Trang Chí Hy lộ vẻ mặt khó xử, do dự một chút, : “Bớt cho hai đồng nữa.”
“Thành giao.”
“Mấy cái đều vấn đề gì chứ?”
Trang Chí Hy: “Đương nhiên a, đến đây, dù cũng vội, thử từng cái một.”
“Được.”
Trang Chí Hy xuất sư đại tiệp, nhanh dựa ba tấc lưỡi nát bán hết mười cái đài radio. Chi phí một cái của bọn họ là hai mươi tám đồng. Giá bán là năm mươi ba đồng, một cái lãi hai mươi lăm đồng, trừ pin tặng kèm, một cái lãi hai mươi tư đồng.
Tổng cộng là hai trăm bốn mươi đồng, Trang Chí Hy và Lam Tứ Hải mỗi chia một trăm hai mươi đồng.
Một trăm hai mươi đồng thế nào nhỉ, tính là nhiều nhưng cũng tính là ít.
Giống như Trang Chí Hy, tiền lương một tháng hiện tại của là bốn mươi lăm đồng, tiền tính toán nghiêm ngặt thì cũng bằng hai ba tháng lương. đối với ý nghĩa khác, đây chính là tiền tay nghề chân chính. Đi thì , đây coi như là tiền boa luyện tay nghề .
Thực bọn họ thể đòi giá cao hơn, nhưng bất kể là Lam Tứ Hải Trang Chí Hy đều như .
Bọn họ cũng quá lớn, suy cho cùng mới bắt đầu, luôn chú ý một chút.
Cho nên a, đừng thấy Trang Chí Hy to gan, nhưng sự to gan lộ vẻ cẩn thận, là kiểu tính cách ngông cuồng. Anh ngoài bao lâu bán hết đài radio, dứt khoát chợ thức ăn mua thịt, lúc mới về.
Còn về đến nhà, đến trong ngõ, thấy Tô Kim Lai mặc quần bông, lê dép lê ngoài vệ sinh.
Trang Chí Hy mặt trời to đùng, cảm thán ngày tháng của thật sự là thoải mái, ngủ đến trưa tự nhiên tỉnh, giống như bọn họ, còn dậy sớm . Cuộc sống nhỏ trôi qua, chỉ bà già nuôi, còn cô gái lớn chủ động đến tận cửa giúp giặt quần áo.
Cậu cuộc sống nhỏ xem.
Tô Kim Lai luôn coi thường trong viện, mặc dù ai cũng giỏi hơn gã, nhưng gã cứ cảm thấy là rồng mắc cạn, là thời vận , phàm là chút may mắn, sớm một bước lên trời .
Cuối cùng những tiểu thị dân trong đại viện , gã chướng mắt, thật sự chướng mắt a.
Tô Kim Lai thấy Lam Tứ Hải và Trang Chí Hy, cũng chào hỏi, trực tiếp xách quần nhà vệ sinh.
đến cửa nhà vệ sinh phanh gấp, Lam Tứ Hải : “Lam đại gia, bồn hoa nhà ông xây xong , mái nhà cũng sửa xong , ngay cả cửa sổ nhà ông cũng là lau, ngay cả quần áo chăn đệm qua mùa đông cũng là giặt. Chúng nên thanh toán xong chứ?”
Nếu giặt quần áo, thật sự gã, gã giao công việc cho Quan Hồng, Quan Hồng hôm chủ nhật giặt cả một ngày ở bên chỗ bọn họ.
mặc kệ là ai giặt, đây là do Tô Kim Lai gã sắp xếp, gã chính là bản lĩnh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1096.html.]
Lam Tứ Hải nhướng mày, : “Chuyện là nể mặt em trai đấy.”
Tô Kim Lai hừ mạnh một tiếng, trong lòng vô cùng cho là đúng, em trai gã thì cái rắm thể diện.
“Thân phận của , cũng là nể mặt em trai mới công việc cho ông.” Tô Kim Lai ngông cuồng.
Lam Tứ Hải tiếp tục mỉa mai: “ cũng là phận, nhưng phận như , còn đích vệ sinh thế? Sao ? Ha ha!”
Lam Tứ Hải liên tục xuất chiêu: “Ây dô, vệ sinh cẩn thận một chút, là kiện tướng bơi lội, ây dô, bơi giỏi quá cơ, còn từng lượn lờ trong hố phân . Bản lĩnh, thật sự là quá bản lĩnh. từng thấy ai bản lĩnh hơn . Ha ha.”
Tô Kim Lai tức giận thở hổn hển, lão già c.h.ế.t , chuyện phiền phức thế a.
Gã hung ác chằm chằm Lam Tứ Hải, Lam Tứ Hải đ.ấ.m đ.ấ.m cánh tay, mang theo nụ : “Cậu xem bây giờ lớn tuổi , thể cốt cũng bằng nữa a, chỉ mong qua đây động tay động chân với , xem nếu xông lên, chẳng bảo đảm ? Thế là nuôi .”
Trang Chí Hy ở bên cạnh ngậm : “Vẫn là ông ngoại tinh minh, ông thế cháu liền cảm thấy khi lớn tuổi cũng thể tìm kiếm một bảo đảm như . Chúng cũng ăn vạ , đây chẳng là giáo d.ụ.c đám thanh niên cách ?”
Tô Kim Lai tức giận đến run rẩy.
Gã hai , lớn tiếng : “Không tố chất.”
Lời , Lam Tứ Hải phục, ông âm dương quái khí: “Ây dô, tố chất, quá tố chất , tố chất còn chạy khỏa cơ mà, giữa thanh thiên bạch nhật a, giữa thanh thiên bạch nhật mà cứ cởi cởi cởi, thật sự từng thấy loại tố chất như . Đỉnh của ch.óp!”
Tô Kim Lai tức phát điên.
Trang Chí Hy trạng thái cảm xúc của gã, cảm thấy tên thể ông ngoại chọc tức c.h.ế.t. Thật sự là khoa trương chút nào a.
Lam Tứ Hải: “Cũng là say thật, là cố ý lộ , chậc chậc chậc, những năm đầu khi còn là thợ học việc, từng thấy một tinh thần biến thái, chính là chuyên môn thích khoe chim giữa thanh thiên bạch nhật, cũng , cũng sở thích ...”
“Ông mới , cả nhà ông đều , lúc đó uống say, ông cần cứ bám lấy mãi ngừng ? Làm gì như các chứ? Các chuyên môn đ.â.m chọc tim khác đúng ? Các quá đáng lắm !” Tô Kim Lai tức giận nước mắt tuôn trào, chỉ cảm thấy mất mặt đến tận nhà, gã hận nhất chính là khác nhắc đến chuyện uống nhiều cởi quần áo ngày hôm đó.
Mặc dù cái tên Đại Điểu cũng khá ngầu, phù hợp với phận của gã, nhưng cũng mất mặt, cũng mất mặt a!
Gã cũng cảm thấy chuyện như ít nhiều cũng đáng hổ.
Những , quá đáng lắm .
Gã nước mắt tuôn trào, kêu lên: “Các đợi đấy, sẽ trả thù!”
Lam Tứ Hải tò mò: “Trả thù thế nào? Lại cởi thêm nữa dọa ?”
“Ông ông ông!” Tô Kim Lai kêu lên: “Thô tục, buồn nôn, bệnh!”
Thanh niên , chính là da mặt mỏng a, gã cảm thấy Lam Tứ Hải thật sự là thất đức bốc khói, hơn nữa chút tiết tháo nào. Tô Kim Lai tức giận chịu nổi, trực tiếp thèm đối đáp với ông cụ nữa, lão quỷ thất đức.