37
"Phương tổng." bất lực: "Em đang xem mắt."
Phương Kỳ thần sắc lạnh nhạt, chút tự giác: " thấy hình như hai sắp kết thúc ."
Đối tượng xem mắt: "Vị là?"
"Cấp của em."
Phương Kỳ gật đầu, chôn chân ở đó ý định rời .
Đối phương ngượng ngùng: "Ha ha... cũng đúng... đây... Cô Thôi, chuyện điện thoại nhé."
Phương Kỳ xuống bên cạnh , như chuyện gì xảy : "Nghe cà phê ở đây khá ngon."
"Đánh giá của quán đều cà phê dở, chỉ hợp để check-in chụp ảnh thôi."
"Ồ." Anh , mặt đổi sắc: "Có lẽ nhớ nhầm."
Thật là trẻ con. cầm túi chuẩn dậy: "Vậy em đây."
Phương Kỳ đột nhiên đưa tay , nắm c.h.ặ.t cổ tay . Để lộ ống tay áo sơ mi, đó cài một đôi khuy măng sét trông chút quen mắt. kỹ, giống cái tặng, nhưng vẫn điểm khác biệt.
"Phiên bản ?" nhướng mày.
Anh khẽ đáp một tiếng, biện hộ.
"Thôi Tiếu... Mấy ngày nay vẫn luôn suy nghĩ. cũng yêu là gì... , hôm đó thấy cô lên xe của đàn ông đó, trái tim sẽ trở nên chua xót một cách kỳ lạ. Đây là yêu ?" Anh , mang theo một sự mờ mịt gần như đau khổ. Khác hẳn với Phương tổng luôn ung dung tự tại thương trường.
đột nhiên nhận , lẽ thực sự, về phương diện , vụng về như một đứa trẻ.
38
"Không ." : "Đó là tính chiếm hữu."
Anh cứng họng. Lại : " nghĩ về những lời với cô lúc ... quá tổn thương khác, hối hận. ... Đây là yêu ?"
"Không ." c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: "Đó là lương tâm của đang đấu tranh để mọc m.á.u thịt."
Khóe miệng Phương Kỳ giật giật: " kết thúc quan hệ với cô."
"Đó là thói quen."
" còn nhiều hơn nữa... hẹn hò với cô."
"Đó là vì hoạt động giải trí hàng ngày của quá nghèo nàn."
" cảm thấy đàn ông đó xứng với cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truyen-tranh-thieu-nu-hai-nguoi-qua-di/37-40.html.]
"Đó là sự ngạo mạn."
"..."
Anh khựng một lát, tiếp tục: " cho cô thật nhiều tiền."
"... Đó là sự ban phát."
"Không !" Anh vội vàng phản bác : "Không ban phát." Một cách quả quyết. "Hôm đó cô... ăn ở quán lề đường... vẫn còn , trông vẻ vui... cảm thấy... xót xa."
giận . : "Đó là bởi vì luôn dùng con mắt cao cao tại thượng ."
Thèm mala quá
" yêu cô." Anh đột nhiên .
"Đó là thần trí tỉnh táo sảng."
Phương Kỳ ngẩn , chằm chằm. Bốn mắt . Người đàn ông mặt lạnh lùng, đôi mày thanh tú lạnh lùng như , nhưng nước mắt đột nhiên rơi xuống. Rơi ngừng nghỉ, dữ dội.
nổi hết cả da gà: "Anh đừng mặt cảm xúc mà rơi nước mắt như thế chứ! Em bắt nạt ..."
"Cô ." Phương Kỳ , giọng thanh lạnh tiếng cho trầm đục. Anh : " ... nhưng thấy những lời cô phản bác... trái tim, thật sự đau."
Phương Kỳ , ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy cái của . Anh : " yêu cô... ... yêu cô. ... Thôi Tiếu."
Anh đưa tay , ôm lòng. Mặt vùi hõm cổ , nước mắt theo dọc cổ lăn xuống xương quai xanh, kích thích một trận run rẩy.
" yêu cô." Anh . "Hóa đây chính là yêu."
"Và còn nữa..." Trong giọng mang theo một sự vỡ lẽ đầy giác ngộ. Khả năng suy luận một hiểu mười của kinh hoàng: "Hóa . Cô yêu ."
39
Mẹ kiếp. Tên tâm tư thâm trầm quá. Tuyệt đối giữ bên .
40
Phương Kỳ đủ , thẳng dậy . Mắt và mũi đều đỏ hoe. Da vốn dĩ trắng, càng nổi bật vẻ mỏng manh, đáng thương.
" đến nhà cô." Giọng vẫn còn mang theo tiếng nức nở khi . Giọng điệu cũng mềm mỏng, gần như là nũng: "Được ..."
Nổi da gà da vịt. bảo giống giáo viên chủ nhiệm hồi cấp hai của mà. Lúc thầy bắt quả tang đang truyện tranh thiếu nữ, thầy cũng tủm tỉm ha ha, học sinh mà ai chẳng . Quay đầu thầy bắt bản kiểm điểm ba nghìn chữ.
"Không lắm ..." lấp lửng.
Anh : "Chỉ là để nghỉ ngơi một lát thôi... bộ dạng khó coi quá..." Anh định mặt cảm xúc rơi nước mắt.
Thật là kinh dị quá . "Được , ." vội vàng : "Đi thôi, thôi."