TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 115: Trở lại huyện thành.

Cập nhật lúc: 2026-02-13 06:08:41
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết giữa họ thế mà còn uyên nguyên như , Lâm Huyền mặt dày, dứt khoát ở nhà Từ Thừa Vũ một đêm.

Tính toán thời gian, những thứ nàng đặt chắc hẳn xong .

Đám Giang Đại Tráng vót tăm tre và ống tre cũng một đợt , vặn Lâm Huyền cũng xe ngựa, Tần Vãn Vãn dứt khoát nhờ xe ngựa của tới huyện thành.

Điều khiến nàng ngoài ý là, Từ Thừa Vũ thế mà gì, mặt cũng lộ vẻ gì khác lạ.

Trở huyện thành, đến đầu ngõ, Tần Vãn Vãn ngửi thấy mùi vị quen thuộc.

Nàng nhớ lúc về nhà với Giản Uyển Nhi rằng mấy ngày nay tạm thời nghỉ bán, ngờ một nàng thế mà kinh doanh đấy, trong tiệm còn ít khách quen.

Thấy Tần Vãn Vãn trở về, họ còn chào hỏi nàng.

Tần Vãn Vãn gọi một tiếng Uyển Nhi tỷ, cùng tiểu tư vẫn luôn theo Lâm Huyền dỡ đồ từ xe ngựa xuống.

Gà Mái Leo Núi

“Tần lão bản chẳng món mới , vẫn là tăm tre thế , đều đang đợi đấy.”

Trước đây những chiếc tăm tre đó chỉ cần xiên để dễ thanh toán, lúc xuống nồi là thể tuốt để tái sử dụng.

đồ nướng thì giống , đều là loại dùng một , riêng tăm tre Tần Vãn Vãn mang theo mấy bó, còn mấy sọt ống tre nữa.

“Yên tâm, nếu gì ngoài ý , chậm nhất là hậu duệ (ngày ), thể nếm thử .”

Một món đồ, cho dù yêu thích đến mấy, thời gian dài cũng nếm thử hương vị mới, từ khi Tần Vãn Vãn thử món mới, những khách quen đây mấy ngày nay ngày nào cũng chạy tới đây, chỉ đợi nàng món mới.

Kết quả ngờ Tần Vãn Vãn ở đây, nhưng đến thì cũng coi như là ủng hộ việc ăn, ngờ mới mà Tần lão bản mời tới nấu mùi vị cũng tệ.

Chuyển đồ về sân để đó, Tần Vãn Vãn lên xe ngựa, tới tiệm rèn đó để lấy giá nướng thịt mà nàng đặt .

Thời đại vốn dĩ đồ nướng tồn tại, nhưng giá nướng tinh xảo như cái Tần Vãn Vãn , hơn nữa còn thể thu gọn , chiếm bao nhiêu diện tích.

Lão bản tiệm rèn hỏi Tần Vãn Vãn tiệm của họ thể cái , Tần Vãn Vãn chẳng suy nghĩ gì mà đồng ý ngay.

Lão bản tiệm rèn ngược khá bất ngờ, ông vốn là mặt dày hỏi một chút, dù đây cũng là thứ nàng dùng để ăn, nếu khác cũng cái giống nàng thì khó tránh khỏi việc tranh giành khách.

lão bản cũng là thật thà, nên giảm giá cho Tần Vãn Vãn một chút.

Nhìn Tần Vãn Vãn khệ nệ bê một đống giá sắt về, khách khứa trong tiệm bấy giờ mới tin rằng nàng sắp món ăn mới.

Hơn nữa dáng vẻ còn chút quen thuộc: “Tần lão bản đây là định bán thịt nướng xiên ? Trong thành bán cái cũng khá nhiều, nhưng nếm thử thấy mùi tanh nồng quá, ngon cho lắm.”

Chỉ một chốc lát , Tần Vãn Vãn lắp ráp xong giá nướng, nàng đây nếm thử, quả thực giống như , thịt xiên thì tanh, rau củ thì nhạt nhẽo vô vị.

nàng lòng tin tay nghề của , hơn nữa nàng thiếu gia vị, phối mùi vị thế nào mà kém .

“Đến lúc đó mời nếm thử miễn phí, ngon lấy tiền.”

mà mấy cái ống tre là dùng để ?”

Tần Vãn Vãn chỉ tay ánh mặt trời bên ngoài: “Chẳng thấy thời tiết nóng lên , định chút đồ uống để bán, ống tre là để thuận tiện cho mang , nhưng cần thêm một văn tiền, dù ống tre cũng là bỏ tiền mua, nhưng cũng hoan nghênh tự mang đồ đựng tới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-115-tro-lai-huyen-thanh.html.]

Sau khi Tần Vãn Vãn trở về, công việc của Giản Uyển Nhi rõ ràng nhẹ nhàng hơn ít, lúc đầu nàng cũng cuống cuồng cả lên, nấu, thu tiền, còn thu bát đũa lau bàn, nhưng cũng may quá đông.

Cũng chính là đến hôm nay mới dần dần quen tay.

Đêm xuống, dọn dẹp xong xuôi đồ đạc, cởi bỏ tạp dề , Giản Uyển Nhi đ.ấ.m đ.ấ.m vùng thắt lưng đau nhức, bấy giờ mới từ trong phòng bế một cái hũ gốm đựng đậu, từ bên trong lôi một cái túi vải.

“Vãn Vãn, xem , đây là tiền kiếm mấy ngày qua!”

Nàng lâu lắm cảm nhận cảm giác kiếm tiền, cảm giác nặng trịch trong tay khiến nàng thấy đặc biệt an lòng, ánh mắt Tần Vãn Vãn cũng lấp lánh tia sáng.

“Nhiều thế !”

Tần Vãn Vãn chút bất ngờ, chỉ trong thời gian ngắn ngủi hai ngày, Uyển Nhi tỷ thế mà kiếm nhiều như , huống hồ nàng còn quen việc, vất vả thế nào nàng chỉ nghĩ thôi cũng .

Nàng cũng thấy động tác đ.ấ.m lưng của Giản Uyển Nhi, liền nhét túi tiền tay Giản Uyển Nhi: “Đây là tiền ngươi kiếm , lấy.”

Giản Uyển Nhi thu hồi nụ mặt, Tần Vãn Vãn: “Tại ? Chúng đó chẳng xong ...”

Tần Vãn Vãn ngắt lời nàng: “ xong, nhưng tiền của hai ngày lấy, Uyển Nhi tỷ, ngươi cần liều mạng như , thể là của , nếu mệt lả thì ?”

Nàng là hiểu rõ đạo lý nhất, nếu nàng cũng chẳng cơ hội đến nơi .

Vành mắt Giản Uyển Nhi trở nên ẩm ướt, năm đó khi đứa trẻ sinh , thức khuya dậy sớm chịu đựng, Lý Trường Canh xót nàng, còn mời đến chăm con, nhưng nàng đồng ý, cứ thế mang theo con mà chống chọi qua ngày.

Nay nàng chẳng qua là tranh lấy một thở, nếu nỗ lực một chút, sợ Vãn Vãn cảm thấy đáng.

Ban ngày mang theo Đô Đô ở trong tiệm, cũng may đứa nhỏ ngoan, quấy , khách khứa thấy cũng trêu đùa vài câu.

Mệt , đó là điều chắc chắn, thậm chí từng nảy sinh ý định từ bỏ.

Tất cả đều dựa một khí mà chống đỡ, buổi tối về nhà là nhắm nghiền mắt ngủ luôn, con tỉnh dậy giữa đêm nàng cũng .

Lý Trường Canh cũng bảo nàng là thôi , nhưng nàng cam lòng.

Thắt lưng nàng đau là do căn bệnh để từ lúc sinh nở, lẽ hai ngày nay quá mệt mỏi nên mới phát tác, đ.ấ.m lưng cũng là động tác thói quen của nàng.

Không ngờ Vãn Vãn thấu tất cả những điều , còn bảo nàng đừng quá mệt mỏi, thậm chí phần chia thỏa thuận cũng chịu lấy.

Trước đây chỉ , nếu nàng chuyện gì thì con , Lý Trường Canh , nhưng bao giờ ai bảo nàng hãy suy nghĩ cho chính bản .

Tần Vãn Vãn lau sạch những giọt nước mắt mặt Giản Uyển Nhi, nhẹ nhàng ôm lấy nàng : “Sao .”

Nàng còn đỡ, xong, nước mắt của Giản Uyển Nhi càng rơi dữ dội hơn: “Ta chỉ là kìm chế , .”

Tần Vãn Vãn như đùa một câu: “Sao thế, chẳng lẽ là vì những đồng tiền lấy, tất cả đều là của ngươi, nên ngươi vui quá mà ?”

Tần Vãn Vãn buông tay , vỗ vỗ lên vai nàng mấy cái: “Chúng tiền đồ chứ, đây mới là bao nhiêu , kiếm sẽ ngày càng nhiều, khiến Lý đại ca cũng chìa tay xin tiền sinh hoạt phí từ ngươi, ngươi mua gì thì mua, ăn gì thì ăn.”

Giản Uyển Nhi phụt một tiếng bật , nhẹ nhàng đẩy Tần Vãn Vãn một cái: “Ngươi cái gì chứ! hiện tại cũng đang xin đây.”

Tần Vãn Vãn giơ ngón tay cái về phía nàng: “Phải như chứ, chuyện gì là vượt qua , một chút cũng chẳng , ngược nén trong lòng mới thấy khó chịu.”

“Ta thấy Lý đại ca đó một hồi lâu , mau về thôi.”

Loading...