Truyền thuyết Như Ý phục yêu - 4.3

Cập nhật lúc: 2025-02-02 20:01:41
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông Giang có chút mất kiên nhẫn: “Thành thật mà nói, chúng tôi liên hệ với cô trước vì tử vi của cô tốt, nếu cô khó xử như vậy thì bỏ đi, tôi đi tìm người khác.”

Tôi vội vàng nói: “Đợi một chút.”

Tôi giả vờ xấu hổ: “Thật ra bạn trai tôi cũng muốn tìm việc, có anh ấy ở bên cạnh, tôi cũng yên tâm hơn.”

“Không phải mấy người cũng đang tuyển dụng tân lang sao? Ông xem có thể để anh ấy thử không?”

Ông Giang bên kia im lặng vài giây.

Sau đó mới nói: “Hãy gửi cho tôi tử vi của cậu ấy, tôi kiểm tra trước đã.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi tiện tay làm một lá số tử vi giả gửi qua.

Trong lúc gọi điện, tôi có thể cảm nhận rằng ông ta rất lo lắng, như thể sợ tôi chạy mất.

Trong trường hợp này, tôi tin rằng ông ta sẽ cố gắng hết sức thỏa mãn mọi điều kiện tôi đưa ra.

Tưởng Thiếu Thiên đứng bên cạnh tôi gãi đầu: “Như Ý tỷ, tôi không muốn làm tân lang chuyên nghiệp đâu.”

“Tôi không nghĩ tôi.....”

Tôi liếc cậu ấy: “Cậu cho rằng anh rể cậu c.h.ế.t rồi sao?”

Tôi hôm đó chúng tôi quay trở lại trường ngủ một giấc thật ngon.

Lúc trở về ký túc xá, tôi nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ ở phòng bên cạnh.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

“Mấy ngày trước tôi đã nói với mấy người rồi, Trần Linh đó ở ngoài làm một số việc phi pháp để kiếm sống.”

“Mấy người xem, sắp 11 giờ tối rồi mà cậu ta vẫn chưa về ký túc xá.”

“Cậu ta còn không biết xấu hổ dám giành trợ cấp cho học sinh nghèo, đúng là không biết xấu hổ mà.”

..............

Tôi dừng lại, quay lại nhìn.

Họ không ngại nói xấu người khác, cánh cửa ký túc xá mở toang, ai nấy đều bận việc của riêng mình.

Người nói đó tên là Vương Nhiên, bình thường nhìn có vẻ thật thà, nhưng sau lưng lại đi nói xấu người khác.

Tôi giơ tay gõ cửa phòng họ.

“Các vị, khẩu nghiệp sẽ gặp báo ứng đó nha.”

Sắc mặt của Vương Nhiên thay đổi, cúi đầu không nói gì nữa.

Tôi khịt mũi nhẹ, rồi quay người về phòng ký túc xá của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/truyen-thuyet-nhu-y-phuc-yeu/4-3.html.]

Về ký túc xá, vừa tắm xong thu dọn đồ đạc thì tôi nhận được tin nhắn của Vương Nhiên.

“Như Ý, cậu có biết gần đây Trần Linh làm gì không? Sao có thể kiếm được nhiều tiền như vậy?”

“Có thể nhờ cậu ấy giới thiệu cho tôi không?”

Tôi: “..........”

Cạn lời, rất cạn lời.

Tôi nhắn từng chữ: “Không thể, ngày mai tôi cũng đi kiếm nhiều tiền, tôi sợ cậu giật mất chén cơm của tôi.”

Sau đó chặn cô ta.

Giữ liên lạc với kẻ ngốc sẽ làm ô nhiễm điện thoại.

Tối ngày hôm sau, chúng tôi đến phố cổ Long Môn lúc 6 giờ 30.

Lâm Viễn đứng bên cạnh tôi có chút do dự.

Đúng ra thì đây là lần đầu tiên cậu ta đi theo tôi để hàn yêu.

Chồng tôi, Long vương Minh Nguyên ba trăm năm trước ngoài ý muốn dẫn đến ma khí nhập thể, thập đại linh môn đã phong ấn anh ấy dưới Đông Sơn.

Cách đây không lâu, một thành viên của thập đại linh môn qua đời, phong ấn bắt đầu được hóa giải, một chút yêu linh của anh ấy được giải phóng, nên hiện tại yêu linh của chồng tôi đang ở trong cơ thể của sinh viên đại học Lâm Viễn.

Họ cũng đã đạt được thỏa thuận.

Thân thể này ban ngày là Lâm Viễn, ban đêm là Minh Nguyên.

Chờ đợi không lâu, ông Giang thong dong đi đến.

“Cô là bạn học Vân à?” Đôi mắt ông ta sáng lên khi nhìn tôi.

Tôi mỉm cười, chỉ vào Lâm Viễn: “Đây là bạn trai của tôi.”

Ông Giang nhìn cậu ấy từ trên xuống dưới rồi nói: “Đúng là một nhân tài.”

Ông ta cúi đầu nhìn đồng hồ: “Sắp đến giờ rồi, chúng ta đi thay đồ trước nhé?”

Ông ta dẫn chúng tôi rẻ trái rẽ phải trong cổ trấn, cuối cùng đi qua một con hẻm và đi đến một tòa nhà.

Tòa nhà trông giống như mọt tòa nhà cũ lâu đời, những bức tường trắng được bao phủ bởi hoa văn đen, những viên gạch màu xanh phủ đầy rêu.

Trông rất kỳ lạ.

Ông Giang dừng lại trước cổng.

“Bạn học Vân, cô vào trước đi, sẽ có người dẫn đường cho cô.”

Loading...