27
Sau khi lốp dự phòng, cuộc sống của trôi qua thoải mái hơn nhiều. Đi thấy đồng nghiệp chơi vẫn thể mỉm chào hỏi. Mặc dù lốp dự phòng cho mất mặt, nhưng lời dặn của tiền bối "Đại Phàm Quất" (nhân vật trong Chân Hoàn Truyện). Trẫm Phương Kỳ là cây rút tiền, Vệ Tễ là ấm giường, Tạ Tầm là rửa chân. Đã quá đủ .
28
Mất Tạ Tầm, mất Vệ Tễ, chút tiếc nuối nhưng cũng quá quan trọng. Chỉ riêng Phương Kỳ là chút nỡ buông tay. Dù thì, tiền mới là chân ái duy nhất của . Cứ nghĩ đến mất một nguồn thu nhập là thấy đau khổ.
29
Sau khi cuộc họp kết thúc, đồng nghiệp sáp tán gẫu với . ôm tài liệu, trả lời các câu hỏi họ đưa ngoài. Không để ý Phương Kỳ vẫn ở vị trí chủ tọa xem tài liệu. Về đến văn phòng móc túi áo mới phát hiện để quên điện thoại trong phòng họp . trở lấy. Phương Kỳ một trong phòng họp. ngẩn .
"Phương tổng." Anh đáp một tiếng, .
ha ha: "Vừa nãy họp xong điện thoại để quên bàn..."
Trên bàn sạch bong. "Ơ?" tới vị trí nãy, xuống gầm bàn. Không .
"Lạ thật... lẽ là em để ở văn phòng mang ... ha ha dạo trí nhớ kém chút." ngoài.
"Ở đây." Ngón tay đàn ông gõ gõ lên mặt bàn.
qua. Phương Kỳ mặt gợn sóng, đối mắt với . tới cầm lấy: "Cảm ơn Phương tổng... em về việc..."
"Chiêu dở lắm." Anh ngắt lời .
? ngơ ngác một mặt.
Theo bản năng điện thoại. Trên màn hình khóa là hai tin nhắn từ đối tượng xem mắt gửi tới:
—— Sáng thứ Bảy 10 giờ.
Thèm mala quá
—— Quán cà phê Vân Hải.
Phương Kỳ : "Trước thấy cô điều, coi như là một ưu điểm đáng yêu. Bây giờ ưu điểm duy nhất cũng biến mất . Thôi Tiếu, thể cùng cô..."
Anh : "Đến đây kết thúc ——"
"Được ạ." gật đầu.
Anh dường như ngẩn một lúc, một sự sửng sốt đáng yêu.
: "Vậy em việc đây."
Anh gì. xoay luôn. lúc cắt đứt nhanh gọn lẹ. Một cắt hết cả ba .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truyen-tranh-thieu-nu-hai-nguoi-qua-di/27-31.html.]
30
Tan sở. Phương Kỳ hiếm khi chen chúc thang máy nhân viên. Nhân viên chồng chất lên trong góc. Anh mặt lạnh tanh ở vị trí đầu tiên, dường như . bên cạnh . Các tầng thang máy giảm dần từng chút một.
Anh đột nhiên mở miệng: "Đưa cô về?"
Những phía phát tiếng hít khí nhẹ. chằm chằm tầng mà ngẩn . Anh nghiến răng. "Thôi Tiếu."
"Dạ?" đầu: "Phương tổng gọi em ạ?"
"Ừ." Anh đáp một tiếng: "Tiện đường, đưa cô về."
"Ha ha, cảm ơn Phương tổng." che miệng, mỉm điệu bộ. Những phía phát tiếng hít khí. Phương Kỳ , dường như tâm trạng hơn một chút.
31
lên ghế phụ. Phương Kỳ nghiêng . cài dây an , đúng lúc đối diện với khuôn mặt áp sát của : "Phương tổng, chuyện gì ?"
"Không gì."
Anh chỗ cũ, tự cài dây an . Trong xe bỗng chốc im lặng. Thỉnh thoảng Phương Kỳ dùng ánh mắt liếc . ngoài cửa sổ, giả câm. Lúc xe sắp đến nơi, cuối cùng cũng nhịn nữa.
"Tại cô... đồng ý dứt khoát như ?" Anh hỏi. Đột nhiên như che giấu: "Chỉ là... tò mò thôi."
"Không tiếp tục nữa ?"
Anh im lặng một lúc. " cứ tưởng... cô sẽ giống như bọn họ... ít nhất... là chút d.a.o động nào."
kinh hãi: "Anh còn nhiều 'kẻ theo đuôi' khác ?"
"'Kẻ theo đuôi'... là cái gì?" Anh đầu một cái. Trên khuôn mặt mờ mịt là sự bối rối gần như trẻ thơ.
"À... chính là cái đó... 'trong vòng của các gọi là bạn gái, mà gọi là kẻ theo đuôi'." Thời đại 5G, giải thích khái niệm 4G cho dùng mạng 2G.
Phương Kỳ ngẩn một lát, dường như vẫn hiểu. Đèn xanh . Anh lái xe.
"Không . Chỉ mỗi cô thôi. đang là... bạn bè của , lúc chia tay, đối phương luôn luôn lóc, cầu xin... thậm chí, tự hại bản ."
Không . là coi trọng sĩ diện hơn cả trời.
"Bởi vì vẫn còn tình cảm mà."
"Vậy còn cô?" Anh hỏi: "Cô đối với , còn tình cảm nữa ?"
"Không ." . "Chưa từng ." Chỉ tình cảm với tiền thôi.