Đào Ngọc Diệp: “Con tìm hiểu , ông ở xưởng bao nhiêu năm nay, vấn đề gì về nam nữ. Cho dù , ông cũng sẽ tay với con dâu. Mẹ đừng quên, ông chỉ một Trần Nguyên là con trai. Hơn nữa, loại yêu quyền lực hơn tất cả, ông dám gánh chịu hậu quả của việc phát hiện. Vì con đoán vấn đề gì. Cho dù con đoán sai thì , con thể kéo chồng độc ác của con chiến trường! Hơn nữa xem, con hề phán đoán sai, ông để ở chung một mái nhà với con, quả nhiên nhanh ch.óng sắp xếp chỗ ở cho chúng con.”
Đào Ngọc Diệp thật sự đắc ý, cô : “Hơn nữa đàn ông , đều là đồ xương tiện, cho dù họ thích một phụ nữ, nhưng phụ nữ yêu sâu đậm, đều sẽ quan tâm hơn vài phần. Bố chồng Trần Nguyên rõ ràng trốn con, nhưng thấy con tủi , sẽ mặt cho con. Lúc con mới cưới cãi với Trần Nguyên, ông sẽ giúp con, nhưng bây giờ thì khác . Còn nữa~”
Cô càng càng đắc ý, : “Con mặt ông , con con thích sofa trong nhà, thích tủ trong nhà, thích trong nhà, rõ ràng trọng tâm con là phía , ông đều sẽ nghĩ là phía . Ông nghĩ con là thích ông , sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng chuẩn cho con nhiều thứ , để con . Mẹ xem, là sắp xếp cho chúng con ? Con chỉ cần gì lóc một chút, cần quá rõ ràng, ông sẽ chuẩn cho con. Bởi vì trong lòng ông , con yêu ông hơn yêu Trần Nguyên, ông yêu con, nhưng con thể thỏa mãn lòng hư vinh của đàn ông của ông . Vì đối với ông những chuyện nhỏ quan trọng, ông sẽ thỏa mãn nguyện vọng của con. Đàn ông . Rất dễ nắm bắt!”
Mẹ Đào: “Con là một cô dâu trẻ, đừng mở miệng là yêu, ngậm miệng là yêu.”
Đào Ngọc Diệp: “Có , những gì con nhận , nhiều hơn những gì con bỏ nhiều, con hề thiệt thòi, chỉ là giả vờ thích ông một chút thôi, gì khó? Cho dù thật sự một ngày sống nữa, cuộc hôn nhân cũng đổi cho con một công việc chính thức, còn căn nhà … Tuy căn nhà bây giờ của con, nhưng con và Trần Nguyên là vợ chồng, con cứ kiên quyết ở, Trần Nguyên loại tự cao tự đại ngu ngốc đó, dùng chút khích tướng, sẽ cho con thôi.”
Cô cảm thấy đây là điều khiến cô hài lòng nhất trong cuộc hôn nhân .
Mẹ Đào hít sâu thở , : “Lời , con tuyệt đối đừng với khác nữa, chuyện cũng đừng nữa. Nếu nhà họ Trần con tính kế nhà họ như , tuyệt đối sẽ tha cho con. Chúng sống yên , ?”
Đào Ngọc Diệp lạnh: “Là họ sống yên , là Trần Nguyên lừa con! Con chỉ lấy những gì con đáng nhận!”
Cô khách khí: “Sớm muộn gì một ngày, sẽ đá Trần Nguyên!”
Sau cơn mưa, lên núi hái nấm ít, nhưng bọn họ vùng ngoại ô, cho dù đông thì chỗ đó cũng rộng rãi, thu hoạch quả thực lớn, ba nữ đồng chí đều đặc biệt vui vẻ. Không chỉ , Minh Mỹ còn thu hoạch thêm một con gà rừng.
Tâm trạng thật sự là quá .
So sánh , hai đàn ông to xác là Trang Lão Niên Nhi và Trang Chí Viễn thu hoạch ít hơn một chút, hai câu cả ngày mới câu ba con cá. May mà kích cỡ cá nhỏ. Lúc khỏi khiến nhớ đến năm ngoái, quả nhiên chuyện đó còn xảy nữa.
dù nữa, thu hoạch là .
Cả nhà Trang Chí Hy đưa đám trẻ con ngoài chơi thì vô cùng kinh ngạc.
Hổ Đầu và Tiểu Yến T.ử nhảy nhót tưng bừng, Hổ Đầu: “Chúng cháu ăn kem , chú út mua cho hai đứa cháu mỗi đứa một que kem, ngon lắm ạ, mát lạnh luôn.”
Tiểu Yến Tử: “Buổi trưa chúng cháu ăn ở ngoài, cháu còn ăn hai cái bánh bao nhân thịt lận đó.”
Cô bé nghĩ đến hương vị thơm ngon của bánh bao nhân thịt mà nuốt nước bọt.
Trang Chí Viễn : “Vậy là các cháu chiếm món hời lớn của chú út .”
Anh sang Trang Chí Hy, : “Sau đừng đưa tụi nó ngoài tiêu tiền như thế nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tu-hop-vien-nam-70-sau-khi-me-chong-trong-sinh-dam-cuc-pham-chi-biet-khoc-rong/chuong-1017.html.]
Trang Chí Hy bình thản: “Một hai thôi, . Hơn nữa, hôm nay chúng chơi đều vui mà. nào?”
“ ạ!”
Minh Mỹ: “Bảo bối nhà ?”
Hai bạn nhỏ Đoàn Đoàn và Viên Viên nhà cô luôn thói quen ngủ trưa, là những đứa trẻ giờ giấc sinh hoạt . hôm nay ngoài, lẽ bên ngoài quá náo nhiệt, hoa mắt hai đứa nhỏ, hai đứa cứ cố chống cự chịu ngủ, mãi đến lúc đường về mới ngủ . Giấc ngủ hệt như heo con . Đến giờ vẫn dậy.
Minh Mỹ: “Để em xem con.”
Cô về phòng, liền thấy hai đứa nhỏ giường đất, ngủ dang tay dang chân, trán rịn cả mồ hôi, Minh Mỹ bước tới nhẹ nhàng quạt cho con bằng quạt hương bồ, Trang Chí Hy lúc cũng theo , : “Anh lấy nước cho em , em tắm rửa .”
Minh Mỹ gật đầu, : “Anh đóng cửa .”
Trang Chí Hy bật : “Tất nhiên là , đóng kỹ .”
Minh Mỹ đưa quạt hương bồ cho Trang Chí Hy, : “Sao hôm nay nghĩ đến chuyện ngoài ? Một trông trẻ con mệt lắm đúng ?”
Trang Chí Hy vuốt mặt một cái, : “Cực kỳ mệt, thật, nếu lúc về, thì giờ cũng ngủ . Trông trẻ con còn mệt hơn cả việc lên núi một ngày.”
Minh Mỹ phì một tiếng, Trang Chí Hy: “Em đừng tin, thật sự là đấy, ngoài mệt thì tinh thần còn căng thẳng cao độ, dù cũng dẫn nhiều trẻ con ngoài như mà.”
Anh Minh Mỹ cởi quần áo, để lộ làn da trắng ngần... Anh bước tới một bước, nhẹ nhàng c.ắ.n tai cô, Minh Mỹ đẩy , : “Nóng c.h.ế.t , bớt giỡn .”
Trang Chí Hy: “Hôm nay kiếm hai mươi đồng tiền công ngoài, ngoài một chuyến tiêu hết ba đồng rưỡi.”
Minh Mỹ: “Hai mươi? Anh gì ?”
Hai mươi đồng lận đó, thật sự ít .
Trang Chí Hy hì hì: “Còn là Trần Nguyên, Trần đại thiện nhân , đúng là một mà. Cậu bảo ...”
Minh Mỹ đến đây, chỉ cảm thấy thể hiểu nổi, cô gãi đầu : “Chỉ chút chuyện như thôi á?”