“Con gái ăn là lãng phí tiền, một chút cũng lãng phí.”
Bạch Tình Tình vui vẻ gật đầu.
Hà Lan: “Hai bố con nhà á, thật là.”
Bạch Tình Tình: “Con thích bố nhất.”
“Được , con thích nhất, mau ăn cơm .”
Sự xuất hiện của Quan Hồng và Trịnh Tuệ Mân thu hút một lời bàn tán, nhà ai cũng ngoại lệ, Trang Chí Hy cũng cùng vợ ở nhà cảm thán lâu, ngay cả lúc ngoài vệ sinh, nhớ tới chuyện đều lắc đầu. là chuyện lạ năm nào cũng , năm nay đặc biệt nhiều.
Ờ, lúc nào cũng nhiều.
Anh đang , liền gọi : “Tiểu Trang ca.”
Trang Chí Hy dừng bước, tới, thật sự kinh ngạc một chút, : “Hồ Tuệ Tuệ? Hóa là cô.”
Hồ Tuệ Tuệ rạng rỡ một cái, : “Vâng, đến nhà chị họ chơi.”
Cô Trang Chí Hy, ánh mắt sâu thẳm: “Bất kể gặp Tiểu Trang ca bao nhiêu , đều trẻ trung như , mà cũng thấy hâm mộ.”
Cô khẽ , : “Không vinh hạnh hôm nào mời Tiểu Trang ca cùng ăn bữa cơm nhỉ? Chúng Lão Mạc.”
Trang Chí Hy bật : “Ăn cơm thì cần , chúng cũng thiết lắm, hơn nữa nếu để vợ , cô sẽ vui . Ưu điểm lớn nhất của chính là sợ vợ.”
Người chuyện vẫn thẳng thắn như .
Hồ Tuệ Tuệ cảm thấy thật sự quá thấu con Trang Chí Hy . Anh EQ cao, thể những lời EQ như , dứt khoát lưu loát từ chối khác, khiến thoải mái a.
cô EQ thấp, cô đây lúc ở Ủy ban Cách mạng cũng qua với Khoa tuyên truyền của các xưởng, chuyện việc vô cùng thành thạo điêu luyện. Điều rõ ràng là một EQ thấp.
Cô cụp mắt, : “Ây da, lời để , chúng gọi cả Minh Mỹ cùng mà, mời khách, tự nhiên là mời hai vợ chồng .”
Cô mỉm : “ cũng từng sống ở đại viện, quan hệ với Minh Mỹ cũng tồi mà.”
Lời chính là hươu vượn , cô tổng cộng cũng với Minh Mỹ mấy câu.
Nói thật, cô năm xưa cũng chút ghen tị với Minh Mỹ, một lẽ điểm nào là vô cùng xuất chúng, nhưng thể thừa nhận, cô phương diện nào cũng một trăm điểm, nhưng các phương diện đều là chín mươi lăm điểm.
Bọn họ một trăm bước, mới là điểm xuất phát.
Hồ Tuệ Tuệ cụp mắt, nhanh thu sự ghen tị, cuộc sống hiện tại của cô , bây giờ hơn Minh Mỹ nhiều. Bây giờ chỉ khác hâm mộ cô , cô cần hâm mộ khác. Cô cần thiết rơi oán trời trách đất, hít sâu một , cô điều chỉnh , : “Hôm nào cùng nhé.”
Trang Chí Hy : “Để hẵng , đều bận.”
Anh đồng ý, cũng đồng ý.
Hồ Tuệ Tuệ gật đầu, : “Được, đây, còn đến nhà chị họ .”
Trang Chí Hy về phía Hồ Tuệ Tuệ, cô xách ít đồ, túi lớn túi nhỏ, Trang Chí Hy: “Cô , hẹn gặp .”
Anh trực tiếp vệ sinh, mà Hồ Tuệ Tuệ thì thẳng đến nhà họ Tô.
Trang Chí Hy đầu bóng lưng cô một cái, chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Hồ Tuệ Tuệ đến dắt mối đấy chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1164.html.]
Anh tò mò sấn tới xem, nhưng nếu mà bò cửa nhà lén thì cũng thật sự thể thống gì. là tò mò, mà tiện lén.
Trang Chí Hy chậm rì rì vệ sinh xong về, gặp hai vợ chồng già Lam Tứ Hải từ bên ngoài trở về, cần , cái giờ nghĩ cũng , hai là ngoài ăn cơm . Cuộc sống nhỏ vô cùng tiêu sái.
Trang Chí Hy : “Ngoại công về ạ?”
Lam Tứ Hải liếc Trang Chí Hy một cái, nhét một tờ báo cho , : “Về nhà xem .”
Trang Chí Hy nhướng mày, ngay đó : “Được ạ.”
Bọn họ cùng trở về đại viện, lúc trời tối, Trang Chí Hy đóng cổng lớn , rảo bước về nhà, Minh Mỹ lúc đang sắp xếp quần ống loe, mặc dù hôm nay bán bằng hai ngày , nhưng cũng tệ, còn ngày mai ước chừng là bán gần hết .
Trang Chí Hy: “Thế nào ?”
Minh Mỹ: “Không còn bao nhiêu nữa.”
Cô đầu quét mắt một cái, ngay đó thần thần bí bí : “Hồ Tuệ Tuệ đến .”
Trang Chí Hy: “Anh , nãy gặp .”
Minh Mỹ: “Không là chuyện gì.”
Chuyện thật sự bọn họ tính tò mò nặng , mà là con Hồ Tuệ Tuệ chính là một kẻ lợi thì dậy sớm, bao nhiêu năm nay đều liên lạc với Vương Hương Tú, thể thấy tình cảm nhạt nhẽo, cho nên qua đây, chừng là chuyện gì .
Minh Mỹ: “Rất lén.”
Trang Chí Hy bật : “Không cần lén , nhà họ bây giờ thể Hồ Tuệ Tuệ tính kế cũng chỉ Tô Kim Lai thôi. Em qua vài ngày nữa xem Tô Kim Lai đường nhũn chân là ngay.”
Minh Mỹ: “…”
Cô nũng nịu lườm Trang Chí Hy một cái, : “Anh cái gì lộn xộn thế.”
Cô chỉ chỉ: “Anh cầm cái gì đây?”
“Cái á? Báo, ngoại công đưa cho , là để xem thử.”
Trang Chí Hy mở tờ báo , nghiêm túc xem. Cái nếu đồ quan trọng, ngoại công cũng đến mức đặc biệt đưa cho , chung quy đến mức là để cho dùng lúc vệ sinh. Anh tựa mép giường sưởi, bắt đầu xem báo, “Hử?”
“Sao thế?”
Minh Mỹ dựa qua, liền thấy tờ báo loại thường bán thị trường, ngược là loại báo ngoại tỉnh thường thấy Báo Lan Quân Tử.
Minh Mỹ: “Lan Quân Tử? Nhà chẳng ?”
Trang Chí Hy gật đầu: “, nhà , để xem.”
Minh Mỹ ngoan ngoãn một bên, thò đầu xem.
“Phụt, tờ báo Lan Quân T.ử thể kéo dài tuổi thọ, dưỡng nhan…” Trang Chí Hy dường như thấy chuyện , : “Trời ơi lời cũng tin, còn đăng lên báo?”
“Vãi chưởng, Lan Quân T.ử giá trị ngàn vàng, một chậu xào lên đến năm vạn đồng? Cái là thật giả ?”
“Ông lão mắc bệnh nan y vì ăn một phiến Lan Quân T.ử mà cải t.ử sinh… Đó là lá cây, là t.h.u.ố.c viên ? Còn một phiến? Còn cải t.ử sinh?”