TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 126: Tự làm tự chịu.
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:15:05
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên quan sai bên cạnh chỉ liếc bọn Tần Vãn Vãn một cái thu hồi tầm mắt. Gã đạp mạnh một phát cái chân lành lặn của Tần Phong. Cả Tần Phong đổ sụp xuống, nhưng xách ngược lên.
“Ngươi tưởng ai cũng giống ngươi, những chuyện mất đầu ?”
“Ta thành thế , còn thể gì? Các lên bắt , còn thiên lý ? Rốt cuộc bọn họ cho các lợi lộc gì mà khiến các giúp nàng như !”
Tần Phong giãy giụa bọn họ buông tay. Người đang áp giải cũng ngờ sức lực của một tên què lớn đến thế. Tuy nhiên, rốt cuộc vẫn là kẻ tàn tật, vật gì chống đỡ, liền ngã sấp xuống đất, vô cùng t.h.ả.m hại.
“Ta thấy ngươi đúng là thấy quan tài đổ lệ.”
Tần lão hán từ bên ngoài lảo đảo về, miệng còn ngân nga một khúc nhạc tên, trong lòng đang vô cùng đắc ý.
Trước đó dân làng đều xem trò của nhà lão, lão đều cả. Tam lang chẳng gì , thê t.ử gì là nấy, giữ thì ích gì? Đã còn dám bảo lão thiên vị, lẳng lặng dắt díu thê nhi về ngoại gia, lão coi như đứa con đó luôn.
Còn về phần con cả, giờ cũng dắt cả nhà dọn lên trấn ở . Nếu đích tôn về, lão cũng ở trấn thèm về nữa. Đã bao nhiêu năm lão hưởng những ngày tháng thế , lão sắp quên mất mùi vị đó là gì .
hôm nay cảm thấy kỳ lạ thế , dọc đường chẳng thấy bóng nào cả.
Lảo đảo tới, lão thấy cửa nhà vây kín . Dẫu cũng tuổi, men nên rõ thực hư.
Đợi đến khi gần, thấy tiếng của đích tôn, lão mới giật tỉnh táo hẳn.
Lão cố chen đám đông, giọng già nua run rẩy: “Các tránh cho , tránh !”
Khi xông trong, lão thấy Tần Phong đang bò đất, mặt mày lấm lem bụi đất, bên cạnh là mấy vị quan sai, thôn trưởng cũng mặt ở đó.
Nghĩ đến những chuyện cháu trai , lão rùng một cái: “Đại nhân, các định gì ? Tiểu nhân cả nhà đều là lương thiện, đứa cháu của chân tay tiện, các chuyện gì thì cứ nhắm đây .”
An Đức hừ lạnh một tiếng: “Chân tay tiện? Ta thấy ‘tiện’ lắm đấy.”
Đám nhà họ Tần đúng là vô pháp vô nhị . Vì bọn họ mà một thôn trưởng như ông cũng chẳng còn mặt mũi nào, giờ bọn họ còn mặt dày những lời .
“Tìm thấy !”
Một vị quan sai từ trong bếp , y phục dính đầy tro bếp, mặt mũi cũng đen nhẻm. Gã chạy thẳng đến chỗ thủ lĩnh, đặt vật tìm thấy tay y: “Đại ca, tìm thấy ! Tên giấu kỹ thật, dám giấu thứ trong lò bếp. Ta và Cường T.ử tốn bao nhiêu công sức mới lôi .”
Vị thủ lĩnh vê vê đầu ngón tay, đưa lên đầu lưỡi nếm thử, nhổ toẹt xuống đất. Y bao đồ lớn mà Cường T.ử kéo , cúi đầu hai ông cháu: “Đây là cái gì, chắc cần nữa chứ?”
“Đại nhân đang gì , tiểu nhân .”
“Không ? Ngươi chừng tuổi , chẳng lẽ ngay cả muối cũng nhận ? Bao nhiêu năm qua sống thế nào ? Buôn bán muối lậu, hậu quả thế nào chắc ngươi cũng rõ, nếu chẳng giấu kỹ như thế.”
Tần lão hán lập tức lao tới: “Không ! Không ! Đây là muối nhà chúng để ăn, mắt quáng gà nên nhầm .”
“Ồ? Nhìn nhầm? Một bao lớn thế mà cũng nhầm , mắt ngươi chắc sắp mù . Bao cũng một hai trăm cân chứ chẳng chơi, nhà ngươi coi muối là cơm ăn đấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-126-tu-lam-tu-chiu.html.]
Cường T.ử và một nữa thầm thì tai y vài câu.
Gà Mái Leo Núi
Trong đám đông rộ lên tiếng xì xào. Một hai trăm cân muối, tốn bao nhiêu bạc chứ? Lại còn là loại muối trắng tinh thế . Dân làng chỉ ăn muối tiêu (muối lẫn tạp chất), loại muối thượng hạng ăn nổi. Nghĩ đến lối sống của nhà họ Tần dạo gần đây, hèn chi phát tài nhanh như , hóa là nhờ thế .
Thủ lĩnh quan sai Vương Khuê đá văng chiếc ghế đẩu bên cạnh. Nếu nể Tần lão hán tuổi cao, y đá thẳng lão . Vẻ mặt y đầy giận dữ: “Ngươi coi là kẻ ngốc ? Muối ăn trong nhà mà giấu trong lò bếp, bên ngoài còn dùng ván gỗ ngăn cách, phủ thêm một lớp tro trấu. Nếu của tinh mắt, khi các lừa !”
Y đây bắt chẳng qua là dọa cho Tần Phong sợ hãi để lộ sơ hở.
Trước đó, những kẻ bọn họ thẩm vấn khai rõ rằng trong tay Tần Phong vẫn còn một lô hàng kịp tiêu thụ. Kẻ phát tài mà thỉnh thoảng vẫn về làng, là một tên què hành động bất tiện, nên bọn họ mới lưu tâm, đoán rằng đồ đang ở trong làng.
lúc gặp dịp Tần Phong về làng, bọn họ liền tìm đến cửa để bắt tận tay day tận cánh.
Ai ngờ lục soát một vòng vẫn thấy, cũng nhờ Cường T.ử lanh lẹ, bới cả lò bếp lên nên mới phát hiện điểm kỳ lạ.
Cửa lò bếp lấp đầy tro trấu , kẹp gắp than thọc một chút vướng thọc tiếp .
Dân nông đều , tro bếp nhiều thì lửa cháy , tích một chút là dọn sạch ngay.
Hơn nữa khi thọc kẹp , thể rõ tiếng va chạm trầm đục ván gỗ.
Không ngờ Cường T.ử hai bê nồi sắt , quả nhiên tìm thấy thứ đó.
Nghĩ đến đây, Vương Khuê liền rút từ trong n.g.ự.c một tờ giấy, xổm xuống đất, vỗ mạnh mặt Tần Phong: “Nghe ngươi còn từng thi đỗ Đồng sinh, những chữ chắc cần cho chứ? Đây là lời khai của Triệu Lão Tam, khai ngươi từ lâu . Còn về những kẻ cấp của các , sớm muộn gì cũng tra thôi.”
“Nhân chứng vật chứng đều rành rành, ngươi còn gì để biện bạch nữa ? Trước đó chẳng qua là giữ cho ngươi chút mặt mũi nên mới bảo ngươi theo một chuyến, giờ thì , để cho tất cả cùng xem ngươi phạm tội gì.”
Tần Phong tờ giấy đầy chữ, hai chữ “Tần Phong” khoanh tròn bằng mực đỏ ch.ói mắt vô cùng.
Triệu Lão Tam mà khai ! Đầu óc trống rỗng, lỗ tai ù như hàng vạn con ong đang bay vo ve.
“Mang !” Vương Khuê phất tay: “Bắt cả lẫn Tần vật, giải về huyện nha thẩm vấn!”
Các quan sai lập tức tiến lên, xốc Tần Phong đang bệt đất dậy.
“Các thả cháu ! Nó gì cả, đều là , các bắt , bắt !”
Tần lão hán nhào tới định cứu Tần Phong, nhưng Vương Khuê hất văng xuống đất. Y lạnh lùng lão: “Ngươi tưởng là thoát ? Buôn bán muối lậu, cả nhà các ngươi đều chạy thoát , lo mà chuẩn .”
Tần lão hán lời đó chẳng khác nào thừa nhận bọn họ nhúng tay việc . Tần Phong đầu , Tần lão hán bằng ánh mắt đầy oán hận.
Chỉ trong nháy mắt, lôi xềnh xệch ngoài. Đám đông tự động nhường lối, tiếc nuối, kẻ khinh bỉ, hả hê.
Khi rời , Tần Phong vẫn quên về phía Tần Vãn Vãn, mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi, hận thể lao tới c.ắ.n xé một miếng thịt nàng.
“Ngươi thành thật một chút cho ...”