Triệu Quế Hoa thấy , cả liền căng cứng.
Uy ca Triệu Quế Hoa đang chìm hồi ức, còn tưởng dọa sợ bà, đắc ý : “Đã ăn con phố , thì bái bến đò của Uy ca tao, đưa cho tao 200 tệ mua điếu t.h.u.ố.c.”
Ngay đó chỉ huy mấy tên tay sai bên cạnh, : “Mỗi đứa chọn một cái , tao tặng tụi mày.”
Mặc dù là tặng, nhưng gã ý định trả tiền.
Mấy tên tay sai mừng rỡ như điên, trong đó một tên còn tham lam : “Uy ca, đối tượng của em cũng , thì cho trót, he he he...”
Uy ca hào phóng xua tay: “Lấy hai cái , đáng là bao.”
“Uy ca, em cũng hai cái...”
Được, .
Uy ca: “Cứ lấy thoải mái.”
Gã coi những thứ như đồ của , chỉ là hai phụ nữ bày sạp, đáng gì .
Bọn chúng kiêu ngạo như , những xung quanh đều im lặng, giận mà dám , chỉ sợ lỡ miệng một câu chuyện sẽ rơi xuống đầu . Bọn họ chỉ là những hộ gia đình nhỏ, gánh nổi thiệt thòi. Tất nhiên cũng ít trong lòng nở hoa vui sướng.
Đồng nghiệp là oan gia, thấy bọn họ buôn bán phát đạt như , tiền như nước, tự nhiên là khiến ghen tị. Bây giờ thấy bọn họ chịu thiệt, trong lòng những kẻ đó vui vẻ, hận thể thấy bọn họ xui xẻo.
Tốt nhất là cướp sạch tiền, thế mới khiến hả hê.
Mọi mỗi một tâm tư, đều ngóng về phía .
Mấy tên tiểu lưu manh thực bình thường cũng to gan như , nhưng ai bảo đây là phụ nữ chứ. Hơn nữa còn là một già một trẻ, là dễ bắt nạt. Hạng như mà bọn chúng bắt nạt thì thật với phận lưu manh của bọn chúng, với cái thói quen hành xử vô nhân tính của bọn chúng.
Mấy tên định đưa tay lấy quần áo, kịp chạm Triệu Quế Hoa tát mạnh một cái gạt . Bà chống nạnh, hề khách sáo: “Thằng nhãi ranh từ chui , thật sự coi là cái thá gì . Tụi mày là cái thứ rác rưởi gì, mà dám đến chỗ bà đây giương nanh múa vuốt. Không trả tiền mà lấy đồ của bọn tao, còn dám đòi tiền tao? Bà đây cho mày tiền âm phủ , mày về mua quan tài cái đồ xui xẻo. Vương Uy, mày tưởng bà đây gốc gác của mày . Cút ngay cho khuất mắt tao.”
Minh Mỹ thực nãy động thủ , nhưng chồng lên tiếng, cô liền gì, suy cho cùng chồng cô mới là kiến thức rộng rãi.
Quả nhiên, chồng mở miệng, Minh Mỹ lập tức bắt đầu xắn tay áo. Không chỉ là bốn thằng đàn ông thôi ? Nói một chữ "sợ" coi như cô thua. Minh Mỹ bình tĩnh, chằm chằm mấy tên .
Uy ca vạn ngờ, hai hề sợ hãi chút nào. Gã chằm chằm hai , xác định quen họ, nhưng bà lão mở miệng là gọi tên gã, rõ ràng là thực sự gã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1136.html.]
Trong lòng gã nghi hoặc một chút, nhưng phản ứng thì tức giận. Một bà già mà dám lải nhải cãi tay đôi với gã, quả thực là coi Uy ca gã gì. Gã cũng chống nạnh, lạnh : “Bà là cái thá gì, mà dám lớn tiếng với tao, bà tin tao tát bà ? Tao quản bà là bà già nào, dám ở mặt tao càn, bà tin tao đập nát sạp của bà !”
Triệu Quế Hoa: “Ái chà chà, sợ quá cơ, mày đập , đây, mày đập . Mày dám đập sạp của tao, tao liền dám đập mày, mà vẻ đây thế hả? Tụi mày mau cút cho tao, bớt lề mề ở đây.”
Uy ca lăn lộn giang hồ, đây là đầu tiên một bà già mất mặt. Gã tự xưng là bản lĩnh, luôn luôn lợi hại, con phố , ai thấy gã mà chẳng cung kính đưa điếu t.h.u.ố.c gọi một tiếng "Uy ca". Bây giờ bà già dám mất mặt bọn chúng như , gã hề khách sáo, xông lên đưa tay : “Tao chiều bà quá ... Á!”
Tay gã còn chạm Triệu Quế Hoa, Minh Mỹ tóm lấy dùng sức vặn ngược , lập tức khống chế , Uy ca trực tiếp quỳ một chân xuống đất.
Minh Mỹ tiện tay vớ luôn tấm bìa các tông chữ "quần ống loe", đập thẳng đầu tên , hết cái đến cái khác: “Kiếm chuyện hả? Chiếm tiện nghi hả? Bắt nạt khác hả? Tìm c.h.ế.t hả? Thật sự tưởng bà cô đây tay, mày liền nghĩ thể tác oai tác quái ?”
Bốp bốp bốp.
Chỉ ba hai cái, tấm bìa các tông vỡ vụn thành cặn. Đau thì đau lắm, nhưng tính sỉ nhục cực kỳ cao.
Uy ca gào thét, c.h.ử.i rủa: “Con khốn , mày đợi đấy, mày đợi xem tao xử lý mày , tao nhất định bán mày hẻm núi nghèo nàn. Mấy đứa tụi mày mù ? Mau xông lên!”
Vài tên khác sự việc bất ngờ cho kinh ngạc, một thoáng sững sờ liền lập tức lao về phía Minh Mỹ. Minh Mỹ "bốp" một cái đạp ngã Uy ca, giẫm lên lưng gã, bồi thêm hai cước, Uy ca phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Những tên khác xông lên Minh Mỹ đ.ấ.m thẳng mặt.
Triệu Quế Hoa thấy bọn chúng bốn đ.á.n.h một, phút chốc xông lên. Bà lão hề sợ hãi, tóm lấy một tên để kiểu tóc giống Lưu Hoan, kéo giật , Cửu Âm Bạch Cốt Trảo trực tiếp cào tới,"xoẹt" một cái để một vết m.á.u cổ tên .
Bà túm c.h.ặ.t tóc tên , tay cào nhanh đến mức tạo tàn ảnh. Mặc dù Triệu Quế Hoa ít đ.á.n.h , nhưng cơ thể bà cực kỳ khỏe mạnh, đ.ấ.m phát nào phát nấy. Bà thím mày vẫn là bà thím mày!
Tuyệt đối hư danh.
Đừng thấy trong công viên mấy ông bác bà thím tự xưng là luyện khí công, vô cùng huyền diệu, nhưng nếu thực sự đ.á.n.h , vẫn là kiểu như Triệu Quế Hoa. Đây là nắm tinh túy của Mai Siêu Phong, tay với khác chút lưu tình, tóm là lấy việc cào chủ đạo.
Minh Mỹ khống chế vài tên, bà lão trực tiếp tay xử lý .
Chỉ ba hai cái, băng nhóm bốn của Uy ca đè bẹp dí xuống đất. Triệu Quế Hoa mỗi tên thưởng cho một cước, đạp thẳng m.ô.n.g, tóm là sỉ nhục tụi mày!
“Mấy đứa tụi mày đáng c.h.ế.t đường chính đạo, tưởng ghê gớm lắm ? Tưởng giỏi giang tài ba lắm ? Hôm nay bà già sẽ cho tụi mày tại hoa đỏ như . Còn dám đến sạp của tao kiếm chuyện? Tao đ.á.n.h c.h.ế.t tụi mày.”