Trưởng Tỷ Kiên Quyết Phân Gia, Trở Thành Đại Phú Thương Trong Năm Mất Mùa - Chương 458: Diệt Trừ Hậu Hoạn, Khởi Hành Về Kinh
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:02:51
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Phong lắc đầu, “Không cần, đại tiểu thư nhà dậy.”
Ám vệ tươi đáp: “Được , nếu Đường cô nương dậy , ngươi cứ qua báo cho .”
“Cơm nước đều hâm nóng trong nồi.”
Thanh Phong ừ một tiếng, dẫn năm xoay rời .
Sáu trở sân ngoài cửa phòng của Đường Thanh Thần, canh giữ cho nàng.
Đường Thanh Thần trong phòng vẫn luôn ngóng động tĩnh bên ngoài, khi Tạ Chiêu Ngôn xử lý xong việc, nàng mở mắt, dậy xuống giường.
Linh Hi và Hắc Vũ thấy , lập tức nhào tới.
Hắc Vũ ngoan ngoãn vai trái của nàng, còn Linh Hi thì lao lòng Đường Thanh Thần.
Đường Thanh Thần tươi ôm lấy Linh Hi, xoa xoa bộ lông của nó, đến bên bàn, đưa tay mở những chiếc hộp mà Tạ Chiêu Ngôn đưa cho nàng đêm qua.
“T.ử Tủy Dạ Minh Châu!”
Đường Thanh Thần viên bảo châu màu tím trong hộp, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Mắt Linh Hi sáng lên, viên ngọc tím trong suốt lấp lánh thu hút.
Hắc Vũ Điêu bây giờ hứng thú với những thứ linh khí, chỉ liếc một cái thu hồi tầm mắt.
Đường Thanh Thần viên ngọc tím trong hộp, động tác dừng .
Một lúc , liên tiếp mở những chiếc hộp còn .
Xem xong, Đường Thanh Thần nhíu mày chút im lặng.
Mấy món đồ , đều vô cùng quý giá.
Ví như T.ử Tủy Dạ Minh Châu, đến từ con sò tím lớn ở biển sâu, ban đêm sẽ phát ánh sáng tím dịu nhẹ.
Những thứ , hình như đều là những thứ mà tối qua nàng nhịn thêm vài .
Cho nên, Tạ Chiêu Ngôn lúc đó hẳn chú ý đến hành động của nàng.
Đường Thanh Thần khóe môi cong lên một nụ nhạt, trong lòng hiểu chút vui vẻ.
Nàng đưa tay đóng nắp , cất bước mở cửa.
“Két!”
Cửa phòng mở , Thanh Phong sáu lập tức hồn.
“Đại tiểu thư.”
Thanh Phong chắp tay với Đường Thanh Thần, : “Đại tiểu thư, lập tức nhà bếp bưng cơm nước qua.”
“Ừm.”
Đường Thanh Thần phản đối, ôm Linh Hi đến bàn đá xuống.
Ăn một nửa, Tạ Chiêu Ngôn đến.
Đường Thanh Thần ngẩng đầu , “Ngồi .”
“Ăn cơm ?”
Tạ Chiêu Ngôn khẽ lắc đầu, “Chưa.”
Lời dứt, Tề Văn Võ xách hộp thức ăn đến.
Đường Thanh Thần liếc một cái, luôn cảm thấy Tạ Chiêu Ngôn cố ý.
Tạ Chiêu Ngôn ánh mắt mang ý , khi Tề Văn Võ bày thức ăn , liền cầm đũa lên.
Đường Thanh Thần gì, cúi đầu ăn cơm.
Vừa lau miệng, súc miệng xong, liền Tạ Chiêu Ngôn : “Thanh Thần, tiếp theo ngươi dự định gì?”
Đường Thanh Thần cất chiếc khăn lau miệng khi súc miệng, : “Ta định về kinh thành .”
Rời lâu như , nương hẳn hồi phục trí nhớ .
Tạ Chiêu Ngôn sớm đoán , câu trả lời của Đường Thanh Thần cũng thấy bất ngờ.
Chỉ cảm thấy thời gian ở chung quá ngắn, sắp xa , trong lòng khỏi một cảm giác mất mát.
Tạ Chiêu Ngôn trong lòng khẽ thở dài, ôn tồn : “Cơ gia và Dược Vương Cốc tuy diệt, nhưng đó còn nhiều việc xử lý.”
“Ta thể cùng ngươi về kinh thành .”
Đường Thanh Thần sớm đoán , dọn dẹp hậu quả mới là phiền phức nhất.
Đặc biệt là trong trường hợp Cơ gia thể còn để hậu chiêu.
Nàng nhẹ nhàng vuốt lưng Linh Hi, : “Ngươi ở đây còn cần giúp gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-kien-quyet-phan-gia-tro-thanh-dai-phu-thuong-trong-nam-mat-mua/chuong-458-diet-tru-hau-hoan-khoi-hanh-ve-kinh.html.]
Tạ Chiêu Ngôn , khóe miệng nở nụ , “Ngươi để thêm ít t.h.u.ố.c giải độc và độc d.ư.ợ.c là .”
Thanh Thần lập tức rời , vui.
Đường Thanh Thần xong gật đầu, “Cái đơn giản, lát nữa về phòng lấy cho ngươi.”
“Ừm.” Tạ Chiêu Ngôn cong môi nhẹ, ánh mắt trở nên dịu dàng.
“Lần diệt Cơ gia và Dược Vương Cốc, ngươi đầu công lao, tối qua truyền tin cho hoàng bá phụ, khi ngươi về kinh thành, sẽ phần thưởng khác.”
Đường Thanh Thần ánh mắt sáng lên, mặt hiện lên một nụ , “Đa tạ.”
Hoàng thượng ban thưởng thứ gì, nàng quan tâm.
Nàng quan tâm là sự coi trọng của hoàng thượng.
Trong thời đại hoàng quyền tối thượng, sự coi trọng của hoàng thượng thể giúp nàng tránh nhiều phiền phức.
Thêm đó là Liên gia, ngoài mấy đầu , những khác đến mặt nàng gây sự, cân nhắc kỹ.
May mà, mấy đầu quan hệ với nàng đều tệ.
Nghĩ đến đây, nụ mặt Đường Thanh Thần càng thêm rạng rỡ.
Tạ Chiêu Ngôn Đường Thanh Thần đang nghĩ gì, nhưng thấy vẻ mặt vui vẻ của Đường Thanh Thần, chắc chắn là chuyện .
Suy nghĩ của thực cũng giống Đường Thanh Thần, cũng mượn thế của hoàng bá phụ, để giúp Đường Thanh Thần bớt một phiền phức.
Dù , Thanh Thần mỗi ngày đều bận, phiền phức chỉ vướng chân nàng.
Tạ Chiêu Ngôn nhẹ, “Vậy ngươi định khi nào rời ?”
Đường Thanh Thần đáp: “Nếu việc gì, lát nữa thôi. Nếu ngươi cần, sẽ để Thanh Phong bọn họ ở .”
Thanh Phong mấy lưng nàng , khẽ trợn to mắt.
Trên mặt rõ ràng : Đại tiểu thư, đừng bỏ chúng .
Đáng tiếc, đại tiểu thư lưng về phía họ thấy.
Tạ Chiêu Ngôn thu hết phản ứng của họ mắt.
Hắn nhẹ một tiếng, “Không cần, Văn Võ bọn họ là .”
Đường Thanh Thần gật đầu, “Vậy bây giờ về phòng lấy độc d.ư.ợ.c và t.h.u.ố.c giải độc cho ngươi.”
Nói xong, liền dậy phòng.
Tạ Chiêu Ngôn khẽ , Thanh Phong mấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vui nhất ai khác chính là Linh Hi và Hắc Vũ Điêu, cuối cùng chúng cũng thể rời .
Đặc biệt là Hắc Vũ Điêu, nó cuối cùng cũng thể về gian tiếp tục tu luyện, thể chuyện .
Trời mới , lâu nay nó chỉ vài câu, cứ tiếp tục như , nó còn lo biến thành con thú .
Ngay lúc nó đang cảm thán, Đường Thanh Thần đeo túi lớn, một tay cầm mấy lọ t.h.u.ố.c, một tay cầm kiếm bước khỏi phòng.
Linh Hi thấy hai tay Đường Thanh Thần rảnh, ngoan ngoãn xuống đất bên cạnh nàng.
Đường Thanh Thần đến sân, tươi đưa lọ t.h.u.ố.c trong tay cho Tạ Chiêu Ngôn, “Hai lọ t.h.u.ố.c giải độc, hai lọ độc d.ư.ợ.c.”
Tạ Chiêu Ngôn dậy, đưa tay nhận lấy, dịu dàng , “Đa tạ Thanh Thần.”
“Chuyện ở đây xử lý gần xong , tiễn ngươi đến phủ thành nhé.”
“Được thôi.” Đường Thanh Thần đáp, từ chối.
Nàng cùng Tạ Chiêu Ngôn rời khỏi Cơ gia, xe ngựa về phủ thành.
Thanh Phong sáu cưỡi ngựa theo hai bên.
Xe ngựa chạy cổng thành, Tạ Chiêu Ngôn Đường Thanh Thần đang trêu đùa Linh Hi hỏi: “Thanh Thần, chuyến về kinh ngươi định xe ngựa cưỡi ngựa?”
Chuyện , Đường Thanh Thần sớm nghĩ xong.
Nàng ngước mắt Tạ Chiêu Ngôn, : “Ngồi xe ngựa .”
Đến lúc đó, nàng sẽ bảo Thanh Phong kể ngày đêm, đ.á.n.h xe nhanh hơn, tuy chậm hơn cưỡi ngựa một chút, nhưng nàng thể tu luyện trong xe ngựa.
Tạ Chiêu Ngôn , khóe môi nhếch lên nụ nhẹ, khẽ đáp một tiếng, “Đợi đến Vĩnh Thái Trà Lâu, sẽ chuẩn đầy đủ thứ cho ngươi.”
“Được.” Đường Thanh Thần nhếch môi đáp, từ chối ý của Tạ Chiêu Ngôn.
Ở Vĩnh Thái Trà Lâu một đêm, Đường Thanh Thần lên chiếc xe ngựa hai ngựa do Tạ Chiêu Ngôn chuẩn , dẫn theo Thanh Phong sáu rời khỏi phủ thành.
Ra khỏi phủ thành, Thanh Phong liền nhận lệnh của Đường Thanh Thần, đ.á.n.h xe ngựa chạy như bay.
Mọi cũng đều uống Tích Cốc Hoàn, ngày đêm ngừng nghỉ đường.