TRƯỞNG TỶ ĐƯƠNG GIA: SAU KHI PHÂN GIA ĐOẠN THÂN,DẪN CÁC MUỘI MUỘI LÀM GIÀU - Chương 100: Hưởng chút hỉ khí.

Cập nhật lúc: 2026-02-12 08:30:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mau xem, Tú tài công về .”

Giang Đại Tráng dỡ đồ đạc xuống, vẻ mặt đầy hoang mang: “Tú tài công nào cơ?”

Trong thôn bọn họ chữ chẳng mấy ai, lấy Tú tài công.

“Kìa, ngay bên cạnh ngươi đó.” Phương đại nương tươi như hoa, vẻ mặt đầy từ ái Từ Thừa Vũ.

Gà Mái Leo Núi

Từ Thừa Vũ còn kịp dỡ đồ xe bò xuống Phương đại nương kéo qua, ấn xuống chiếc ghế bên cạnh: “Hôm nay coi như là song hỉ lâm môn , Tú tài công như ngươi còn việc gì nữa, cứ để đó cho Đại Tráng .”

“Sao ?”

Mặc dù lúc thi y khá tự tin, nhưng bọn họ vẫn huyện thành, y đỗ Tú tài .

“Lý đại ca về , là .” Tần Vãn Vãn rót chén nước đưa cho y: “Phen tẩu t.ử yên tâm .”

“Chàng đoán xem xếp thứ mấy?”

Y tự nhận thấy những câu trả lời lúc cũng khá , thấy bọn họ vui mừng như , bèn ướm lời: “Hạng mười trở lên?”

“Hạng nhì! Sao lợi hại đến thế chứ!”

đây cũng là điều y xứng đáng nhận , dáng vẻ nỗ lực của Từ Thừa Vũ nàng đều thấy rõ, trời sáng khỏi cửa, ban đêm càng học đến tận khuya.

Từ Thừa Vũ ngẩn , đó mới nở nụ , thứ hạng quả thực chút ngoài dự tính của y.

Hôm nay là ngày bọn họ chuyển nhà, Từ Thừa Vũ đỗ Tú tài, cộng thêm Lý Trường Canh bình an trở về, thể là tam hỉ lâm môn.

Vì chuyển nhà nên cổng viện luôn mở rộng, đang vui vẻ, ngoài bỗng thấy ít đang tiến về phía .

Đến gần mới thấy, dẫn đầu hóa là thôn trưởng An Đức.

“Ta Từ tiểu t.ử trúng tuyển , ?” An Đức trong mắt đầy vẻ mong chờ, chút kích động.

Đã bao nhiêu năm , thôn bọn họ ngay cả một Đồng sinh cũng , nay xuất hiện một vị Tú tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-ty-duong-gia-sau-khi-phan-gia-doan-thandan-cac-muoi-muoi-lam-giau/chuong-100-huong-chut-hi-khi.html.]

Đây quả thực là tin vui động trời.

“Là thật đó, là quan sai từ huyện tới, còn hỏi Từ Thừa Vũ sống ở nữa.” Một nam nhân tiếp lời: “ tìm nhầm , trùng tên trùng họ nhiều như , ngộ nhỡ thôn thì .”

An Đức sa sầm mặt mày liếc một cái: “Ngươi thì cái gì!”

Những chuyện đều đối chiếu hộ tịch, thể sai .

“Ai dám giả mạo quan sai để giả chuyện , đến lúc lên huyện thành tra bắt giam đấy.”

“Vậy chuyện là thật ?”

Thấy Từ Thừa Vũ gật đầu, trong mắt An Đức dâng lên lệ quang, ngừng gật đầu: “Tốt lắm, lắm!”

Đám theo càng xôn xao, hóa là thật! Sao bọn họ mang theo chút lễ vật nào qua chứ, mau ch.óng nắm bắt cơ hội thôi. Tần Phong ngay cả một Đồng sinh còn hống hách như , đây là Tú tài, cuộc sống sẽ hiển hách đến nhường nào.

Mọi đều đang suy nghĩ xem đây chỗ nào đắc tội với bọn họ , chỉ sợ Từ Thừa Vũ sẽ khó dễ bọn họ.

“Vừa hôm nay nhà mừng tân gia, gặp chuyện thế , hãy ở dùng bữa cơm cho náo nhiệt.”

Nàng nghĩ nếu hết cả , thì chi bằng nhân lúc cho thật rộn ràng.

Vốn dĩ chỉ định dùng bữa đơn giản cùng Phương đại nương và mấy thiết, nên đồ đạc chuẩn nhiều.

Giờ bấy nhiêu , đồ chuẩn đó chắc chắn đủ.

Tần Vãn Vãn định nhân lúc còn sớm chạy lên trấn mua thêm một ít.

rốt cuộc cũng cần dùng đến, góp mỗi nhà một chút là đủ. nam nhân thì khuân bàn ghế bát đũa, phụ nữ thì rửa ráy xào nấu, cái sân vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội.

Suốt nửa ngày đó, cổng nhà họ Từ suýt nữa thì giẫm nát, nhà nhà trong thôn đều mang đồ đến, nhà thì mang trứng, nhà thì mang thịt, nhà còn đưa thẳng tiền mặt.

Ban đầu bọn họ định nhận, nhưng dân làng thực sự quá nhiệt tình, nhận , ai nấy đều hưởng chút hỉ khí của Tú tài công.

 

Loading...