TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 87: Không thể thấy chết mà không cứu.

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:30:14
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày nay tình hình trấn cũng mấy khả quan, đang đường, bỗng nhiên ngã lăn đất dậy nổi.

Trương Đại Ni tới y quán mời đại phu, nhưng căn bản tác dụng gì, nàng thậm chí dám để khác trong nhà cũng sốt cao ho khan.

Đi đường, tim nàng run rẩy, chỉ sợ khắc cũng trở nên như .

Nàng chỉ vội vàng mua một ít t.h.u.ố.c, là để phòng ngừa, lật đật chạy về.

Gà Mái Leo Núi

Viện nhà họ Từ cách xung quanh khá xa, ngày thường lo ăn uống, từ khi dịch bệnh bắt đầu, họ cũng mấy khi khỏi cửa.

"Cũng Từ đại ca của các tới huyện thành ."

Lời dứt, cổng viện đập liên hồi. Tần Du lau tay, định mở cửa.

Tần Vãn Vãn vội vàng đưa tay cản , hướng bên ngoài hét lên một tiếng: "Ai đó?"

"Đại Nha, là , tiểu thẩm của con đây!"

Trương Đại Ni? Nếu nàng nhớ lầm, từ khi bọn họ phân gia đến nay vẫn từng gặp , giờ tìm đến đây gì.

Tần Vãn Vãn hắng giọng: "Ồ, thẩm chuyện gì ?"

"Đại Nha, thẩm chính là hỏi con xem nhà con dư lương thực , thể cho thẩm mượn một ít , đợi thúc con sẽ trả ."

Nhà họ Tần năm ngoái cả năm trời đều chẳng đoái hoài gì đến việc đồng áng, thu hoạch tự nhiên , vụ mùa thu nộp lương xong thì chẳng còn bao nhiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-87-khong-the-thay-chet-ma-khong-cuu.html.]

Trong nhà đông , ăn uống đến giờ cũng gần như trống rỗng .

"Thẩm , thẩm hỏi nhầm . Nhà chúng con đây nửa phân đất cũng , lấy lương thực, ngay cả mảnh đất rừng mà đều , giờ vẫn còn đang để hoang đấy thôi."

"Chúng con cũng là vì ở huyện thành sống nổi mới nghĩ chuyện về, cũng đều thấy , nhà con mấy miệng ăn, ngày nào cũng ăn uống, giờ lương thực trấn đắt đỏ vô cùng, mua cũng chẳng mua nổi, chỉ đành thắt lưng buộc bụng mà sống qua ngày."

" thẩm nhắc con mới nhớ, nếu con nhớ nhầm thì ruộng đất nhà thẩm khá nhiều, năm ngoái thu hoạch chắc lắm nhỉ, thể nể tình quan hệ đây của chúng mà cho chúng con mượn một ít , đợi con kiếm tiền, nhất định sẽ trả gấp bội cho các ."

Nực , nàng dù trong tay lương thực cũng sẽ cho nhà mượn. "Đấu mễ ân, thăng mễ thù", nhất là lúc , chừng còn rước họa .

Hôm nay là Trương Đại Ni, ngày mai là Lý Đại Ni, cứ thế mãi dứt, tất cả đều tìm đến bọn họ mượn lương, thì sống nổi nữa.

Trương Đại Ni chỉ là đến cầu may: "Đại Nha, thẩm cho con mượn, thật sự là trong nhà giờ cũng sắp cạn sạch , gia gia nãi nãi con giờ sức khỏe . Trước đó thẩm thấy nam nhân nhà con chẳng mua mấy bao lương thực về , là thế , con san cho thẩm một ít, coi như thẩm mua ?"

"Nhà chúng con đông , ăn bấy lâu nay, sắp tới đều dựa chút còn để sống, thẩm vẫn nên lên trấn mà mua ."

Giá lương thực trấn hiện giờ đắt, đắt đành, đôi khi còn chẳng mua . Trong thôn nhà nào nhà nấy đều đóng cửa, đặc biệt là Tần Phong từng qua trấn Cao Bình, giờ đều tránh xa bọn họ, thậm chí là căm ghét bọn họ.

Cho dù đồ trong tay bọn họ giá trị, giờ cũng căn bản ai thèm lấy.

Nàng mới nghĩ tới tìm Tần Vãn Vãn cầu may, xem thể xin ít lương thực .

"Đại Nha, con thể thấy c.h.ế.t mà cứu a, cho dù nãi nãi đối xử với các con, nhưng tiểu thẩm cũng từng đ.á.n.h các con mà, thẩm cũng là ép thôi! Đệ của con đều đói gầy cả , thẩm xin con ?"

Nếu là , Tần Vãn Vãn còn sẵn lòng diễn kịch vài cái, giờ mà còn dám giở giọng tình cảm .

 

Loading...