Truyện tranh thiếu nữ hại người quá đi! - 41 - 44

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:49:00
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

41

Sau khi đưa Phương Kỳ về nhà, phòng vệ sinh rửa mặt một cái. Rồi ôm lấy .

"Như vầy lắm ." .

Chúng quen ? tuy độc , sống ở đây cũng nhiều năm, tục ngữ , cửa góa phụ lắm chuyện thị phi, chuyện khỏi cửa, chuyện truyền nghìn dặm, cho nên chỉ thể sống trong nhà tranh, mắt cầu, chân giẫm bùn nhơ, lòng mang thiên hạ...

Bỏ . Anh hiểu mấy cái "meme" (câu đùa) .

Anh buồn bã: "Cô lừa ..."

ngậm miệng . Thực sự chịu nổi nữa . dậy: "Em xuống lầu lấy cái bưu kiện."

Anh dậy theo: " cùng cô."

Thèm mala quá

"Không ." đôi mắt vẫn còn ửng đỏ của . "Anh nghỉ ngơi thêm lát ."

nhanh ch.óng lùi ngoài, đóng cửa cái "rầm".

42

. Phương Kỳ duy trì tư thế nãy sofa. Đợi nửa tiếng đồng hồ, cô vẫn về.

Đồ dối nhỏ. Phương Kỳ mặt cảm xúc suy nghĩ. Cố ý kéo dài thời gian.

Anh dậy, quanh phòng khách một vòng. Đồ đạc bày biện bừa bãi. Anh nghĩ, thuê cho cô một giúp việc. căn nhà nhỏ quá. Anh nghĩ, là đổi cho cô căn rộng hơn . lúc gần công ty hình như một căn hộ khá . Đủ rộng. Một ở thì trống trải, thể dời qua ở cùng cô . Hai ở thì thể thuê , mua luôn cho cô một căn . Anh gật đầu, cảm thấy hài lòng.

Kéo theo đó là càng căn nhà càng thấy khó coi. Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa. Quên mang chìa khóa . Phương Kỳ nghĩ. Hay quên quá. Đến lúc đó nhà mới lắp khóa vân tay thôi, như lúc ở đó, cô quên mang chìa khóa cũng .

Lúc cửa, gương mặt trong gương ở huyền quan phản chiếu bóng hình . Phương Kỳ thêm một cái. Vô cớ nhớ đêm đó, ánh mắt Thôi Tiếu dừng ở n.g.ự.c . Cô vẫn thích mà. Phương Kỳ nghĩ. Tâm trạng đột nhiên trở nên hẳn lên. Anh cởi bốn chiếc cúc áo.

"Quên mang chìa khóa ?" Anh mở cửa, mỉm hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truyen-tranh-thieu-nu-hai-nguoi-qua-di/41-44.html.]

43

Khoảng thời gian ít nhất là ba ngày Tạ Tầm rút ngắn xuống còn một ngày rưỡi. Anh đặt chuyến bay gần nhất để về. Tạ Tầm càng nghĩ càng yên tâm. Ngoại trừ bốn năm đại học, Thôi Tiếu từng rời xa . Nếu là vì Diệp Vân Hiểu, thể giải thích . Trước còn trẻ, tuổi trẻ bồng bột thích cái . Anh nhầm tưởng sự rung động nhan sắc là thích. phớt lờ tính cách và tam quan. Mà và Diệp Vân Hiểu, vốn dĩ là một cặp đôi phù hợp.

Và hơn nữa, Thôi Tiếu còn bắt đầu tránh mặt , đăng ký một trường đại học xa như . Tạ Tầm cảm thấy chút trống trải. đó là con đường tự lựa chọn, chịu trách nhiệm. Anh việc mà một bạn trai nên , ngay cả khi yêu xa với Diệp Vân Hiểu, chỉ cần thời gian, sẽ tìm cô .

Ngày chia tay là tìm Diệp Vân Hiểu. Lúc tạm biệt ở sân bay, Diệp Vân Hiểu : "Sau cần đến nữa ."

Tạ Tầm ngẩn : "Anh chỗ nào ?"

lắc đầu: "Không . giả tạo." Cô : "Lúc nào cũng như đeo một chiếc mặt nạ, lúc nào cũng hảo tì vết. Sẽ tức giận, ghen tuông, buồn bã, đau khổ, phiền não. Em cảm thấy chúng đang yêu . Tạ Tầm, bao giờ sợ ? Lúc đến tìm em, vì chờ đợi mà mòn mỏi ngóng trông ? Em những bạn học nam mập mờ ở nước ngoài, lúc thấy hai chúng em, ghen ? Nếu em chia tay với , đau khổ ? Anh sẽ ." Cô lắc đầu: "Cho nên, cứ như ."

44

đúng. Anh cảm thấy bất kỳ đau khổ nào. Thậm chí chuyến máy bay trở về, còn bình thản một cách lạ thường. Nhất định gào thét t.h.ả.m thiết, đau khổ dây dưa thì mới gọi là yêu ? Tạ Tầm nghĩ mãi thông. Sau khi chia tay, bắt đầu nhớ đến Thôi Tiếu.

Cách biệt bốn năm, gặp Thôi Tiếu một nữa. Sắc mặt cô kém, uể oải, giống như một con vật nhỏ đang cảnh giác. Một cách kỳ lạ, cảm giác mất mà tìm , thể gọi là cảm xúc cuồng nhiệt đang đ.â.m sầm trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Tiếng trong lòng bảo rằng: Cô vẫn tự chăm sóc bản . Cô cần .

Vốn dĩ thứ đều . Cho đến khi Diệp Vân Hiểu về. Anh luôn cảm thấy thời trẻ mắc nợ cô , bù đắp. Cho nên khi gặp khó khăn chọn cách giúp đỡ. Sau coi như ai nợ ai. ngờ Thôi Tiếu để tâm. Hỏi địa chỉ cũng trả lời, sốt ruột. Hỏi nhà Thôi Tiếu, lắt léo mãi mới địa chỉ. Vừa xuống máy bay, mua một ít rau củ quả thịt thà, xách theo đến tận cửa. Anh sợ cô chăm sóc cho bản .

Gấp gáp đến mức quên cả chỉnh đốn hình tượng. Lúc gõ cửa còn chút lo lắng. Hình tượng của tồi tệ quá ? Cô thấy chê bai ? Có cảm thấy còn đủ nữa ?

Bên trong cửa truyền đến tiếng bước chân lạ lẫm. Rồi một giọng trầm thấp cố ý đè nén, mang theo tiếng hỏi: "Quên mang chìa khóa ?"

Cửa mở . Bốn mắt .

Ánh mắt Tạ Tầm dừng ở cổ áo sơ mi phanh của đàn ông. Cơ n.g.ự.c đầy đặn giống như vẻ phong tình giấu giếm , đầy sự dẫn dụ và khoe khoang gấp gáp của một con đực trong mùa tìm bạn đời.

"..."

Muốn nôn. Tạ Tầm nghĩ. Thật đáng buồn nôn. Cảm giác như mắt sắp mọc lẹo đến nơi .

 

Loading...