Gã nghĩ như sai, Trang Chí Hy căn bản hề để bọn họ trong lòng, Hồ Tuệ Tuệ tự xưng là chút hiểu về Trang Chí Hy, mà thật trùng hợp, Trang Chí Hy cũng cảm thấy chút hiểu về Hồ Tuệ Tuệ.
Người chính là cực kỳ tâm nhãn, hơn nữa là lợi thì dậy sớm.
Bà bao nhiêu năm nay vẫn luôn tìm Vương Hương Tú một nhà, bày rõ là dính líu gì với nhà , nhưng bây giờ cố tình tìm tới Tô Kim Lai, cần nghĩ kỹ cũng trong đó chắc chắn mờ ám, nhưng bất kể là mờ ám gì, tóm liên quan đến , còn đút cho 2 con mèo tham ăn ở nhà nữa.
Quả nhiên, 2 bạn nhỏ nhận bánh nướng nhân thịt, vui vẻ đến mức mắt mày cong cong, đồ ăn ngon, ai mà yêu chứ.
Trang Chí Hy chỉ đưa cơm cho con cái, còn đưa cơm cho vợ .
Xoay vòng một vòng , Trang Chí Hy phát hiện một ngày của còn mệt hơn a, còn thể lén lút sờ cá nữa. ngày nghỉ ở nhà , buổi sáng ngoài bán đồ, buổi trưa khắp nơi đưa cơm, một ngày , thật sự là tương đối mệt mỏi .
Anh đạp xe trở về, về đến nhà liền thấy các bà lão trong viện đều tụ tập ở chỗ , đang thảo luận xem Hồ Tuệ Tuệ tới.
Trang Chí Hy: “...”
Mọi thật sự là nhiều chuyện a.
Anh dứt khoát về phòng ngủ một giấc buổi chiều, cái cũng thể hội một chút niềm vui sướng mỗi ngày ban ngày ban mặt ngủ của Tô Kim Lai.
Mà Tô Kim Lai của hôm nay, niềm vui sướng của gã là dạo phố, chính gã đều ngờ, thế mà thật sự thể mua quần áo , thật sự là đắc ý, đắc ý. Gã còn là đầu tiên , đàn ông ngủ với phụ nữ còn thể kiếm tiền.
Đàn ông khác đều là tiêu tiền ngoài a.
Gã chính là khác như .
Tô Kim Lai là bụng ch.ó chứa nổi 2 lạng mỡ, tuy kiếm tiền thế nào, nhưng ăn ngon uống say mua quần áo mới , về tới liền bắt đầu khoe khoang, gã mua một bộ âu phục mới, tóc càng là chải giống như bò l.i.ế.m .
Ngân Lai và Đồng Lai thấy, thật sự giật nảy .
Ngân Lai: “Anh cả, đừng chuyện phạm pháp đấy, nếu ăn trộm đồ bắt, chúng em sẽ quản .”
Đồng Lai: “Em dì nhỏ hôm nay tới, dì với nhà chúng vẫn luôn qua , đột nhiên tới gì?”
Tô Kim Lai: “Các em xem các em kìa, các em ghen tị với ? Ghen tị tìm một công việc mới? Anh cho các em , dì nhỏ bây giờ là hướng dẫn viên du lịch cho nước ngoài, dì bây giờ tìm qua đó, là phụ tá. Về cũng là thể diện , , với năng lực của , kiểu gì cũng thể phát đạt, từng các em còn tin, bây giờ chứ? Anh vốn là bình thường.”
Gã đắc ý dạt dào, vô cùng kiêu ngạo.
Những bộ đều coi thường gã, từng một đều cảm thấy gã là sâu gạo, bây giờ chứ? Gã mới là kiếm tiền nhất. Còn về việc phụ tá cho Hồ Tuệ Tuệ, cái cũng là thật, Hồ Tuệ Tuệ luôn một danh nghĩa để đưa tiền cho Tô Kim Lai.
Nếu thì, cứ theo cái danh tiếng của Tô Kim Lai, khác tưởng gã ăn trộm đồ thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1101.html.]
Dù gã đột nhiên phát tài, luôn một cách .
Hồ Tuệ Tuệ tên ngu xuẩn Tô Kim Lai liên lụy, cho nên bà trải sẵn đường .
Tô Kim Lai hiểu những suy nghĩ đó của Hồ Tuệ Tuệ, dù gã cảm thấy Hồ Tuệ Tuệ là đưa tiền, bà cái gì thì là cái đó thôi. Tiền đưa thiếu là .
Đồng Lai thẳng: “Dì rốt cuộc gì, em cho , nếu phạm pháp, em sẽ tố giác . Anh đừng gây chuyện cho em.”
Đây là nghiêm túc, một chút cũng đùa.
Kim Lai tức hộc m.á.u: “Anh ngay mà, ngay thằng nhóc em nhất định là ghen tị với , em tố giác ? Tố giác cái gì? Anh phạm pháp cái gì? Anh chính là ngủ với phụ nữ, một chút cũng phạm pháp.”
Ngân Lai, Đồng Lai: “...”
2 đều gì nữa, Kim Lai trơ mắt biểu cảm của bọn họ, : “Anh là đàn ông, cũng chịu thiệt, các em bớt quản .”
“Rầm” một tiếng, đóng sầm cửa bỏ .
Đồng Lai xoa xoa huyệt thái dương, : “Anh thật sự là gây chuyện.”
Dừng một chút, : “Em hỏi Lam đại gia tình huống .”
Không đem chuyện nhà cho khác, mà là nhà chính là tình huống như , coi như là tinh minh nhất nhà bọn họ . đối với loại chuyện giống là kiến thức gì. Còn về và trai thì càng , cho nên Đồng Lai chỉ thể tìm tín nhiệm nhất cũng cảm thấy kiến thức nhất, Lam đại gia.
Đồng Lai tới nhà họ Lam, sợ Lam đại gia , Lam đại gia tuy thoạt đáng tin cậy, nhưng miệng mồm kín nhất, Đồng Lai đem những chuyện ch.ó má rách nát nhà trực tiếp cho Lam đại gia, sầu não xoa xoa huyệt thái dương, : “Lam đại gia, ông cảm thấy tình huống của nhà cháu, gặp rắc rối ?”
Lam Tứ Hải thấy sự lo âu của Đồng Lai, nghĩ nghĩ lắc đầu : “Ông cảm thấy vấn đề lớn, trai cháu ở bên ngoài dựa thể kiếm tiền, cháu là ý đúng ?”
Đồng Lai gật đầu.
Tuy thừa nhận, nhưng , là như .
Lam Tứ Hải: “Loại chuyện thật đều là tình ý , hơn nữa là khá riêng tư, bên phía nhà gái chắc chắn cũng sẽ phô trương, cho nên đến lúc đó chắc chắn là lời đồn, nhưng bất kể lúc nào, loại chuyện chứng cứ, ai cũng thể trai cháu vấn đề. Mất mặt là chắc chắn mất mặt, nhưng bây giờ lẽ nào cháu mất mặt ? Giống cả thôi, cháu bình tĩnh một chút .”
“Vậy ảnh hưởng đến việc cháu thi đại học ?”
Lam Tứ Hải: “Không , thi đậu đại học , cái vẫn là xem thành tích của cháu, xem trai cháu danh tiếng gì. Nếu những năm , một nơi hẻo lánh sẽ vì thành phần mà cản trở thi đại học. bây giờ đều là năm 82 , cái . Cho dù là tù, chắc cũng liên quan đến cháu, hơn nữa ông thấy, bây giờ chính sách một năm lỏng hơn một năm. Cháu bây giờ mới lớp 10, đợi cháu thi đại học đều năm 84 . Ông cảm thấy chính sách chắc chắn càng nới lỏng hơn, cháu nên nghĩ là bản học tập cho , chỉ cháu học tập mới ảnh hưởng đến bản , thì .”