơn nữa em ý của lớn họ là, chị thể thi đỗ trường đại học . Kìa, mới nghiệp cấp ba. Nhà chị gia đình hai công nhân viên chức, chỉ một trai, gánh nặng nhỏ, ở cũng rộng rãi. Nhà trong trong ngoài ngoài bao nhiêu thế còn thuê nhà. Còn nữa a, chính là chủ đề , chị lớn lên xinh a, chỉ là một bình thường. Vậy chị tại ưng mắt ? Em thấy chị ưng mắt . Anh cả a, em thấy vẫn nên tính toán sớm thì hơn, đừng treo cổ cái cây Tiểu Yến T.ử nữa.”
“Lý Vĩ Vĩ!”
Lý Quân Quân nãy còn khá bình tĩnh gầm lên: “Em kiếm chuyện đúng !”
Lý Vĩ Vĩ lập tức rụt về: “Coi như em .”
Cậu lẩm bẩm: “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng a.”
Lý Quân Quân: “...”
Tiêu đời!
Không ngủ nữa !
Thằng nhóc khốn nạn , sự thật là sự thật, nhưng em cần đ.â.m chọt như ?
Lần , Lý Quân Quân cũng sầu não .
Cậu đương nhiên cũng hai cách, cách còn là chính, chính là Tiểu Yến T.ử quả thực đặc biệt với . mà nhưng mà, thích một thì gì sai? Lý Quân Quân cứ thế đứa em trai chút EQ nào của chọc tức.
Sự thẹn quá hóa giận của , chính là vì Lý Vĩ Vĩ là sự thật.
Lý Quân Quân dậy, mở cửa ở cửa hút t.h.u.ố.c, hút, liền thấy nhà bên cạnh cọt kẹt một tiếng mở cửa.
Tô Kim Lai lau nước mắt , cũng ở bên cửa, hai đưa mắt .
Tô Kim Lai: “Người em, cho một điếu.”
Lý Quân Quân do dự một chút, đưa cho Tô Kim Lai, lãng phí a!
Tô Kim Lai cũng hút t.h.u.ố.c, ghét bỏ : “Của chẳng cả, chỉ hút loại t.h.u.ố.c mấy hào ? Người em đây hút Hoa T.ử thôi.”
Lý Quân Quân đen mặt: “Anh bớt nó c.h.é.m gió , còn Hoa Tử, t.h.u.ố.c mấy hào của đều là xin từ tay , đắc ý cái rắm a.”
Tô Kim Lai: “Cậu . Sao còn c.h.ử.i ? Cậu đừng coi thường , em tiền, nếu thằng khốn nhỏ Tô Đồng Lai mượn tiền của , hút Hoa T.ử cũng hút nổi.”
Hu hu, tên khốn Đồng Lai đe dọa gã, cho mượn tiền sẽ tố cáo gã trai bao.
Gã thực sự đó, chỉ đành cho mượn tiền.
Thằng nhóc là mượn một tháng, cũng trả . Gã càng nghĩ càng sầu não, : “Cậu xem Đồng Lai thể trả tiền ?”
Lý Quân Quân: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1210.html.]
Các là em, hỏi một xa lạ?
Lý Quân Quân thẳng thắn: “Đó là chắc chắn thể a, nhân phẩm của Đồng Lai mạnh hơn nhiều. Cậu .”
Tô Kim Lai: “Cậu thế, ai chuyện như ?”
Những là mù mắt ? Gã một thanh niên , họ từng một đều coi gã là , Đồng Lai rõ ràng một bụng tâm nhãn, giống như con mực , bề ngoài trông tươi ngon, trong bụng là nước đen. Thế mà từng một coi nó là .
Dựa !
Gã tức chịu nổi, mệt mỏi em trai.
“Đồng Lai thứ gì, chỉ nịnh nọt, dỗ dành thầy giáo cấp ba của nó lén lút mở lớp học thêm cho nó.”
Lý Quân Quân: “ a, tuy là học thêm mất tiền, nhưng việc trong nhà Lương lão sư đều là . Cậu là thuần túy chiếm tiện nghi a.”
Thầy giáo cấp ba của Đồng Lai cũng là giáo viên chủ nhiệm cấp ba của Lý Quân Quân, và thầy giáo sống chung tồi, tình hình của Đồng Lai. Nói thật, học sinh hiếu thắng chịu tiến thủ như Đồng Lai, giáo viên nào thích.
Cho dù Đồng Lai việc, Lương lão sư cũng sẵn lòng dạy thêm cho .
Để mặc Đồng Lai việc, là hy vọng cảm thấy mắc nợ.
Lý Quân Quân như , Tô Kim Lai tức chịu nổi, gã tiếp tục : “Nó ở đại viện còn giả vờ , còn thường xuyên quét sân, đổi lấy lời khen ngợi và thức ăn của .”
Lý Quân Quân: “Cậu chủ động giúp việc, đỡ việc cho , đừng là khen ngợi, cho dù thực sự cho tiền đều là nên , là giả vờ ? Còn về thức ăn mà , hàng xóm láng giềng cho một nắm hành một nắm hẹ bình thường bao. Anh chính là nghĩ nhiều. thấy tiến thoái, chăm chỉ, miệng còn ngọt, là một trai tồi. Mạnh hơn nhiều.”
“Cậu !” Tô Kim Lai tức hộc m.á.u: “Cậu thế! Sao luôn cho nó. Nó còn giúp Lam đại gia việc, lợi ích đấy. Lam đại gia cho nó đồ ăn. Cậu xem, đây là vì lợi ích ? Ồ đúng , Lam đại gia còn tìm giáo viên chuyên nghiệp dạy biểu diễn cho nó, xem nó tâm cơ cỡ nào.”
“Lam đại gia lớn tuổi , Đồng Lai sẵn lòng giúp đỡ việc a. Tính cách của Lam đại gia cũng ai cũng nắm bắt . Cậu thể sống chung với Lam đại gia a.”
Tô Kim Lai: “ nó cạn lời , nó tẩy não ?! Sao chỗ nào cũng cho nó? Nó ở ? Loại như đáng đời lừa. Rác rưởi, ngu xuẩn, bệnh!”
Tô Kim Lai thấy lời của mỗi một câu đều phản bác, tức giận bỏ , gào lên: “Khốn nạn!!!”
Gã gầm lớn một tiếng, trực tiếp bỏ .
Đêm hôm khuya khoắt, thật sự giống như sấm sét giữa trời quang.
Trang Chí Hy và đều ngủ , ồn ào đ.á.n.h thức thế , thật sự là cơn tức giận khi ngủ dậy nồng đậm, đẩy cửa sổ liền c.h.ử.i : “Ai nửa đêm nửa hôm ngủ, quỷ sói gào cái gì thế! Có bệnh thì uống t.h.u.ố.c, lên cơn điên gì!”
Bạch Phấn Đấu lúc cũng mở cửa sổ: “Hắt phân, sức hắt, , chính là thằng ranh con Tô Kim Lai , tối muộn cứ như trúng tà . Sao hả đòn đủ a! Còn kêu la nữa cũng động tay đấy!”
Mọi ở tiền viện đều tỏ vẻ vô cùng lửa giận ngút trời.