TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 92: Chẳng phải chịu thiệt sao.

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:30:19
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy trấn giải phong, nhưng so với , đường trông vẻ tiêu điều, đường đều che mặt, vội vã về phía , gặp quen cũng thấy chào hỏi.

Trải qua , ai nấy đều sợ .

Nếu hiện tại đang lúc , mấy thứ nếu xuống ruộng thì sẽ muộn mất, phỏng chừng lên trấn còn ít hơn.

Lúc khi trấn bọn họ còn phong tỏa, họ trồng một ít cây giống xuống đất, trong thôn đều , chỉ tưởng là họ đào từ núi xuống.

Vả đều đang bận rộn việc đồng áng, cũng chẳng mấy ai để ý xem bọn họ đang trồng cái gì.

Dù là , Từ Thừa Vũ vẫn dự định ngoài xem gì bán , ít nhất cũng để khác thấy một thứ ở ngoài sáng.

Thêm nữa là ngôi nhà bọn họ dựng từ năm ngoái, đến giờ vẫn lợp mái xong, nhân lúc xem thể mua vật liệu về .

Thời điểm , cây giống dễ mua, các thôn xung quanh đều vì trận dịch bệnh dám tùy tiện , sợ sơ ý một chút mang dịch bệnh về.

Tuy nhiên giá ngói giảm ít, hẹn xong ngày giao hàng tận cửa, mua một ít đồ đạc liền về nhà.

Hiện tại bọn họ vẫn đang sống núi, xe bò lên núi mấy thuận tiện, cộng thêm dạo dùng bò cũng nhiều, nên dứt khoát đem bò gửi nuôi ở nhà Phương đại nương.

Đất hoang đều bọn họ dọn dẹp xong, chuyên môn khai khẩn một khoảnh nhỏ dùng để ươm mầm.

Tần Vãn Vãn định khi đó sẽ chia một ít cho những trong thôn sẵn lòng trồng, những thứ nàng trồng qua năm ngoái, lấy cũng tính là quá kỳ lạ. Hơn nữa chỉ dựa sức nàng trồng, e là cũng cung ứng đủ, chi bằng để cùng trồng, còn việc họ là chuyện của họ.

“Ta thể lấy , đây là cách kiếm tiền của con, vả con cứ thế lấy , cũng chắc bao nhiêu ơn con .”

Gà Mái Leo Núi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-92-chang-phai-chiu-thiet-sao.html.]

Tần Vãn Vãn gật đầu, Phương đại nương cũng lý: “Đại nương cứ con , năm nay trồng nhiều, giá cả chắc chắn đuổi kịp năm ngoái , nhưng cũng kiếm nhiều hơn của .

Vả Đại Tráng ca đều thành , sắp tới còn nuôi con, Tú Cần tỷ cũng sắp thành , bạc thì ai chê nhiều bao giờ.”

Về vấn đề Phương đại nương , Tần Vãn Vãn nghĩ nghĩ, những cây mầm ươm nếu tặng cho khác, cũng chắc họ trân trọng, và đúng như lời Phương đại nương, chừng họ còn ơn.

Đến lúc đó nếu trồng thu hoạch , hoặc bán , chừng còn sang đổ cho nàng.

Suy nghĩ một hồi, Tần Vãn Vãn dứt khoát định giá một văn tiền hai cây mầm, nếu họ sẵn lòng trồng, đến lúc thu hoạch, nàng sẽ thu mua từ tay họ theo giá thị trường.

“Vậy thì mua của con, đừng bướng với , con là vì nhớ chuyện giúp đỡ các con, nhưng dù thì các con cũng sớm trả hết từ lâu .”

Thái độ của Phương đại nương vô cùng nghiêm túc, một vẻ nếu Tần Vãn Vãn đồng ý thì bà sẽ thôi.

Thấy lay chuyển bà, Tần Vãn Vãn đành đồng ý.

“Nhà tẩu t.ử nếu ai trồng thì cũng , đến lúc đó con đều thu mua hết.”

Nghe Phương đại nương thể vui, nàng dâu của bà thật sự , thực dù Tần Vãn Vãn , nàng dâu chắc cũng sẽ gì.

con thu mua theo giá thị trường, con còn kiếm cái gì, vả đến lúc đó nhiều quá, liệu bán ...”

Vui thì vui thật, nhưng nghĩ , nếu trong thôn nhà nhà đều trồng, Vãn Vãn chẳng chịu thiệt .

 

Loading...