Triệu Quế Hoa: “Được , lời dư thừa tao cần , mày cũng hiểu, . Quản cho cái miệng của .”
Trang Chí Hy gật đầu: “Vâng.”
Cuộc chuyện của Triệu Quế Hoa và Trang Chí Hy, trong nhà thật sự là một chút cũng , Trang Chí Hy vì đồng ý với già cũng thêm gì, bản dù là nên gì thì đó, còn về việc nuốt một ? Chúng lớn nhỏ gì cũng là một đấng mày râu, loại chuyện đó.
Trang Chí Hy bên thu dọn hành lý, nhanh đến ngày công tác, bản chỉ chuẩn một cái túi xách tay, buổi sáng ngày công tác tập hợp cùng , với tư cách là một thành viên của Khoa tuyên truyền, Trang Chí Hy với trong xưởng đều quen mặt, cũng thể gọi tên, nhưng lén lút là qua .
đa lễ thì ai trách, Trang Chí Hy lượt chào hỏi, trực tiếp lấy vé giường xưởng đặt cho bọn họ, dẫn đầu lên xe tìm vị trí cho , một nhóm nhanh lên xe lửa, một toa xe là 6 chỗ , Trang Chí Hy và 3 nhân viên của Khoa tiêu thụ ở một phòng khác, mấy vị lãnh đạo vặn ở một phòng. Trang Chí Hy chủ động qua đó lấy nước nóng cho bọn họ, Phó xưởng trưởng Trương : “Cậu lên xe bận rộn, cảm ơn nhé.”
Trang Chí Hy: “Ây da, đây đều là nên , cùng công tác, nhiệm vụ của chư vị đều nặng hơn nhiệm vụ của , bên coi như là nhiệm vụ nhẹ nhất, dịch vụ hậu cần cho , một việc nhỏ trong khả năng cũng là nên .”
Anh rót nước nóng cho từng cái cốc, ngoài cửa, cốc giữ nhiệt là mỗi một cái.
Trang Chí Hy rót nước xong, lấy một ấm nước nóng, : “Chư vị lãnh đạo nhu cầu gì gọi , ngoài thời gian bán hàng của toa ăn là...”
Anh chủ động chỉ , ngay đó : “Nếu chư vị nghỉ ngơi, thể trực tiếp mua đến lúc đó mang qua.”
Phó xưởng trưởng Trương khách sáo nhất, : “Không cần , chúng đ.á.n.h bài tú lơ khơ một lát, nghỉ ngơi .”
Trang Chí Hy: “Vậy , qua đó đây.”
Anh trở về phòng của bọn họ, phòng còn kín, chỉ 4 bọn họ, Trang Chí Hy cũng vì bọn họ lãnh đạo mà chậm trễ, nên thế nào thì thế đó, giống lấy nước. đổi một bộ từ ngữ: “ tuổi nhỏ nhất, để cho.”
Theo lý mà , Khoa tiêu thụ và Khoa tuyên truyền của bọn họ là cùng cấp, tuy Khoa tiêu thụ cơ hội công tác nhiều, nhưng cùng cấp thì cũng giống , gì ai cao hơn ai một bậc, như cũng vui vẻ, cảm thấy tôn trọng.
Đây cũng Trang Chí Hy chủ động giả cháu trai, ngoài cửa cũng chỉ mấy ngày như , cũng cần thiết vì mà vui, dù ngoài chính là một khách bồi tiếp. Hơn nữa vì quan hệ cùng một phòng ban, giữa 2 bên cạnh tranh, thế mà thể chung sống .
Một chút chuyện nhỏ đổi lấy bầu khí nhẹ nhõm suốt dọc đường, cớ chứ.
Trang Chí Hy ăn , bao lâu hòa cùng , thế mà nhiệt tình lên.
Khoa tiêu thụ cơ hội công tác nhiều, Nam về Bắc kiến thức cũng nhiều, thiếu một phong thổ nhân tình các nơi, Trang Chí Hy cũng vui vẻ, bọn họ cũng từng Quảng Châu chỉ một , xe lửa còn tới, bắt đầu giới thiệu cho Trang Chí Hy , Trang Chí Hy cực kỳ nghiêm túc, thỉnh thoảng còn hỏi một chút, phối hợp như khiến càng hăng say.
“Tiểu Trang, Khoa tuyên truyền các bình thường bận nhỉ? Đâu giống như chúng thế , luôn công tác, một năm thường xuyên bôn ba bên ngoài.”
Anh : “Mọi mỗi cái bận riêng a.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1104.html.]
“Cái đó thì đúng, các còn động ngòi b.út, cái nếu để uống rượu bàn chuyện ăn thì , để cái thì .”
Trang Chí Hy bật : “Đó của cũng là ưu điểm a.”
“Ây đúng , Lão Vương uống rượu mới nhớ , Tiểu Trang, bên các thằng nhóc uống say rượu cởi quần áo đường cái?”
Trang Chí Hy: “Ây, cái các đều ?”
“Ây da, thể ? Khu đó của các náo nhiệt a...”
Trang Chí Hy ha hả bật , : “ là thật, nhưng trẻ tuổi, uống chút rượu thất thố cũng bình thường...”
Luôn thể Tô Kim Lai là tên đại ngốc chứ.
Trang Chí Hy bên chuyện nhiệt tình, đầu Tô Kim Lai mặc âu phục giày da, đôi giày da mũi to dính một hạt bụi, tóc càng là ruồi đậu cũng trượt ngã, thu thập vô cùng thể diện theo Hồ Tuệ Tuệ, Hồ Tuệ Tuệ: “Bọn họ chỉ vài câu tiếng Trung đơn giản. Những cái khác hiểu lắm, cháu theo bên cạnh bọn họ bọn họ là , dù chút chuyện nam nữ đó, cháu cũng cần dì nhỏ giảng giải chi tiết cho cháu chứ?”
Tô Kim Lai kiêu ngạo: “Đó là đương nhiên cần.”
Gã cũng đầu tiên .
Gã chính là từng ngủ với Quan Hồng .
“Còn nữa, bọn họ ở bên cũng chỉ 2, 3 ngày, bọn họ cũng cần cháu nhiều ngày. chúng đều là thích, dì nhắc nhở cháu, cháu đừng cậy trẻ tuổi liền cảm thấy thế nào cũng , khi cháu về nhà bảo cháu bồi bổ t.ử tế cho cháu.”
Tô Kim Lai hiểu lắm Hồ Tuệ Tuệ, Hồ Tuệ Tuệ: “Bồi bổ một chút, canh đại bổ, cháu uống, chút canh ba ba, canh gà gì đó, dù nên bổ thì bổ. Nếu tuổi còn trẻ cháu sẽ vắt kiệt. Cháu còn nhớ Chu Quần trong viện các cháu ? Cậu tại cái bộ dạng gấu ch.ó đó, chính là lúc trẻ bậy với mấy mụ già quá nhiều.”
Rốt cuộc cũng coi như là thích, Hồ Tuệ Tuệ vẫn khá thật thà: “Sau , cháu nghỉ ngơi thêm một thời gian, đừng ngoài tìm cô gái nhỏ bậy nữa, dưỡng cho , nếu cháu đây là sẽ phế đấy.”
Tô Kim Lai vô cùng cho là đúng, gã là thế nào, Chu Quần là thế nào, thế mà đem bọn họ đặt cùng so sánh, Chu Quần so với gã ?
Hừ!
Gã : “Cháu loại phế vật như Chu Quần đó.”