Trưởng Tỷ Kiên Quyết Phân Gia, Trở Thành Đại Phú Thương Trong Năm Mất Mùa - Chương 238: Phụ Thân Thật Sự Chưa Chết

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:17:49
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Phong và Lưu Phong gật đầu: “Cứ như .”

Thanh Phong nhíu mày, mặt mang theo một tia lo lắng: “Cũng chủ t.ử hiện tại thế nào .”

“Ta ngược hy vọng Đại tiểu thư thực sự bản lĩnh như , liên thủ giải quyết xong chuyện, một nhà hòa thuận vui vẻ ở bên .”

Trục Vân , thở dài một tiếng: “Phu nhân còn nữa, e là...”

Nửa câu hết, nhưng Thanh Phong và Lưu Phong đều hiểu .

Phu nhân còn nữa, chủ t.ử chắc chắn sẽ buồn bã, thể hòa thuận vui vẻ?

“Dù thế nào, chúng đều bảo vệ ba vị tiểu chủ t.ử.” Lưu Phong .

“Đó là tự nhiên.”

Đường Thanh Thần xong khuôn mặt tràn đầy nghi hoặc, vẻ ba bảo vệ tiểu chủ t.ử nhà .

mà, tại ở ngay sát vách nhà nàng?

Chẳng lẽ tiểu chủ t.ử của bọn họ ở quanh đây?

theo như nàng , quanh đây phù hợp với ba vị tiểu chủ t.ử mà bọn họ , phu nhân qua đời, phụ ở nhà, thì chỉ nàng và .

Cho nên, bọn họ thể là nàng và ?

Phụ thật sự c.h.ế.t?

Đường Thanh Thần kích động hẳn lên, nhưng nghĩ đến bọn họ tình cảnh của chủ t.ử , lo lắng.

Đường Thanh Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y, đè nén xúc động qua đó hỏi cho rõ ràng.

Nếu lúc xúc động hỏi, ngộ nhỡ như nàng suy đoán, e là sẽ rước lấy phiền phức đáng .

Vừa ngày mai sẽ đến chơi, nàng liền chờ xem.

Mấy năm đều trôi qua , quan tâm chút thời gian .

nàng dự cảm, mà ba bọn họ , chính là nàng và .

Đường Thanh Thần hít sâu vài , dịu cảm xúc, dậy tìm Đường Thanh Vũ, kiểm tra võ công của nàng bé.

“Tỷ tỷ.”

Đường Thanh Vũ thấy nàng, mặt là ý , hề chút căng thẳng nào vì sắp kiểm tra.

Đường Thanh Thần cũng nhảm, bảo Đường Thanh Vũ cầm kiếm lên, hai lời liền động thủ.

Nàng tuy thắng nhẹ nhàng, nhưng nàng , sự tiến bộ của Tiểu Vũ trong những ngày nhỏ.

“Không tồi, xem thời gian vắng nhà, hề lười biếng.” Đường Thanh Thần tươi xoa đầu Đường Thanh Vũ.

Đường Thanh Vũ hì hì, ngữ khí kiên định: “Tỷ tỷ, sẽ càng nỗ lực hơn.”

“Tỷ tỷ tin .” Trên mặt Đường Thanh Thần tràn đầy ý , giọng dịu dàng.

“Đi thôi, tỷ tỷ tiếp tục dạy nhận d.ư.ợ.c liệu.”

Đường Thanh Vũ giòn giã nhận lời: “Được a.”

“Tỷ tỷ, những ngày đều chăm chỉ sách, nhận thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu.”

“Vậy , Tiểu Vũ giỏi quá, lát nữa tỷ tỷ kiểm tra .”

“Ừm.”

Đường Thanh Vũ gật đầu thật mạnh, hai tỷ tay trong tay đến thư phòng.

Đường Thanh Thần dạy Đường Thanh Vũ thứ mới, chỉ kiểm tra những gì nàng bé học trong nửa tháng qua, chỉ sai, giảng giải thêm nhiều cách dùng, liền bảo nàng bé về phòng nghỉ ngơi.

Sau khi Đường Thanh Vũ rời , Đường Thanh Thần ngóng cuộc chuyện nhà bên cạnh.

Kết quả, hề thấy động tĩnh gì.

Đường Thanh Thần tiếp tục nữa, trực tiếp trở về phòng.

Sau khi về phòng nàng liền khoanh chân giường, tiến trạng thái tu luyện.

Ở bên ngoài nửa tháng, cấp độ dị năng của nàng tuy thăng cấp, nhưng càng thêm hùng hậu, sẽ giống như đây, mới dùng một lúc xuất hiện hiện tượng kiệt sức.

Một đêm trôi qua, mặt trời mọc, cổng lớn trong nhà gõ vang.

“Chu chưởng quỹ.” Chu Lâm mở cửa, thấy là quen, mặt lập tức ý .

Chu chưởng quỹ, cũng chính là Trục Vân, cũng là khuôn mặt tràn đầy ý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-kien-quyet-phan-gia-tro-thanh-dai-phu-thuong-trong-nam-mat-mua/chuong-238-phu-than-that-su-chua-chet.html.]

Hắn xách đồ tay quơ quơ mặt Chu Lâm: “Chu lão ca, đồ chơi nhỏ mới về ở cửa hàng, mang đến cho Nhị tiểu thư nhà ông chơi thử.”

Chu Lâm thoáng qua thứ bọc trong tay , cũng nguyên cớ gì, : “Đa tạ Chu chưởng quỹ , vẫn luôn nhớ Nhị tiểu thư nhà thích những thứ mới lạ.”

“Ngài đợi một lát, bảo Lạc nương t.ử trả bạc cho ngài.”

Sau khi Đại tiểu thư rời , lạ bọn họ đều cho cửa.

Trục Vân đối với hành động của bọn họ thành thói quen, nhưng hôm nay lên tiếng: “Chu lão ca, món đồ chơi nhỏ khó giải, nếu tiện, nhất là để đích với Nhị tiểu thư nhà ông một chút.”

“Nếu , chạy thêm một chuyến.”

Trên mặt Chu Lâm lộ vẻ khó xử, nhưng nghĩ đến Đại tiểu thư trở về, liền : “Chu chưởng quỹ đợi một lát, bẩm báo Đại tiểu thư.”

“Hả? Đại tiểu thư nhà ông xuất môn trở về ?” Trục Vân cố ý kinh ngạc .

Chu Lâm gật đầu: “, Đại tiểu thư nhà hôm qua mới về.”

“Ồ.” Trục Vân đáp một tiếng, mặt mang theo nụ , “Vậy ông hỏi .”

“Được.” Chu Lâm đáp một tiếng, “Chu chưởng quỹ đợi một lát.”

Nói , liền đóng cửa , nội viện bẩm báo Đường Thanh Thần.

Đường Thanh Thần Chu chưởng quỹ nhà bên cạnh đến chơi, đồng t.ử co rụt .

Thật sự đến !

Theo như Lạc Thanh Trúc hôm qua, ba , ba họ, lượt tên là Chu Vân, Tần Phong, Lưu Phong.

Hiện tại họ Chu đến chơi, sẽ là nào trong tối qua?

Nàng dịu cảm xúc, nhạt giọng : “Nghe các ngươi , ba vị chưởng quỹ nhà bên cạnh với chúng cũng coi như quen thuộc , thì mời ngoại viện , ngay.”

“Vâng, Đại tiểu thư.” Chu Lâm đáp một tiếng, xoay cửa mời Trục Vân.

“Chu chưởng quỹ, ngài mau mời .”

Chu Lâm vẻ mặt ý mời Trục Vân căn phòng ngoại viện bình thường dùng để bệnh nhân chờ khám bệnh.

Nơi bài trí giống như thư phòng, dùng để tiếp khách cũng .

Trên mặt Trục Vân mang theo nụ nhạt, gật đầu với Chu Lâm.

Bề ngoài thoạt bình thường, trong lòng chút căng thẳng.

Theo như tin tức dò la , Đại tiểu thư dường như thông minh nhạy bén, thể để lộ sơ hở.

“Chu chưởng quỹ, xin đợi một lát, Đại tiểu thư nhà ngay.”

Lời Chu Lâm dứt, giọng của Đường Thanh Thần vang lên: “Chu Lâm.”

Nghe thấy giọng của Đường Thanh Thần, Chu Lâm và Trục Vân đều ngẩng đầu sang.

Chu Lâm thấy Đường Thanh Thần tới một , ngẩn .

Khắc tiếp theo, tiến lên giới thiệu Trục Vân cho Đường Thanh Thần.

Trục Vân tuy đầu tiên thấy khuôn mặt gần như giống hệt Hách Liên Hạo, nhưng trong lòng vẫn chấn động.

Đại tiểu thư dần dần nảy nở, khuôn mặt so với Nhị tiểu thư và công t.ử càng giống chủ t.ử hơn.

Hắn cố gắng đè nén cảm xúc kích động muôn phần trong lòng, ha hả Đường Thanh Thần, một bộ dáng vẻ thật thà chất phác mang theo chút gian xảo của thương nhân: “Ta tên là Chu Vân, là một trong những chưởng quỹ của cửa hàng tạp hóa Chu Ký.”

“Hôm nay mang đến cho lệnh một món đồ chơi nhỏ, nếu lệnh hứng thú, còn mong chiếu cố nhiều hơn việc buôn bán của chúng .”

Nghe thấy chuyện, tâm tư Đường Thanh Thần cuộn trào.

Giống hệt với một trong những giọng thấy tối qua, thật sự là bọn họ.

Cho nên, chủ t.ử trong miệng bọn họ thật sự là cha.

Nàng và , thật sự là tiểu chủ t.ử trong miệng .

chính miệng mắt thừa nhận, nàng vẫn nắm chắc mười phần.

Hai bàn tay Đường Thanh Thần đan nắm c.h.ặ.t, cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng.

“Chu Lâm, ngươi việc , Chu chưởng quỹ để tiếp đãi.”

Chu Lâm thoáng qua Trục Vân, với Đường Thanh Thần: “Đại tiểu thư, cần gọi Lạc nương t.ử tới ?”

Đại tiểu thư một đại cô nương, đơn độc đối mặt với một nam nhân trưởng thành, vẫn chút lo lắng.

 

 

Loading...