TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 116: Ngươi nhìn xem người này.
Cập nhật lúc: 2026-02-13 14:14:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đại tỷ, Tần Phong thực sự phát tài !”
Tần Thắng Nam ôm cái quạt, lặng lẽ tiến sát bên cạnh Tần Vãn Vãn, trong ánh mắt mang theo chút hưng phấn nhỏ nhoi, nàng mới tin Tần Phong sẽ phát tài, nếu phát tài thì phát tài từ lâu , thể đợi đến bây giờ.
“ mà đều tiền của đến minh bạch, chừng lúc nào đó sẽ gặp họa.”
Giống như Tần Vãn Vãn nghĩ, việc ăn hiện tại của họ đặc biệt , nhất là sự giúp đỡ của Lâm Huyền soái ca, nhiều khi căn bản là bận xuể, vì trong nhà đều đến huyện thành giúp một tay.
Tần Vãn Vãn và Tần Thắng Nam phụ trách nướng xiên, còn Giản Uyển Nhi và Tần Du thì phụ trách mảng đồ uống lạnh, phân công rõ ràng, cũng thấy hỗn loạn.
Nghe lời Tần Thắng Nam , tay rắc gia vị của Tần Vãn Vãn hề run lấy một cái: “Cách kiếm tiền nhanh đều trong luật pháp cả đấy, ngươi và nhị tỷ hai hãy tránh xa bọn họ một chút.”
“Đại tỷ tỷ điều gì ?”
Tần Vãn Vãn thể gì chứ, đây chẳng qua chỉ là một suy đoán của nàng mà thôi, điều Tần Phong kiếm tiền cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.
Tần Vãn Vãn gì, chỉ Tần Thắng Nam một cái, nàng dường như hiểu điều gì đó mà gật đầu.
Việc ăn hiện tại của họ quả thực , nhưng chút giống với những gì Tần Vãn Vãn nghĩ, lẽ đồ nướng xiên vốn dĩ chẳng thứ gì hiếm lạ, khác biệt chỉ ở mùi vị mà thôi, cho nên sự quan tâm dành cho món ngược còn bằng đồ uống lạnh.
Hiện tại vẫn đến lúc nóng nhất, nhưng thường thì buổi sáng mở cửa, cửa xếp thành hàng dài, sợ đến quá muộn sẽ phần.
Tần Vãn Vãn dùng nguyên liệu hào phóng, đối với nàng, đây đều là những thứ tốn mấy chi phí, nhưng trong mắt khác thì , chỉ riêng lượng đường thêm cũng nhiều hơn nhà khác, mát lạnh sảng khoái, cảm giác trong miệng cũng đặc biệt phong phú, chỉ đơn thuần là nước đường, yêu thích tự nhiên nhiều.
Ngay cả những nam nhân thô lỗ thích ăn thịt nướng xiên cũng chẳng mấy khi uống rượu, mà gọi một bát đồ uống lạnh ăn kèm.
Chỉ khi trời tối dần, việc kinh doanh đồ nướng mới lên nhiều, nhưng Lý Trường Canh ở đó nên cũng cần lo lắng sẽ gây chuyện.
Có những thực sự là nhắc đến là hiện hồn, chẳng tới Tần Phong thì Tần Bảo Châu đến , tính bọn họ mấy tháng gặp .
Tần Vãn Vãn liếc cái bụng của ả, xem chừng bốn năm tháng .
Không giống như tới đây, Tần Bảo Châu hề bắt bẻ, mà chỉ thực đơn mà Tần Vãn Vãn bảo Từ Thừa Vũ vẽ: “Ta một phần cái .”
“Bây giờ đông , ngươi lẽ đợi lâu một chút đấy.” Nói đoạn liền bảo Tần Thắng Nam sang nhà bên cạnh báo cho Giản Uyển Nhi một tiếng.
Tần Bảo Châu nhẹ nhàng nâng bụng: “Không , dù gì tỷ chúng cũng lâu gặp, trò chuyện một lát thấy thế nào?”
Mặc dù bây giờ quá bận rộn, Tần Bảo Châu đang mang thai, nhưng nghĩa là Tần Vãn Vãn sẵn lòng bình tâm tĩnh khí trò chuyện với ả, nàng đầu định rời .
Tần Bảo Châu dường như Tần Vãn Vãn bọn họ để tâm điều gì: “Ngươi chẳng lẽ tò mò, tại bất kể các ngươi bao nhiêu nữa, tổ phụ tổ mẫu cũng đều thích các ngươi .”
Thấy bước chân của Tần Vãn Vãn dừng , Tần Bảo Châu mới tiếp: “Chẳng qua là vì các ngươi căn bản cốt nhục của Tần gia.”
“Ngươi cha ngươi rốt cuộc là do ai sinh ?”
Tần Vãn Vãn đầu , ánh mắt lạnh lùng ả: “Ta hỏi thì ngươi sẽ , là ngươi bây giờ với chuyện là ý gì.”
Tần Vãn Vãn từ sớm suy đoán về việc , chỉ là nàng ngờ rằng ngay cả Tần Bảo Châu cũng chuyện đó.
Cho nên bây giờ nghĩ , lẽ cha nàng năm đó là hoài nghi về chuyện , chỉ là do vướng bận cái gọi là công ơn nuôi dưỡng nên mới luôn nhẫn nhịn, đến cuối cùng thì mất mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-116-nguoi-nhin-xem-nguoi-nay.html.]
Tần Vãn Vãn xuống mặt Tần Bảo Châu, bình tĩnh ả: “Ngươi chuyện từ khi nào.”
Từ nhỏ đến lớn, tỷ mấy nàng ít chịu thiệt thòi tay Tần Bảo Châu.
Nàng chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi một câu, căn bản ngờ Tần Bảo Châu sẽ thực sự trả lời nàng.
“Có lẽ là khi mười tuổi, nhớ đó ngươi nãi nãi đ.á.n.h t.h.ả.m, đều tưởng ngươi sắp c.h.ế.t , kết quả ngờ mạng ngươi lớn như , thế mà khỏe , thật đúng là khác gì ngươi của năm ngoái.”
“Ta cứ ngỡ ngươi vẫn sẽ như , ngoan ngoãn lời nãi nãi và bọn họ, ai ngờ ngươi dám loạn đòi phân gia, còn đoạn tuyệt quan hệ với trong nhà.”
“Vốn dĩ gả cho kẻ đó là ngươi, nếu tại ngươi, thể biến thành bộ dạng như hiện tại, còn mang thai...”
Giọng điệu Tần Bảo Châu từ bình thản ban đầu dần trở nên quái dị, đặc biệt là nụ hiện tại của nàng .
“Ngươi tiền , nhưng thế thì , chung quy ngươi cũng bằng . Lúc nhỏ thể giẫm ngươi chân, cũng thể.” Tần Bảo Châu nhẹ nhàng vuốt ve bụng : “Có hả, con trai ngoan của nương.”
Thấy nàng như , Tần Vãn Vãn nhịn mà rùng một cái, thế nào cũng thấy Tần Bảo Châu hiện tại bình thường, nàng bắt đầu hối hận vì bắt chuyện với Tần Bảo Châu .
Tần Bảo Châu ngẩng đầu nàng một tiếng: “tỷ mấy các ngươi chung quy cũng bằng chúng .”
Tần Vãn Vãn đặt món đồ uống nàng gọi xuống mặt: “Nói xong , giờ thể về thế của cha .”
“Hả? Ngươi vẫn ngốc như , gì ngươi cũng tin , thực chẳng cha ngươi từ tới cả.”
Tần Vãn Vãn buồn nhảm với nàng nữa: “Nhớ trả tiền, năm mươi văn.”
“Xem ngươi đúng là nghèo đến phát điên , chẳng chỉ năm mươi văn thôi , khinh thường ai chứ.” Tần Bảo Châu ném một vụn bạc lên bàn: “Chỗ coi như tiền thù lao cho những việc ngươi cho , hời cho ngươi đấy.”
Tần Vãn Vãn chẳng qua là thấy bộ dạng của Tần Bảo Châu lúc , tổng cảm thấy nàng bình thường, năm mươi văn cũng chỉ là thuận miệng , giờ xem đầu óc Tần Bảo Châu đúng là vấn đề thật.
Gà Mái Leo Núi
Bát đồ uống lạnh hề động đến, bên cạnh vẫn còn đặt vụn bạc, đợi , Tần Thắng Nam mới ghé sát bên cạnh Tần Vãn Vãn: “Đại tỷ, tỷ xem thật là nàng thế của cha ?”
Tần Vãn Vãn gõ nhẹ đầu : “Nhỏ tuổi mà học thói lén , lo nghĩ nhiều việc như , sợ cao lên .”
Tần Thắng Nam ôm đầu: “Không , giờ còn cao hơn Tiểu Hoa tận một cái đầu đấy.”
“Nàng chắc là thật sự .”
Dựa theo tính cách của Tần lão thái, việc cha nàng nhà họ Tần lẽ chỉ là vô ý lỡ lời nên mới để Tần Bảo Châu thấy, vả cùng lắm cũng chỉ là nhặt về mà thôi.
Tần Thắng Nam tiếc nuối "ồ" một tiếng.
Sau đó nàng vui vẻ chạy sang nhà bên cạnh, nàng cũng chẳng để tâm , cuộc sống hiện tại của bọn họ .
Buổi tối, khi Tần Vãn Vãn đem chuyện kể với Từ Thừa Vũ, ngước mắt nàng: “Nàng còn nhớ dáng vẻ của cha nàng ?”
Tần Vãn Vãn cẩn thận hồi tưởng , trong ấn tượng của nàng, cha nàng phần lớn thời gian đều cúi đầu việc, nhưng nàng vẫn nhớ rõ khuôn mặt quen thuộc đó.
Từ Thừa Vũ trải một bức họa : “Nàng xem.”