Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Chương 1049

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:11:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dám cướp Thất Cân, chú thể nhịn, thím cũng thể nhịn nữa .

Vương Tự Trân vô cùng tức giận. Phải rằng, Tiểu Thất Cân cũng coi như là cháu trai của cô, hơn nữa cô cũng suốt ngày ở viện 44, suốt ngày tụ tập cùng đám trẻ con, bất kỳ đứa trẻ nào chịu ủy khuất, cô đều chịu nổi.

Bản Vương Tự Trân cũng bụng mang chửa , cô thể thấu hiểu tâm trạng .

Khương Lô ở nhà trông con qua đây, nhưng cô như cô thì vô cùng tức giận: “Đánh c.h.ế.t bọn chúng !”

Đại Cường: “Vợ em cũng cẩn thận một chút, nhảy nhót nhẹ thôi.”

Vương Tự Trân: “Em !”

Vương Hương Tú chằm chằm tên Tùng Thử , chính là cái thứ , chính là cái thứ bắt giữ con trai ả để uy h.i.ế.p khác. Ả xắn tay áo xông lên, còn kịp chạm , thấy một gã béo ú từ trong đám đông xông .

Ông túm lấy Tùng Thử, xách lên mấy vòng, đó nắm đ.ấ.m như mưa rơi giáng xuống Tùng Thử, miệng còn c.h.ử.i bới: “Mày cũng ngóng xem Lão Tống xưởng liên hợp thịt tao là ai, mà dám trộm con nhà tao, nếm thử nắm đ.ấ.m của tao đây!”

Nhà ông ở xa, đầu đuôi câu chuyện liền chạy tới, ông và vợ hai , cứ như phát điên mà chạy về phía .

Đây là Lão Tống béo ú, bố của nhóc béo bắt cùng Đồng Lai, nghề mổ lợn ở xưởng liên hợp thịt.

Vị là nhân vật tầm thường . Ông cao to vạm vỡ, cao tới một mét chín, qua là ngoài hai trăm cân. Phải rằng thời buổi béo hiếm. Thể hình của ông , ngay cả Đại Cường phu khuân vác cũng tự thẹn bằng.

Càng đừng đến vóc dáng gầy gò như Trang Chí Hy, một ông thể bằng hai .

Nắm đ.ấ.m của Lão Tống béo giáng xuống Tùng Thử, Tùng Thử đ.á.n.h cho hộc m.á.u, nôn thốc nôn tháo.

Vương Hương Tú: “Đánh lắm!”

Ả đang định xông lên tiếp, thấy một phụ nữ béo cũng xông lên. Trọng lượng của hai vợ chồng đúng là kẻ tám lạng nửa cân. Hai túm lấy Tùng Thử, luân phiên dùng nắm đ.ấ.m hầu hạ. Hiện trường một nữa rơi hỗn loạn, ngay cả như Vương Hương Tú cũng chen .

Triệu Quế Hoa: “...”

Triệu Quế Hoa bà đất dụng võ.

Nhìn chiến trường hỗn loạn , như Vương Hương Tú còn chen .

Mấy diễn màn võ thuật thực chiến, lúc đồn công an vội vã chạy tới, đ.á.n.h cho sống dở c.h.ế.t dở . đáng đồng tình ? Chẳng đáng đồng tình chút nào, loại đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời.

Bọn chúng hại bao nhiêu gia đình .

Thủy Hoa thẩm t.ử đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, lóc t.h.ả.m thiết. Nhìn thấy đồng chí công an liền mừng rỡ phát , run rẩy kêu: “Đồng chí công an, cuối cùng các cũng đến , mau cứu chúng với?”

Tùng Thử ở bên cạnh nên lời, Sơn Miêu thì ôm lấy điểm yếu của đàn ông lăn lộn gào thét mặt đất. Hai nhóc choai choai và cô con dâu nhỏ nhà mụ đ.á.n.h đòn hiểm, càng sợ đến mức ngây dại.

Lúc cô con dâu nhỏ "gào" lên một tiếng, : “Đồng chí công an tố cáo, tố cáo bọn họ là một băng nhóm, chuyên bắt cóc buôn bán phụ nữ và trẻ em. Bản cũng bắt cóc đến đây, vì trông xinh xắn lọt mắt xanh của con trai thứ hai nhà bà , bọn họ mới giữ con dâu, vô tội a...”

“Mày, con tiện nhân !”

Sơn Miêu gần như rặn từng chữ qua kẽ răng: “Rõ ràng, rõ ràng là mày quyến rũ tao...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1049.html.]

“Mày bắt cóc tao, tao quyến rũ mày gì, tao bán khe núi, chỉ đành tìm cách ở bên cạnh mày. vô tội a... còn tố cáo, bà già còn một đứa con gái, cũng bán ...”

Các đồng chí đồn công an chán ghét đám . Về phần bọn chúng đ.á.n.h thành thế , họ cảm thấy nặng tay, thậm chí còn thấy nhẹ.

Họ đầu tiên bắt bọn buôn , nhưng phàm là bắt bọn buôn , cơ bản đều như thế , ai mà chẳng hận loại .

“Có lời gì thì giữ đến đồn công an , đưa tất cả !”

Vì là đêm ba mươi Tết, trực ban của họ nhiều, chỉ ba tới. Lúc Triệu Quế Hoa : “Ông nhà, lão đại, mấy thanh niên các theo cùng, hỗ trợ đồng chí công an đưa về.”

cũng đến giúp!”

cũng !”

Mọi thi tiến lên, đạp từng cước: “Mau . Sao hả? Còn chúng cõng các qua đó chắc?”

“Đi mau!”

Đồng chí công an: “Hôm nay là đêm ba mươi Tết, chúng cũng lỡ việc đón Tết của , chiều mai...” Khựng một chút, đổi giọng : “Ngày mốt , mùng hai , sáng mùng hai, chư vị đến đồn công an bản tường trình, thấy ?”

“Được!”

“Không thành vấn đề!”

“Bây giờ cũng .”

cũng thế.”

Đừng thấy đây là dịp Tết, nhưng chẳng hề cảm thấy như . Bọn họ đang việc , đây là chuyện đáng biểu dương, hề cảm thấy ngày Tết ngày nhất đến nơi đó gì xui xẻo. Ngược còn tự hào, bọn họ việc lớn đấy!

Chuyện đáng lẽ phát cho bọn họ một cái bằng khen, mặc dù năm nay muộn , nhưng danh hiệu đại viện xuất sắc của năm , chạy thoát!

Nếu bình thường, quen của đồn công an chắc chắn mấy vui vẻ khi giao thiệp với nhà nước, nhưng bọn họ thì sợ. Bọn họ thật sự quen từ lâu , qua với đồn công an vô cùng thiện.

Hơn nữa còn quen thuộc đấy!

Chuyện đến đồn công an a, rõ như lòng bàn tay!

Mấy năm nay, bọn họ đến đó cũng ít. Phải là, dạo còn bắt Vu đại mụ b.úp bê vải nguyền rủa hàng xóm cơ mà. Cho nên a, bọn họ chung sống với các đồng chí công an hòa thuận, đúng chuẩn quần chúng nhiệt tình.

“Nhà việc gì, chiều nay qua luôn.”

Đồng chí công an thấy những nhiệt tình, gật đầu : “Được, đến lúc nào cũng .”

Đang dịp Tết nhất, mặc dù thấy sắp án lớn, nhưng vinh dự tập thể thể thiếu . Các đồng chí công an bận rộn vui vẻ. Bây giờ cả Tứ Cửu Thành ai mà , lập công thì đến đồn công an bên họ. Công lao chẳng cần cày, cứ vù vù tự tìm đến. Trời mới nhiều chuyện thế. Bọn cứ như thiêu lao đầu lửa, tự đ.â.m sầm tới. Mọi xem, giống như chuyện , chỉ trừ hại cho dân, mà còn tăng thêm công lao cho đồn công an của họ.

 

 

Loading...