Nếu đối phương trả lời “giống”. Vậy nó được tính là thông qua bài kiểm tra và có thể biến thành người.
Nhưng nếu đối phương trả lời “không giống”, thì mọi công sức của nó trước đó sẽ bị lãng phí và phải tu luyện lại.
Tu vi của Hoàng Tiên này khá cao, nhưng hắn lại kém may mắn.
Tu luyện vài trăm năm, thảo phong nhiều lần, nhưng lần nào cũng thất bại.
Sau này, Thiên đạo không chịu nổi nữa nên biến hắn thành thần núi.
Người dân địa phương gọi nó là Hoàng Tiên.
Hiện nay hắn đã tu luyện mấy nghìn năm, chả trách có thể tu luyện đến yêu giới.
“Long Vương Minh Nguyên?” Hoàng Tiên nhìn chằm chằm vào Minh Nguyên trêu chọc: “Ngươi không phải bị phong ấn sao?”
Minh Nguyên cười: “May mắn, có thể tự do một chút.”
Hoàng Tiên ghét nhất khi có người nói từ “may mắn” trước mặt hắn.
Nghe vậy không khỏi hừ lạnh một tiếng.
“Minh Nguyên, ta không muốn chống lại ngươi, ta có thể thả ngươi và tiểu nương tử của ngươi đi.”
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Nhưng cô ta.....” Hoàng Tiên quay đầu nhìn chằm chằm Trần Linh: “Cô ta không thể đi.”
Trần Linh bị dọa sợ hãi suýt ngất đi.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy, ngẩng đầu lên hỏi: “Tại sao không thể?”
Hoàng Tiên cười: “Cô ta là con dâu tôi đã chọn cho con trai tôi, đương nhiên không thể rời đi.”
Tôi sửng sốt một lát, cảm thấy có chút buồn cười: “Con dâu? Ông hỏi qua ý nguyện của người ta chưa?”
“Người ta không muốn làm con dâu của ông.”
Ngữ khí của Hoàng Tiên thay đổi: “Ý nguyện?”
“Vậy khi con người phá núi mở đường, g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả sinh vật trên núi, họ có hỏi mong muốn cả chúng tôi hay không?”
Khí thể xung quanh hắn thay đổi: “Các sinh vật ở bán vòng của tôi đã phải di cư nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được một nơi tốt để sinh tồn.”
“Nhưng chưa tới hai mươi năm, thị trấn du lịch này lại được xây dựng ở đây, những cổ máy khổng lồ phá hủy núi rừng, thậm chí còn làm bị thương con trai vừa mới biến hình của ta.”
Tất cả chúng tôi đều nhìn vè phía con chồn nhỏ ngốc ngếch đó.
Mũi của hắn đầy nước mũi, vẫn đang vùng vẫy dưới móng vuốt của Hoàng Tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/truyen-thuyet-nhu-y-phuc-yeu/4-7.html.]
Hoàng Tiên giọng điệu đau lòng: “Nó là đứa con tài năng và tâm đắc nhất của ta, nó đã tu luyện được một trăm năm và đã thành công trong việc biến thành hình dạng con người, tuy nhiên vì cứu một tiều phu trên núi, nó đã bị người khác làm bị thương, một trăm năm tu luyện của nó bị hủy hoại trong một ngày, còn làm hại não bộ của nó.”
“Bây giờ tôi chỉ muốn cưới cho nó một người vợ, tôi có gì sai?”
Ông ta nói rất chính đáng, như thể chúng tôi là những kẻ độc ác phá hoại hôn nhân của người ta.
Tôi giật giật môi và nói: “Một người?”
“Vậy Trịnh Kỳ An thì thế nào? Cô ấy là người đầu tiên ông bắt được, tại sao ông lại muốn hại cô ấy?”
Hoàng Tiên hừ lạnh một tiếng: “Cô ta không phải người trong sạch, làm sao có thể xứng với con trai tôi được?”
“Tôi lấy đi hai linh hồn của cô ta, bất quá tiểu trừng đại giới mà thôi.”
Tôi cau mày khi nghe những gì ông ta nói.
Tôi xem như là nhìn rõ ràng rồi.
Con chồn này thích buộc tội người khác dựa trên đạo đức cao cả mà không hề nhắc đến lỗi lầm của chính mình.
Đáng thương thì đáng thương thật, nhưng đáng hận cũng đáng hận thật.
Bây giờ Trịnh Kỳ An vẫn đang nằm trong bệnh viện, chỉ sau một đêm tóc của ba mẹ cô ấy đã bạc đi một nửa, ai sẽ gánh nổi đau này cho họ?
Trần Linh cũng bị lời nói của ông ta kích thích, lắc đầu thật mạnh: “Tôi không nguyện ý! Tôi không nguyện ý!”
Cô ấy rất sợ hãi, lùi lại từng bước, quay người chạy về phía cửa.
Cô ấy không biết cái gì là yêu giới, cũng không biết căn bản mình không thể trốn thoát được.
Lúc này cô ấy chỉ muốn tìm cho mình một lối thoát.
Hoàng Tiên vung tay lên, nhanh chóng hạ xuống Trần Linh.
“Tiểu bối vô tri.”
Tôi nheo mắt lại: “Trần Linh! Nhanh dừng lại!”
Trần Linh căn bản không nghe thấy tôi nói gì, chỉ chạy về phía trước.
“A! Cứu mạng!”
“Tiêu rồi.”
Tôi rút sợi dây trói yêu ra dùng hết sức ném về hướng bàn tay to, cuối cùng dây trói yêu đã cột vào chân Trần Linh.