Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1124

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:14:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tô Kim Lai cũng vội vàng chạy hỏi: “Người , bọn họ ? Bọn họ gì?”

Chu đại mụ lườm Tô Kim Lai một cái, : “Liên quan gì đến , lo chuyện của .”

hừ một tiếng, thẳng về phía hậu viện, bà hỏi Vương đại mụ. Triệu Quế Hoa mấy ngày nay thần thần bí bí, chừng là bí mật gì ? Mọi đều ở chung một đại viện, thể bí mật nhỏ a.

Chu đại mụ trực tiếp tìm Vương đại mụ, Tô Kim Lai lặng lẽ theo.

Chu đại mụ lập tức đầu , cảnh giác : “Cậu bớt theo .”

đặc biệt ưa Tô Kim Lai, thằng nhóc loại xương cốt.

Tô Kim Lai lạnh: “Đây là chỗ nhà bà , bà , ? Bà tưởng bà là ai a.”

Chu đại mụ nhổ một bãi nước bọt, : “Cậu tưởng là ai, cái đồ rác rưởi!”

Đừng tưởng bà , nhất trong cái đại viện chính là . Chu đại mụ thuê nhà của Tô gia, đó là nhiều hơn nhà khác một chút. Thằng nhóc lúc tiền thì để gia đình nuôi, lúc tiền cũng chịu bỏ tiền . Vẫn là gia đình nuôi.

Loại như , thực sự khiến coi thường.

“Loại như , đẻ miếng thịt xá xíu còn hơn .”

phàn nàn một câu, hừ, coi thường.

Tô Kim Lai: “Bà bà bà, bà là đồ khốn nạn.”

Chu đại mụ đột nhiên đầu , : “Cậu c.h.ử.i ai? Cậu ai khốn nạn hả? Cái thằng ranh con nhà , một chút cũng kính già yêu trẻ đúng ?”

tiến lên một bước, cao giọng: “Thế nào, tưởng lớn tuổi thì xách nổi d.a.o nữa ?”

Tô Kim Lai: “Thô tục, đúng là tục tĩu chịu nổi, đây là chướng mắt, đúng là... a phi!”

Hắn Chu đại mụ, liên tiếp mắng mấy câu, thấy Chu đại mụ sắp đ.á.n.h , trực tiếp lùi mấy bước, đ.á.n.h Chu đại mụ, mà là cảm thấy đ.á.n.h với Chu đại mụ mất giá. Hắn là thế nào, đó là thể diện.

Xã hội Tô ca.

Hắn đ.á.n.h với đàn ông tuyệt đối sẽ thua, với một bà lão càng thành vấn đề, nhưng chịu nổi, mất mặt a. Hắn cảm thấy thực sự cần thiết tính toán với loại . Chuyện ho gì.

Cùng lắm thì... đến lúc đó bảo Quan Hồng đến gây sự là .

Nghĩ như , Tô Kim Lai càng lùi một bước, : “ thèm chấp nhặt với bà.”

Nói xong, bỏ , cái cô Quan Hồng , bình thường cuối tuần giờ đều xuất hiện ở nhà , nhưng hôm nay đến, đúng là đáng tin cậy, đây phụ nữ gì. Hắn lẩm bẩm, Chu đại mụ khách khí: “Có bản lĩnh thì đừng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1124.html.]

Tô Kim Lai: “Hảo hán đấu với nữ nhi.”

Vương đại mụ xem náo nhiệt, cảm thán: “Bà tính toán với nó gì! Nó là một đứa hiểu chuyện.”

Chu đại mụ: “ tính toán với nó? Nó tính là cái thá gì, đáng để tính toán với nó , nếu nó giống như miếng cao dán ch.ó cứ dính lấy , mới lười để ý đến nó. Một chút ý tứ cũng , uổng công lớn xác.”

lẩm bẩm vài câu, kéo Vương đại mụ hỏi: “Bà Triệu Quế Hoa chứ? thấy bà chở đồ, nào là bìa các tông, nào là cọc tre, cứ thấy kỳ kỳ.”

Vương đại mụ: “Không , a.”

Chu đại mụ thần thần bí bí: “Chuyện ắt uẩn khúc.”

Ngay sự suy đoán của hai vị đại mụ, Trang Chí Hy và Triệu Quế Hoa đến Tây Đơn, hai tìm một bãi đất trống, trực tiếp bày sạp, thì, bây giờ bày sạp thực sự chỉ một nhà bọn họ.

Những thể vứt bỏ thể diện để ăn, luôn nhiều, thời buổi , kiếm tiền mà, mất mặt.

Trang Chí Hy dáng cao lớn quanh một vòng, ừm, bán gì cũng , bên bán gà vịt, bên còn bán hoa cài đầu, bán hàng hóa nhỏ quần đùi tất vớ, còn bán hẹ hành lá, vô cùng thập cẩm. Dù đều bày sạp ở đây, mỗi lựa chọn riêng.

Trang Chí Hy trải tấm vải xuống đất, lấy hết quần ống loe . Trực tiếp bày lên.

Anh chuẩn từ , trực tiếp lấy 4 cọc tre chuẩn sẵn xe buộc với , thế là thành một cái giá. Lại lấy b.úa nhỏ , đóng cọc tre xuống đất, nhanh vững vàng. Anh ít kiểu dáng, hai kiểu quần trực tiếp treo lên, cọc tre lắc lư hai cái, vững vàng .

Anh dán tấm bìa các tông lớn lên cọc tre, đó 3 chữ: Quần ống loe.

Mọi việc xong xuôi, Trang Chí Hy trái , ừm, vẫn là trai nhất con phố . Việc buôn bán của khác bắt mắt bằng , hôm nay là Chủ nhật, Tây Đơn vẫn ít dạo phố, khác đều tìm những chỗ để bày sạp, nhưng Trang Chí Hy chỉ thể tìm chỗ đất để bày sạp, nếu thì đóng cọc tre a.

Triệu Quế Hoa thấy con trai chuẩn như , cũng lập tức mở miệng: “Đi qua xem một chút a, quần ống loe màu kẹo ngọt kiểu dáng thịnh hành mới nhất, ngang qua đừng bỏ lỡ, qua cái làng thì cái quán , mua sớm hưởng thụ sớm, mặc sớm thời thượng sớm. Đi qua xem thử a.”

Triệu Quế Hoa tuôn một tràng , nhao nhao sang, trong mắt tràn đầy sự tán thưởng, ây dô, bà lão trâu bò nha!

ăn hận thể để bà lão hét thêm vài câu, bọn họ cũng học theo một chút, bà lão đúng là ăn.

Loại đồ như quần ống loe , những tuổi một chút đó là cực kỳ chướng mắt, chỉ cảm thấy thứ ít nhiều chút vấn đề, bình thường ai mặc như , nhưng một trẻ tuổi thích. Đặc biệt là một thanh niên lêu lổng, chỉ cảm thấy sự khác biệt độc đáo mới là đặc biệt nhất.

Quả nhiên, nhanh bước tới: “Ông chủ cái bán thế nào?”

Trang Chí Hy: “Nam nữ cùng kiểu, kiểu nam là màu xanh da trời kiểu nữ là màu hồng phấn, hàng miền Nam chính tông, 30 đồng một chiếc.”

Người bán kẹp tóc bên cạnh hít một ngụm khí lạnh.

“Cái cũng đắt quá chứ?” Chàng trai hỏi giá cũng giật nảy .

 

 

Loading...