TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 104: Giờ lời của nàng có hơi nhiều quá rồi đấy.

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:30:31
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau những náo nhiệt, thứ trở về vẻ tĩnh lặng.

Lý Trường Canh định dẫn thê nhi huyện thành, thể ở đây quá lâu. Huyện thành mới dỡ bỏ lệnh phong tỏa, bao nhiêu việc chất đống, đặc biệt là những như bọn họ, công việc càng nhiều và tạp nham hơn.

Nói cũng , cửa tiệm bọn họ thuê huyện thành bỏ lãng phí mấy tháng trời, giờ chẳng thành nông nỗi nào .

Lúc đó thuê là một năm, hiện tại vẫn còn dư nửa năm thời gian.

Để ở đó cũng cách, nhưng việc nhà thực sự chút bận rộn dứt .

Năm nay trong nhà trồng khá nhiều, chủng loại cũng phong phú hơn, nhưng đa phần đều do một Từ Thừa Vũ . Nếu , chắc chẳng ai tin nổi những việc là do một vị Tú tài cả.

“Tẩu t.ử, thương lượng với tỷ một chuyện.”

Giản Uyển Nhi đặt đồ đạc đang thu dọn xuống: “Nói gì mà thương lượng với chẳng , mấy tháng qua dựa chăm sóc nương con , chuyện gì cứ thẳng .”

Tần Vãn Vãn vòng vo, trực tiếp rõ ý định: “Tẩu t.ử chắc cũng cửa tiệm lúc mở, đợt tuyết rơi về vội vàng quá, cứ đóng cửa mãi đến tận bây giờ, cũng trong tiệm thế nào .”

Giản Uyển Nhi uống ngụm nước: “Muội giúp dọn dẹp một chút ? Ta tưởng chuyện gì to tát, cứ giao cho .”

Tần Vãn Vãn ngắt lời nàng: “Không , là, cửa tiệm đó lúc thuê một năm, giờ tính còn nửa năm nữa mới hết hạn, để ở đó cũng lãng phí, đang nghĩ là tỷ tiếp quản mà .”

“Chắc tỷ cũng thấy , năm nay trong nhà trồng nhiều thứ, thể thiếu trông nom, định sẽ tập trung đây, nên hỏi tỷ xem tiếp quản cửa tiệm đó .”

Giản Uyển Nhi bên cạnh Tần Vãn Vãn, trêu chọc: "Muội xem chỗ nào giống ăn , lão Lý qua, việc ăn của đến tưởng, mà tiếp quản chẳng là lãng phí ."

"Tẩu t.ử tẩu cần lo lắng, cũng dự định cái nữa, nếu tẩu nguyện ý, sẽ giao bộ việc ăn ở cửa hàng cho tẩu."

Giản Uyển Nhi lời của Tần Vãn Vãn cho kinh ngạc, bàn tay đang rót nước run lên một cái, vội vàng đặt ấm xuống, ngờ chén cũng đặt vững, xoay một vòng mặt bàn, nước bên trong đổ bàn, nàng vội dậy lau sạch chỗ nước đó.

"Chuyện !"

Tần Vãn Vãn nắm lấy tay Giản Uyển Nhi: "Không gì là thể cả, những bên cạnh , quan hệ một chút cũng chỉ nhà tẩu sống ở huyện thành thôi, nếu tẩu , cửa hàng mới thực sự là lãng phí."

"Vậy cũng thể lấy của các , mấy tháng nay, và Đô Đô sống ở chỗ của , ăn uống , xem như chiếm hời lớn ."

Tần Vãn Vãn giả vờ tức giận: "Giản Uyển Nhi, tẩu nổi giận đấy, tẩu giúp bao nhiêu việc, cũng nên chiếm hời lớn của tẩu ."

"Hơn nữa, tẩu cho tẩu, còn điều kiện của mà."

Trong lòng Giản Uyển Nhi chút khẩn trương, mấy tháng nay họ vẫn luôn sống cùng , cộng thêm quan hệ giữa Lý Trường Canh và Từ Thừa Vũ, Tần Vãn Vãn đối với nàng mà cũng tính là bạn nhất .

"Muội ."

Tần Vãn Vãn đem cửa hàng chuyển nhượng vô thường cho Giản Uyển Nhi, bởi vì dù nàng để ý, bọn họ chắc chắn cũng nguyện ý nhận.

năm nay đất đai trong nhà trồng nhiều, lúc ở huyện thành vốn dĩ chỉ nghĩ là quá độ một chút, để thuận tiện cho Từ Thừa Vũ thi, ai ngờ trải qua một phen biến cố như , đến giờ vốn liếng bỏ vẫn thu hồi .

Sau nàng vẫn dồn tinh lực trong thôn, kiếp trâu ngựa lâu , vẫn là cuộc sống thế hợp với nàng hơn.

Nàng bèn nghĩ, sẽ cùng Giản Uyển Nhi hợp tác mở cửa hàng ở huyện thành .

Nàng bỏ kỹ thuật và nguyên liệu, Giản Uyển Nhi bỏ công sức, đến lúc đó chia năm năm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-104-gio-loi-cua-nang-co-hoi-nhieu-qua-roi-day.html.]

"Không , , thế thì nhiều quá!"

"Nhiều , còn thấy tẩu chịu thiệt thòi đấy, chẳng gì, chỉ là đưa chút đồ, mỗi tháng đều thể đó thu tiền, tẩu t.ử nếu tẩu thì thôi , cùng lắm là lỗ thêm chút bạc."

Lỗ tiền? Giản Uyển Nhi mà đành lòng.

Hơn nữa nàng ở huyện thành cũng chẳng mấy bạn giao hảo, hiện tại một việc cho nàng , nàng còn gì mà hài lòng nữa chứ.

"Chia năm năm thật sự quá nhiều, là bốn sáu , bốn sáu."

"Không , cứ chia năm năm, thể để tẩu chịu thiệt nhiều quá."

Tần Vãn Vãn từng qua, tiền kiếm từ những thứ đều là tiền mồ hôi nước mắt, món súp cay cũng chẳng mấy hàm lượng kỹ thuật, nàng chẳng qua là chiếm ưu thế về ớt, đợi ớt phổ biến rộng rãi, cái càng còn ưu thế nữa.

Nàng cũng thực sự thấy gì mà lấy một nửa thì quá nhiều, nhưng dáng vẻ của Giản Uyển Nhi, còn thấy nàng chia quá ít.

"Vậy tiền thuê cửa hàng đó của là bao nhiêu, đưa tiền thuê cho ."

"Đã tẩu chỉ cần bỏ công sức là , nhưng Uyển Nhi tỷ tẩu nghĩ cho kỹ, cái mệt, huống hồ tẩu còn mang theo Đô Đô."

Giản Uyển Nhi chỉ suy tư một lát, ánh mắt vô cùng kiên định: "Ta sợ khổ, cũng sợ mệt."

Nàng và lão Lý bàn bạc qua, đợi Đô Đô lớn thêm chút nữa, cũng đưa Đô Đô đến học đường sách.

Đọc sách cần ít bạc, đây nàng và lão Lý nghĩ nhiều như , một tháng lão Lý kiếm bao nhiêu cơ bản đều bụng hai bọn họ, căn bản chẳng dư gì, hiện tại Đô Đô cũng dần lớn khôn, nàng kiếm tiền đóng học phí cho con.

Chút khổ mệt là gì, mệt hơn những ngày tháng nàng từng trải qua .

Thỏa hiệp xong chuyện , Tần Vãn Vãn liền định theo bọn họ về huyện thành một chuyến.

Lúc họ về vội vàng, bao nhiêu đồ đạc đều mang về, hơn nữa Lý Trường Canh bọn họ đang bận về, hiện tại cũng bao nhiêu thời gian dạy bảo Giản Uyển Nhi điều gì.

Xe bò đợi sẵn ở cửa, bên chất ít đồ, phần lớn đều là do Tần Vãn Vãn chuẩn cho Đô Đô.

Tần Vãn Vãn đơn giản thu dọn hai bộ y phục để đổi, cũng leo lên xe bò theo.

"Đệ , đây là cãi với Thừa Vũ nên định bỏ nhà đấy ?"

Giản Uyển Nhi ở cánh tay véo mạnh một cái: "Nói bậy bạ gì đó!"

Trước khi chuyện với Giản Uyển Nhi, Tần Vãn Vãn bàn bạc với Từ Thừa Vũ, Tần Vãn Vãn huyện thành, lẽ một thời gian mới về, tâm tình Từ Thừa Vũ vẫn luôn cho lắm.

Gà Mái Leo Núi

Đặc biệt là lúc , thấy bao nải Tần Vãn Vãn thu dọn xong, tâm tình càng tệ hơn, bọn họ từ khi thành đến giờ, từng xa bao giờ.

"Nương t.ử nàng véo gì, nàng Thừa Vũ xem, mặt cứ xị kìa, chẳng giống cãi thì là gì."

Lý Trường Canh vỗ vỗ vai Từ Thừa Vũ: " trách lão ca , nam nhân thì nên đại lượng một chút, đừng xị mặt như , dọa nương t.ử chạy mất thì tính ."

Lý Trường Canh còn chuyện Tần Vãn Vãn bọn họ , tự nhiên Tần Vãn Vãn huyện thành là để gì.

Từ Thừa Vũ liếc một cái: "Đại ca, lời của hiện giờ nhiều quá đấy."

 

Loading...