Trưởng Tỷ Kiên Quyết Phân Gia, Trở Thành Đại Phú Thương Trong Năm Mất Mùa - Chương 473: Lạc Hồi Khôi Phục Tự Do Chi Thân, Hoàng Đế Đột Ngột Tái Phát Đầu Thống

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:20:24
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Đức Hầu , ánh mắt mong mỏi Lạc Hồi. Không cầu con trai bây giờ theo về nhà ngay, nhưng ít nhất cũng cho một chút hy vọng.

Hách Liên Thần bộ dạng đó của Minh Đức Hầu, khóe miệng khẽ giật.

Lạc Hồi thần sắc khựng , : “Đại tiểu thư, nhà ngài thuê ?”

Lời thốt , thần sắc mặt Minh Đức Hầu cứng đờ. Lạc Thanh Trúc phản ứng gì, hạ quyết tâm theo Lạc Hồi. Lạc Hồi ở , nàng ở đó. Đương nhiên, nếu Đại tiểu thư cần nàng , nàng cũng sẽ chút do dự ở .

Khóe môi Hách Liên Thần khẽ cong lên, : “Không thuê.”

Đã đồng ý yêu cầu chuộc của Minh Đức Hầu, nàng liền nghĩ tới việc giữ Lạc Thanh Trúc và Lạc Hồi nữa. Bất luận là Hách Liên gia Đại Trưởng Công chúa phủ, đều thiếu đắc lực. Vậy thì đến cùng, để Minh Đức Hầu nợ một ân tình cũng tồi.

Giọng Hách Liên Thần dứt, đến lượt Lạc Hồi cứng đờ thần sắc. Minh Đức Hầu , mặt ngược lộ nụ , Từ An Quận chúa là a! Như , ngược nợ Quận chúa một ân tình lớn. Bất quá, ân tình nợ cam tâm tình nguyện.

Minh Đức Hầu đứa con trai đang ủ rũ, nụ mặt thu , lên đến bên cạnh , mặt lộ một tia đáng thương, trong giọng cũng mang theo sự cầu xin: “Con trai, theo cha về nhà , nương con nhớ thương con mười mấy năm . Thân thể bà vẫn luôn , cha tìm nhiều danh y đến chữa trị cho bà đều thấy chuyển biến. Cha đây nguyên do, nay mới bừng tỉnh, bà là vì nhớ con a!”

Minh Đức Hầu đến đây, nhớ bộ dạng u uất vui bao năm qua của thê t.ử, tim nhói đau.

Hách Liên Thần , mi tâm khẽ động. Minh Đức Hầu phu nhân nàng từng gặp, sắc mặt của Minh Đức Hầu phu nhân, quả thực giống như uất kết trong lòng nhiều năm. Còn về nguyên nhân uất kết trong lòng... Nàng chân tướng việc Minh Đức Hầu phu nhân vứt bỏ Lạc Hồi, tiện suy đoán nhiều.

Lạc Hồi những lời của Minh Đức Hầu, thần sắc khẽ xúc động, nhưng mở miệng.

Minh Đức Hầu thấy , tiếp tục cố gắng: “Con trai, cha con nhất thời khó mà chấp nhận. con và Lạc Thanh Trúc hiện giờ là tự do chi , nhà Quận chúa thuê , con tiếp tục ở đây ? Thế , cha tìm cho các con một khách điếm để ở, con từ từ suy nghĩ. Con thấy thế nào?”

Lạc Hồi theo phản xạ điều kiện về phía Hách Liên Thần. Hách Liên Thần thầm thở dài trong lòng, gật đầu: “Đề nghị của Minh Đức Hầu cũng tồi.”

Lạc Hồi thần sắc ảm đạm, sang Lạc Thanh Trúc - gọi là nương mười mấy năm. Lạc Thanh Trúc mỉm với . Lạc Hồi đáp một nụ , hít sâu một mới sang Minh Đức Hầu.

Minh Đức Hầu thấy Lạc Hồi cuối cùng mới , trong lòng khổ một tiếng, đều là nghiệp chướng do tạo . Trên mặt nở nụ , ánh mắt đầy mong đợi Lạc Hồi. Lạc Hồi chạm ánh mắt của Minh Đức Hầu, ánh mắt khẽ run rẩy.

Hắn nhẹ giọng : “Hai năm nay và nương cũng dành dụm chút bạc, khách điếm sẽ phiền Hầu gia tìm giúp chúng nữa.”

Minh Đức Hầu tuy chút thất vọng, nhưng cũng miễn cưỡng.

“Được. Các con thu dọn đồ đạc , lát nữa đưa các con đến khách điếm.”

Lần , Lạc Hồi từ chối.

“Đa tạ Hầu gia.”

Lạc Hồi xong, hành lễ với Hách Liên Thần, cùng Lạc Thanh Trúc về chỗ ở của thu dọn đồ đạc. Hai rời , Minh Đức Hầu Hách Liên Thần, trịnh trọng lời cảm tạ.

“Đa tạ Quận chúa.”

Hách Liên Thần mỉm : “Hầu gia khách sáo . Lạc Hồi là con trai ruột của ngài, bản Quận chúa cũng lý nào để phụ t.ử các ngài chia lìa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-kien-quyet-phan-gia-tro-thanh-dai-phu-thuong-trong-nam-mat-mua/chuong-473-lac-hoi-khoi-phuc-tu-do-chi-than-hoang-de-dot-ngot-tai-phat-dau-thong.html.]

Minh Đức Hầu cảm kích chắp tay với Hách Liên Thần: “Dù thế nào, chuyện cũng nhờ sự giúp đỡ của Quận chúa.”

Nói xong, lấy hai tấm ngân phiếu đưa qua.

“Đây là bạc chuộc của Lạc Hồi và Lạc Thanh Trúc, xin Quận chúa nhận lấy.”

Đây là hai vạn lượng ngân phiếu chuẩn khi khỏi cửa, hiện tại xem , ít. Hách Liên Thần đưa tay nhận lấy, cũng mở xem tiền. Sau đó lấy từ trong tay áo khế ước bán của Lạc Hồi và Lạc Thanh Trúc đưa qua.

“Hai tờ khế ước bán , Hầu gia cất kỹ. Còn chuyện đến nha môn hủy khế ước, thiết nghĩ Hầu gia sẽ lo liệu thỏa.”

Minh Đức Hầu hai tờ khế ước bán , trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Hắn mặt mày hớn hở nhận lấy, : “Không dám phiền Quận chúa.”

Hách Liên Thần , câu câu chăng trò chuyện cùng Minh Đức Hầu. Mãi cho đến khi Lạc Hồi ôm một chiếc rương gỗ lớn nhỏ, xách theo hai tay nải lớn, Lạc Thanh Trúc cũng xách theo hai tay nải lớn tới, nàng mới dừng . Hai năm nay, cuộc sống của Lạc Hồi và Lạc Thanh Trúc cải thiện, ngược cũng sắm sửa chút đồ đạc.

Hai đặt đồ xuống, đồng loạt quỳ xuống mặt Hách Liên Thần, vẻ mặt đầy cảm kích : “Đa tạ ơn cứu mạng của Đại tiểu thư. Sau Đại tiểu thư bất cứ phân phó nào, hai chúng tuyệt đối chối từ.”

Hách Liên Thần mặt mang theo nụ nhạt, đưa tay đỡ hai : “Đứng lên .”

Tuy nhất định sẽ dùng đến bọn họ, nhưng giữ mối nhân mạch cũng . Lạc Hồi và Lạc Thanh Trúc thở phào nhẹ nhõm, dậy. Đại tiểu thư dứt khoát từ chối, khiến trong lòng bọn họ dễ chịu hơn chút. Sau Đại tiểu thư chỉ cần phân phó một tiếng, bọn họ nhất định sẽ nghĩa bất dung từ.

Minh Đức Hầu mang theo Lạc Hồi và Lạc Thanh Trúc rời , Hách Liên Thần quản chuyện đó nữa. Chỉ là ba bọn họ lâu, Tạ Chiêu Ngôn liền tới cửa.

“Biểu .”

“Biểu ca, tìm việc gì?” Hách Liên Thần ăn trưa xong rời chính đường, Tạ Chiêu Ngôn đang nhíu mày hỏi.

Tạ Chiêu Ngôn khẽ gật đầu, : “Hai ngày nay phát hiện Hoàng bá phụ luôn xoa trán, hỏi Thái y mới , bệnh đau đầu của Hoàng bá phụ tái phát . Theo lý mà , đây t.h.u.ố.c cho Hoàng bá phụ, miếng ngọc bội đó đeo ngài , nên xuất hiện tình trạng đau đầu thường xuyên nữa mới . Trong lòng mơ hồ bất an, mời tiến cung xem thử.”

Hách Liên Thần , thần sắc cũng dần trở nên ngưng trọng: “Được, theo tiến cung một chuyến.”

Theo lời Tạ Chiêu Ngôn , thể Hoàng thượng chắc chắn xảy vấn đề. phương t.h.u.ố.c mới nàng kê đó, linh khí , cho dù bình thường mệt mỏi một chút, chọc tức một chút, cũng đến mức đau đầu thường xuyên. Nàng suy đoán, Hoàng thượng phần nhiều là hạ độc .

Nghĩ đến đây, Hách Liên Thần thầm lắc đầu, Hoàng đế đúng là chức nghiệp rủi ro cao! Không tức c.h.ế.t, thì cũng mệt c.h.ế.t, hoặc là độc c.h.ế.t. Muốn sống thọ, thật đúng là chút khó khăn!

Tạ Chiêu Ngôn bận rộn trăm bề bớt chút thời gian đến tìm Hách Liên Thần, chậm trễ một khắc lập tức đưa Hách Liên Thần tiến cung. Lúc qua giờ Ngọ, hai đều ngờ Hoàng thượng mới chuẩn dùng bữa trưa.

Hoàng thượng thấy Hách Liên Thần và Tạ Chiêu Ngôn tới, híp mắt hai : “Chiêu Ngôn, Thần nha đầu, đến đúng lúc lắm, cùng trẫm ăn cơm .”

Hách Liên Thần và Tạ Chiêu Ngôn song song lộ nụ tạ ơn, đó cùng Hoàng thượng chung bàn. Hách Liên Thần là mới ăn xong, nhưng Tạ Chiêu Ngôn thì thật sự ăn. Cho nên, Hách Liên Thần ít động đũa, Tạ Chiêu Ngôn là đũa rời tay.

Hoàng thượng nghĩ đến giờ giấc hiện tại, đoán chừng Hách Liên Thần chắc chắn dùng bữa , cũng thêm gì. Ngược là Tạ Chiêu Ngôn, Hoàng thượng thêm vài . Gần đây giao phó ít việc cho Tạ Chiêu Ngôn , phỏng chừng mệt lả .

Trong lúc Hoàng thượng cảm thán, Hách Liên Thần đang quan sát ngự thiện bàn và tình hình trong điện. Những động tác nhỏ của Hách Liên Thần, tự nhiên lọt mắt vị Hoàng đế vua nhiều năm.

 

 

Loading...