Diệp Tư Giai: “...”
Muốn .
Cậu bé lập tức gọi: “Viên Viên tỷ tỷ~”
Viên Viên: “Được , đừng bắt nạt nha.”
Mặc dù Viên Viên là dữ nhất, nhưng là chị lớn tiếng trong nhóm nhỏ nha.
Cô bé : “Đi thôi thôi, nữa là muộn học đấy.”
Tiểu Thất Cân gật đầu: “Nhanh lên, Hoa Hồ Điệp hung dữ nhất đấy, mau.”
Hoa Hồ Điệp là chủ nhiệm giáo d.ụ.c của trường bọn chúng, bốn mươi tuổi, luôn mặc một chiếc váy họa tiết bươm bướm hoa, học sinh tiểu học đặt biệt danh cho cô là Hoa Hồ Điệp. Bọn chúng sợ vị chủ nhiệm giáo d.ụ.c .
Mọi vội vàng tăng nhanh bước chân.
Đi học thôi!
Mấy bạn nhỏ chạy về phía trường học, Viên Viên chạy : “Bà lão bán bánh xèo đến.”
“Cậu ăn sáng , đừng nhớ thương nữa, mau.”
Viên Viên: “Biết .”
Mặc dù bán bánh xèo ở đó, nhưng cổng trường vẫn náo nhiệt, sạp bán quẩy nhỏ, còn bán khoai lang nướng.
Những buôn bán nhỏ bây giờ a, nhiều .
Về chuyện buôn bán nhỏ, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng từng bố và ông cố ngoại lầm bầm qua, nhưng trẻ con hiểu nhiều như . Bọn trẻ vội vã chạy trường.
Mà lúc Trang Chí Hy cũng đang nhớ thương vụ buôn bán đài radio nhỏ của . Dạo bọn họ mày mò mấy cái, định cùng mang chợ nhỏ xem tình hình thị trường thế nào. Trang Chí Hy cũng suy nghĩ riêng, chính sách bây giờ giống như nữa, nhiều nơi thể vẫn đang quan sát, nhưng Tứ Cửu Thành là nơi đầu tiên ban hành chính sách, vẫn ít bước con đường tiểu thương.
Suy cho cùng, bây giờ thanh niên trí thức xuống nông thôn đều về thành phố, cũng nhiều vị trí việc như , sống qua ngày thì luôn kiếm tiền.
Trang Chí Hy sợ nhất chính là mất mặt, thấy lợi nhuận trong đó.
Người cũng đang suy nghĩ về chuyện , khoa trưởng của bọn họ tới, gọi: “Tiểu Trang, qua đây một chuyến.”
Trang Chí Hy lập tức dậy, đừng thấy luôn lơ đãng suy nghĩ chuyện của , nhưng trong mắt ngoài, đó là một thanh niên cần cù chăm chỉ. Anh việc ở Khoa tuyên truyền cũng mười mấy năm , trong mắt ngoài đó là một thanh niên vô cùng tiền đồ, việc cũng chừng mực.
So với những kẻ lõi đời trong văn phòng, coi là cần mẫn trong sạch . những đơn vị như bọn họ, vô cùng chú trọng việc luận thâm niên xếp hạng, nếu thật sự thăng chức, thì trừ phi cống hiến. Nếu thì khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1093.html.]
Mà Khoa tuyên truyền, đây là Khoa bảo vệ, thể bắt sâu mọt, lập công thì dù là của cũng là thực chất. Vị trí như Khoa tuyên truyền thì .
Văn phòng như bọn họ, khó càng thêm khó.
Trang Chí Hy tỏ gì vui, vẫn là dáng vẻ mỗi ngày nhiệt tình tràn trề, tràn đầy ý chí chiến đấu với công việc. Đương nhiên thực tế một ngày lười biếng bao nhiêu thì chỉ bản rõ nhất. Cho nên chuyện gì, khoa trưởng vẫn thích tìm Trang Chí Hy.
Đây , gọi .
Trang Chí Hy dậy đến văn phòng, khoa trưởng : “Ngồi .”
Trang Chí Hy: “Khoa trưởng, ngài gọi việc gì ạ?”
Anh thẳng vấn đề, vị là vị lúc mới bắt đầu, vị nghỉ hưu từ sáu năm , vị là từ quân đội chuyển ngành sang tiếp quản, đề bạt từ nội bộ. vị là cháu trai ruột của vị lãnh đạo . Trong đó chuyện gì, thì cần nhiều nữa.
Khoa trưởng Lâm cũng từng lập công trong quân đội, cho nên một khoa trưởng là dư dả.
Có lẽ vì ông từ quân đội xuất ngũ, nên thích nhất là tính cách thẳng thắn . Trang Chí Hy tiếp xúc lâu tự nhiên hiểu rõ, cho nên bao giờ hàn huyên thêm những lời vô dụng khiến ghét.
Giống như Tiểu Hứa đình chỉ lương giữ chức vụ luôn khoa trưởng bọn họ yêu thích, chính vì là nịnh nọt bợ đỡ, điều đúng lúc là thứ khoa trưởng bọn họ thích. Người cảm thấy vô vọng thăng chức, lãnh đạo yêu thích, dứt khoát đình chỉ lương giữ chức vụ, chạy theo tiền bạc.
Trang Chí Hy việc thành thạo điêu luyện.
Bây giờ hình thức buôn bán bên ngoài cũng rõ ràng, hơn nữa ít nhiều cũng thấp kém hơn một bậc. Trang Chí Hy định bây giờ đình chỉ lương giữ chức vụ, chuyện hẵng , bây giờ chắc chắn là . Anh : “Sáng sớm ngài gọi , chắc là chuyện quan trọng nhỉ.”
Khoa trưởng Lâm: “Cậu chuyện Hội chợ Quảng Châu chứ?”
Trang Chí Hy gật đầu: “Biết ạ, năm nay chúng cũng tham gia triển lãm, một công nhân bậc cao trong xưởng dạo đều đang bận rộn chuyện .”
Khoa trưởng Lâm gật đầu: “, ngày xuất phát, xưởng chúng cũng sẽ tham gia. Qua cuộc họp của xưởng quyết định, Khoa tuyên truyền sắp xếp một cùng tham gia, bên chọn , tự về chuẩn một chút. Ngày cùng đại bộ đội.”
Trang Chí Hy trợn mắt há hốc mồm, đây là tự ti , chuyện là việc của Khoa tiêu thụ ?
Anh : “Khoa tiêu thụ , của Khoa tuyên truyền theo gì? cũng tiêu thụ a?”
Khoa trưởng Lâm bật , : “Cậu nghĩ gì thế? Cậu tưởng là bảo phối hợp tuyên truyền tiêu thụ , năng lực lớn như ! Cậu bằng lòng thì Khoa tiêu thụ cũng bằng lòng . Lần sắp xếp , chủ yếu là theo quy trình lớn, ghi chép . Sau khi về thì một bài báo tuyên truyền cho xưởng chúng , về còn báo cáo lên . Đây là để tuyên truyền cho xưởng chúng , nếu là giỏi mấy thứ nhất trong khoa, tưởng đến lượt ? Mấy lão già đều đang tranh đấy.”
Trang Chí Hy lúc mới chợt hiểu: “Vậy , mấy ngày ạ?”
Chuyện công tác , sẵn lòng. Khoa tuyên truyền bọn họ hiếm khi cơ hội ngoài như , thể so sánh với Khoa tiêu thụ của . thể mở mang tầm mắt, cũng . Đặc biệt là đến miền Nam. Là miền Bắc, vẫn thích xem những thói quen sinh hoạt khác biệt.