62
Xong việc lăn ngủ luôn. Trong lúc mơ màng cảm thấy ai đó bế lên. Dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể. Tạ Tầm động tác dịu dàng, cẩn thận giúp tắm rửa sạch sẽ. Khi đặt giường, bên là tấm ga giường mới khô ráo sạch sẽ.
Anh xuống, ôm từ phía , vùi mặt thật sâu trong tóc . Anh hít một thật sâu, giọng vẫn còn nhuốm vẻ khàn đặc và một tia run rẩy khó nhận : "Hôm dì ... em đang xem mắt... thế nào ?"
Mắt còn chẳng buồn mở: "Cứ tình hình hai chúng hiện giờ đang chung một giường mà thì, chắc là cả."
Tạ Tầm khẽ một tiếng, nhưng tiếng ẩn chứa một sự chua xót nào đó. Anh nhẹ nhàng hôn lên tóc , do dự hồi lâu mới khẽ : "Nếu như... gả cho thì ? Anh sẽ chăm sóc em cả đời... là nghiêm túc đấy."
"Xin nhé." : "Bây giờ em trở thành theo chủ nghĩa kết hôn ."
Người đằng im lặng lâu, lâu đến mức suýt chút nữa thì ngủ . Lúc mới siết c.h.ặ.t vòng tay, giống như nhào nặn xương m.á.u , giọng rầu rĩ: "Ít nhất... bọn họ cũng cơ hội, đúng ? Vậy thì, hãy để ở bên cạnh em."
: "Không ai từ chối lợi ích tự dâng đến tận cửa cả."
Tạ Tầm tĩnh lặng một lát. Anh thông minh như , đương nhiên thể hiểu .
"Nếu như..." Anh : "Cái giá để ở bên cạnh em là chịu đựng nỗi đau thể chiếm hữu, trơ mắt sự mật của khác mà ghen tuông, và nỗi lo sợ lẽ mãi mãi đáp . Nếu đây là tấm vé duy nhất để cửa. Anh chọn chấp nhận."
63
Trong phòng yên tĩnh lâu. Tạ Tầm đợi câu trả lời của Thôi Tiếu. Người trong lòng tĩnh lặng, ngủ say . Anh khổ một tiếng. Vô cớ nhớ những lời Diệp Vân Hiểu từng hỏi .
Có sợ hãi ? Có sợ. Sợ cô trở thành yêu của khác, từ đó ngay cả tư cách ở gần với phận " trai" cũng tước đoạt.
Có vì chờ đợi mà mòn mỏi ngóng trông ? Có chứ. Trên chuyến máy bay quyết định về tìm cô , từng phút từng giây đều là sự dày vò, lo lắng mấy ngày nay cô ăn ngon, mặc đủ, ngủ yên, chỉ nhanh ch.óng thấy cô .
Có ghen ? Đâu chỉ là ghen. Nhìn thấy dáng vẻ mật giữa cô và cái tên "cầm thú mặc áo quần" , thấy thanh niên lẳng lơ mang theo những dấu vết mập mờ bước từ nhà cô . Sự ghen tuông như ngọn lửa thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.
Có đau khổ ? Vừa nghĩ đến việc thể vĩnh viễn mất cô , từ đây trong cuộc đời còn dấu vết của cô nữa. Là đau khổ đến c.h.ế.t sống .
Hối hận, lo âu, bất an... Những cảm xúc tiêu cực mà từng cho là xí và vô dụng . Trong khoảnh khắc xác nhận tình cảm của , chúng như thủy triều nhấn chìm lấy , nơi nào trốn thoát.
Vì yêu nên sinh lo âu. Vì yêu nên sinh sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truyen-tranh-thieu-nu-hai-nguoi-qua-di/62-64.html.]
Cơ thể trong lòng ấm áp và chân thực. Anh siết c.h.ặ.t vòng ôm. Chỉ cần cô còn cho phép ở bên cạnh, còn thể chạm cô . Vậy thì, tất cả những lo âu, sợ hãi và đau khổ sinh vì yêu , đều thể nhẫn nhịn .
64
Thứ Hai . báo cáo công việc với Phương Kỳ xong. Anh nhận xét vài câu một cách công tư phân minh, mạch lạc rõ ràng, vẫn nghiêm cẩn như thường lệ. gật đầu ghi nhận.
Phương Kỳ khựng một lát, đẩy qua một chiếc hộp trang sức bằng nhung. "Quà tặng."
mở , bên trong là một chiếc nhẫn. Viên kim cương thật to. Độ tinh khiết, độ sạch và giá trị thì , chỉ là nó thực sự to đến mức khóe miệng nhịn mà nhếch lên.
Ánh mắt Phương Kỳ dừng , nhàn nhạt, vẻ phong độ. "Cần đeo giúp cô ?" Phương Kỳ , ánh mắt thâm trầm.
lập tức cảnh giác, ngay lập tức đậy nắp đẩy về: "Không cần , cảm ơn Phương tổng. Em phận để nhận nhẫn của ."
"Chỉ là quà tặng thôi." Giọng điệu bình thản, mở hộp một nữa đẩy về: "Nhận ."
Thích quá mất ^_^ | Có gì đó sai sai -_- | Thích quá mất ^_^ | Có gì đó sai sai -_- | Thích quá mất ^_^ | Có gì đó sai sai...
Hai bán cầu não đấu tranh dữ dội. Phương Kỳ biểu cảm đổi của , đột nhiên khẽ một tiếng. Cái khuôn mặt tảng băng đầu tiên để lộ nụ rõ rệt như . Nhàn nhạt, nhưng giống như tuyết mùa xuân bắt đầu tan, hoa quỳnh chớm nở. ngẩn một lúc.
Anh lặp một cách ôn hòa: "Chỉ là quà tặng thôi, đại diện cho điều gì cả, đừng áp lực."
"Ha ha." nhận lấy: "Cảm ơn Phương tổng."
"Ừ." Phương Kỳ đáp một tiếng, lúc xoay bổ sung thêm: "Còn một chuyện nữa. Về hai cái tên lúc ..."
lập tức ngắt lời, mỉm : "Phương tổng, trong giờ việc bàn chuyện riêng."
Thèm mala quá
Trên mặt Phương Kỳ thoáng qua một tia bất lực, mà lộ chút mùi vị cưng chiều: "Được."
Tay đặt lên nắm cửa định rời . Giọng vang lên từ phía , mang theo sự thấu hiểu thấu đáo tất cả chuyện: "Không bán đấy."
: "..." Cảm giác như lột sạch mặt .