Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 854

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:44:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng hôm nay phủ Đại Trưởng công chúa đóng kín cửa lớn, bốn phía tĩnh lặng, hồi lâu cũng thấy một ai bước .

Khi Phù Dương Nghi đẩy cửa bước , trong gian trong chỉ một Đại Trưởng công chúa đó.

Lửa trong lò tắt, trong phòng lạnh lẽo.

“Mẫu .” Phù Dương Nghi rón rén bước tới, tựa bên đầu gối bà , ngẩng đầu .

“Người ngoài gì cũng quan trọng, để họ . Con và trưởng hiểu mẫu .”

Đại Trưởng công chúa cúi đầu, chăm chú nữ nhi hiểu chuyện mặt.

Phù Dương Nghi miễn cưỡng mỉm .

“Nam nhân thê th.i.ế.p thành đàn cũng chẳng ai gì. A mẫu là Đại Trưởng công chúa tôn quý, tìm mấy diện thủ thì ?”

Trước đây Phù Dương Nghi là chán ghét chuyện nhất.

Vì an ủi mẫu , nàng đến lời cũng nới lỏng.

Đại Trưởng công chúa khổ một tiếng, chậm rãi giơ tay vuốt tóc nàng .

“Đáng lẽ nên sớm giải tán bọn họ hết … Nghi nhi, con thật sự trách A mẫu ? Vì A mẫu mà hỏng mất nhân duyên của con?”

Sau khi Phù Dương Nghi thủ tiết ở nhà, Đại Trưởng công chúa từng nhờ bà mối tìm hôn sự cho nàng . trong tầng lớp , chuyện gì cũng truyền tai , chuyện của Đại Trưởng công chúa, ngoài miệng , trong bụng đều rõ.

Họ dám đắc tội Đại Trưởng công chúa ngoài mặt, tìm đủ cớ thoái thác, nhưng thực chất chính là vì chuyện .

Năm xưa, quá đáng nhất là một viên quan họ Khâu, vì chức vị thấp, sợ Đại Trưởng công chúa cưỡng ép gả nữ nhi cho nhi t.ử , tiện từ chối, liền trong đêm định sẵn hôn sự cho nhi t.ử…

Phù Dương Nghi lắc đầu.

“A mẫu, nữ nhi trách . Thật đó, A mẫu đừng tự trách, nữ nhi thật sự trách.”

Phụ sinh của nàng , vị Phò mã đô úy năm xưa là thế nào, Đại Trưởng công chúa từng nhắc nhiều, khi ông qua đời càng giữ kín như bưng.

Phù Dương Nghi vẫn còn ký ức về thời thơ ấu…

A mẫu rực rỡ như vẻ ngoài.

“Con thấy, chuyện do Phùng Vận ?”

Đại Trưởng công chúa đột nhiên đầu, lạnh lùng nàng hỏi.

Phù Dương Nghi giật , theo phản xạ lắc đầu phủ nhận.

“Không , thể là A Vận… A Vận sẽ dùng thủ đoạn hạ lưu như thế để trả đũa. Nếu nàng thật sự để bụng, hôm qua chịu yên .”

Đại Trưởng công chúa dáng vẻ nàng vội vàng biện giải cho Phùng Vận, khẽ thở dài.

“Nói , là nóng lòng xem và Ung Hoài Vương đ.á.n.h .”

Thao Dang

Phù Dương Nghi vốn nghĩ xa như .

Đầu óc nàng đơn thuần, chỉ cho rằng là hạ nhân trong phủ nào đó lỡ miệng, ngoài thêm mắm dặm muối.

Nghe , sắc mặt nàng biến đổi.

“Kẻ nào to gan như ?”

Đại Trưởng công chúa nàng , khẽ khép mắt.

“Lát nữa con tìm hai , trói Đàm Thái , đưa sang Bùi phủ.”

Phù Dương Nghi khựng một chút.

“Vâng.”

Đàm Thái theo hầu Đại Trưởng công chúa nhiều năm, thể diện hơn những diện thủ khác, cũng cận với bà hơn ngoài.

Trong phủ ít diện thủ, phần lớn chỉ để tiêu khiển, thật sự Đại Trưởng công chúa đưa nội thất, ít.

Đàm Thái là một trong đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-854.html.]

Phù Dương Nghi thường cảm thấy mẫu đối với vài phần chân tình. Có lẽ đó cũng là nguyên do khiến nàng khó chịu…

Khi Phù Dương Nghi sang phủ, Phùng Vận đang bên cửa sổ, sưởi lò than, Tiểu Mãn và Hoàn Nhi mấy thu dọn đồ đạc.

Trước đó lễ vật của hỷ yến là Bùi phủ nhận, nhưng tiền tổ chức hỷ yến là Tiểu Mãn và Tả Trọng bỏ , Phùng Vận liền đem những thứ Tiểu Mãn dùng , đều giao cho nàng .

Tiểu Mãn hào phóng, còn lấy vải vóc cho mấy tỷ chọn.

Phùng Vận bẩm báo, liền Phù Dương Nghi đến vì chuyện gì.

Bởi , nàng bước , Phùng Vận nghênh đón.

“Huyện quân mau . Ta đang định sai tìm ngươi, ngươi đến .”

Phù Dương Nghi từ ngoài bước , lạnh cóng cả , xoa xoa tay xuống bên cạnh Phùng Vận.

“A Vận, là mẫu bảo tới.”

Nói đến chuyện , nàng phần lúng túng.

“Đều tại , hôm qua nếu cùng ngươi đến nhà xí thì … Đàm Thái, mang tới. A mẫu , tùy ngươi xử trí.”

Phùng Vận bình thản nàng , vẫn là nụ nhàn nhạt .

“Thế khó xử . Người của Đại Trưởng công chúa, – một thần phụ – dám xử trí? Ta cũng khách sáo với ngươi. Điện hạ nếu dung , tự xử trí là ; nếu luyến tiếc, giữ cũng chẳng . Vốn chẳng chuyện lớn, cần nghiêm trọng như . Cũng đừng để tâm lời đồn bên ngoài.”

Phù Dương Nghi ngờ nàng sang an ủi .

“A Vận, ngươi thật .”

Thật ?

Phùng Vận khẽ bật .

“Ngươi đúng là dễ dỗ.”

Phù Dương Nghi khoác lấy cánh tay nàng, tựa nàng sưởi ấm.

“Ta cần ngươi dỗ, tự dán tới . A Vận ấm áp, thơm tho, đừng nam nhân, đến là nữ t.ử cũng cận…”

Phùng Vận hừ , đáp.

Phù Dương Nghi ngẩng đầu, tò mò hỏi:

“Ngươi chuyện tìm ?”

Phùng Vận mỉm gật đầu, sai mang thư của Ôn Hành Tố đến, đặt tay Phù Dương Nghi.

“Xem .”

Phù Dương Nghi thấy bì thư đề gửi cho “Yêu Yêu”, liền lắc đầu.

Phùng Vận rút thư , chỉ cho nàng.

Trong thư : “Thay gửi lời thăm Bình Nguyên huyện quân: Ngọc bội nhận, lấy gì tạ ơn. Ít ngày nữa sẽ trở Tây Kinh, đến phủ bái phỏng.”

Phù Dương Nghi dòng chữ khải mạnh mẽ hữu lực , tim đập như vó ngựa dồn dập, hai tay siết c.h.ặ.t Phùng Vận, e thẹn vui mừng.

“A Vận, ngươi mau cho , Ôn tướng quân là thích ngọc bội, là thích ?”

Phùng Vận nàng chọc .

“Trong lòng ngươi chẳng đáp án ?”

Phù Dương Nghi c.ắ.n môi , mỉm lắc đầu.

“Ta đương nhiên mong thích , nhưng mà… thấy vững lòng.”

 

 

Loading...