Gã đắc ý vểnh chân, : “Bạn gì của dì nhỏ , coi như cô chút ánh mắt.”
Hồ Tuệ Tuệ: “...”
Bà hít sâu một , : “Dì và dượng nhỏ của cháu bây giờ chủ yếu là hướng dẫn viên du lịch, chuyên dẫn một nước ngoài đến dạo khắp nơi, chiêm ngưỡng non sông gấm vóc của chúng , cũng dẫn bọn họ mua một đồ nét đặc sắc. Người nước ngoài mà dì chính là khách hàng của bọn dì.”
Thật Hồ Tuệ Tuệ cũng dối, đừng thấy đây Lão Trịnh nhà bà lãnh đạo, nhưng đây chính là địa giới Tứ Cửu Thành, cửa một bức tường đổ xuống đập trúng 10 , thì 9 đều bối cảnh, bọn họ thật cũng dám quá kiêu ngạo. Chính vì Lão Trịnh nhà bà còn coi như thu liễm, tuy tham tài, nhưng tay tàn độc, chừa một đường. Do đó đắc tội nhiều, cuối cùng lúc thanh toán, ông cũng chỉ cách chức.
Không giống như , trực tiếp trong đó luôn.
Lão Trịnh đều xuống đài , bà tự nhiên cũng đuổi về nhà, mất việc.
Cũng thật trùng hợp, một hàng xóm nhà Hồ Tuệ Tuệ bình phản trở về ở nhà rảnh rỗi việc gì, Hồ Tuệ Tuệ cũng ở nhà rảnh rỗi việc gì, qua một hồi thế mà câu kết với , , là qua với . Vị là bối cảnh du học, Hồ Tuệ Tuệ dứt khoát bắt đầu học tiếng Anh với ông .
Bà cân nhắc là, nhiều nghề đè c.h.ế.t mà.
Hồ Tuệ Tuệ từ lúc mười mấy tuổi gì, bây giờ cũng ngoại lệ. Bà bất kể học cái gì, đều là của , chừng lúc nào đó dùng tới. Do đó vẫn luôn học nghiêm túc.
ngờ, chính vì cái , mang đến cơ hội cho bà , vì mớ tiếng Anh nửa mùa của , Hồ Tuệ Tuệ thế mà tình cờ quen một ông Tây từ nước ngoài đến việc công, lúc nhiều đều kiêng kỵ cái , nhưng Hồ Tuệ Tuệ cũng coi như chút phách lực. Bà nắm bắt cơ hội, tự tiến cử hướng dẫn viên du lịch.
Không chỉ hướng dẫn viên du lịch, còn dẫn tên mua đồ cổ, cho ông Tây đó vui mừng khôn xiết.
Đây tuy là đồ cổ, nhưng bản Hồ Tuệ Tuệ rõ, nó chính là hàng giả. Những năm bọn họ cũng xét nhà tịch thu ít đồ, ưu điểm lớn nhất của chính là ham học hỏi, là tinh thông, nhưng về mặt đại thể, đồ đồ vẫn một chút.
Dù đồ qua tay cũng ít, bà cũng coi như để tâm.
cái thì quan hệ gì, bất kể là thật giả, ông Tây cảm thấy là thật mà. Hồ Tuệ Tuệ dựa việc cấu kết với bán hàng giả cho ông Tây, thế mà cũng kiếm một khoản tiền lớn. Từ đó nếm quả ngọt, bà chuyên chặn một ông Tây, tự tiến cử hướng dẫn viên du lịch.
Đương nhiên lúc cũng dựa những khách hàng giới thiệu lẫn , bà coi như “chuyện ăn” tồi, tuy bây giờ nước ngoài ở Tứ Cửu Thành nhiều lắm, nhưng cái nghề của bà chẳng là 3 năm mở hàng, mở hàng ăn 3 năm ?
Lẽ nào bà còn chuyên môn lùng sục đồ cho ? Đó chẳng là rảnh rỗi sinh nông nổi ?
Bà là Tứ Cửu Thành gốc, đây chính là từng qua ít chuyện nước ngoài đến Tứ Cửu Thành của bọn họ cướp đồ , cho nên bây giờ dùng hàng giả lừa , Hồ Tuệ Tuệ hề một chút chột nào. Chuyện ăn bên của bà tương đối tồi đấy.
Gần đây bà tiếp xúc chính là mấy phú bà từ nước ngoài đến, đây là khách hàng đây của bà giới thiệu.
Theo bà quan sát, những chính là đến phát tài nhặt nhạnh đồ cổ, cho nên Hồ Tuệ Tuệ lừa gạt cũng khách khí. Nói cũng trùng hợp, bọn họ gần đây ăn đặc sản địa phương, thật trùng hợp thấy nhắc tới Tô Kim Lai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1099.html.]
Phú bà nước ngoài chính là tính cách khá phóng khoáng, nháy mắt liền sáng mắt lên, cảm nhận một chút.
Loại chuyện , thật Hồ Tuệ Tuệ cũng đầu tiên dắt mối, dù chính là hai bên tự nguyện, đưa đủ tiền, đều chịu thiệt. Nếu tình nguyện, Hồ Tuệ Tuệ cũng sẽ miễn cưỡng, bà luôn thể dựa lời ngon tiếng ngọt lừa gạt cho qua.
Bà việc giẫm lên ranh giới, nhưng nếu bạn bà xa, thì cũng tính.
Vừa Tô Kim Lai là thích của , cho nên Hồ Tuệ Tuệ đây chẳng là chủ động tìm tới .
Nếu vì cái , Hồ Tuệ Tuệ còn thật sự sẵn lòng tới tìm Vương Hương Tú, bà luôn cảm thấy Vương Hương Tú chút tà môn, ít nhiều mang theo một chút thuộc tính chổi. Đây cũng bà mê tín, chị họ của bà lật đổ bao nhiêu .
Hồ Tuệ Tuệ thể phòng a.
Chính vì , bà là chuyên môn chọn ngày Vương Hương Tú nhà mới qua đây.
Bà thể thời gian Vương Hương Tú đang ? Bà chắc chắn là , dùng ngón chân nghĩ cũng hiểu, cho nên bà mới cố ý chọn thời gian . Dù , bà chạm mặt với chị họ của .
Hồ Tuệ Tuệ: “Cháu xem dì nhỏ cũng dối cháu, bạn của dì nhỏ chính là cháu thiên phú dị bẩm, cho nên mới kiến thức một chút, để cháu công, cho tiền đấy. Đừng thấy tuổi tác là lớn một chút. cháu là đàn ông, cũng chịu thiệt mà! Hơn nữa chuyện cũng thể diện, cháu xem, nước ngoài đều mộ danh mà đến, cháu xem ?”
Bà Tô Kim Lai, : “Dì là cháu lợi hại, chúng chẳng cũng để nước ngoài cũng kiến thức một chút ?”
Bà là gặp nào lời nấy, loại như Tô Kim Lai, thì tâng bốc gã.
“Nếu cháu để , cũng sẽ ai , mấy mụ Tây đó qua 2 ngày nữa là .” Hồ Tuệ Tuệ , : “Bọn họ 3 , cháu tới tay ngần tiền.”
Bà giơ một ngón tay lên.
Tô Kim Lai trợn trắng mắt, hừ một tiếng, : “10 đồng thì tính là cái rắm gì.”
Khóe miệng Hồ Tuệ Tuệ giật giật: “...”
Bà chút c.h.ử.i , đứa trẻ là thiếu kiến thức đến mức nào chứ.
Bà : “Cháu nghĩ gì ? Cái nếu là 10 đồng, dì nhỏ sẽ tới tìm cháu ? Đó chẳng là coi thường cháu ? Có xứng với biệt danh của cháu ?”