Trường Môn Hảo Tế Yêu - Chương 849
Cập nhật lúc: 2026-02-16 07:10:57
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vương phi.”
Chúng nha đồng loạt hành lễ với Phùng Vận.
Lại phúc với A Mễ Nhĩ,
“Thiếu phu nhân.”
Thôi Trĩ cũng theo hành lễ.
Ánh mắt Phùng Vận lướt qua đỉnh đầu nàng , khẽ :
“Ngày Tết, cần khách sáo như . Các ngươi tìm chút niềm vui, tự chơi đùa .”
Mấy nha khúc khích tạ ơn, lui xuống.
Từ đầu đến c.uối, Phùng Vận hề thấy giọng của Thôi Trĩ.
Nàng liếc A Mễ Nhĩ gì, mỉm nhàn nhạt.
“Đi lối .”
A Mễ Nhĩ những chuyện của Ngao Thất, cúi đầu kéo tay áo , cau mày bất mãn:
“Đều tại Ngao Thất, cũng cho Ngao T.ử là c.ắ.n , hại mất mặt.”
Phùng Vận thấy nàng ngây thơ thẳng thắn, chỉ một cái, thêm, tự dẫn A Mễ Nhĩ y phục, đưa nàng trở đại sảnh, thì phát hiện Bùi Quyết về.
Sáng sớm hôm nay, Bùi Quyết các doanh trại đóng quân ở Tây Kinh.
Đó là thói quen cũ của . Mỗi năm đến mồng Một Tết, dù thế nào cũng đến ăn bữa trưa với binh sĩ, tệ nhất cũng ghé qua chào hỏi một tiếng.
“Đại vương.”
Phùng Vận khom hành lễ, xuống bên cạnh .
Hai một cái, nàng cong môi .
“Thế nào? Không ai tìm ngài gây phiền phức chứ?”
Bùi Quyết :
“Ngày Tết, chắc ai nghĩ quẩn như ?”
Phùng Vận sững , bật :
“Ngài đày La Đỉnh Bắc Nhung, đám cựu đảng thể nuốt trôi cục tức ? Hôm qua trong tiệc, th.i.ế.p còn thấy sắc mặt Nguyễn thượng thư dễ lắm.”
Bùi Quyết bỗng đưa tay kéo nàng , chằm chằm.
“Vận nương đau lòng cho ?”
Phùng Vận nghiêng đầu .
“Ngài xem ? Trên mặt th.i.ế.p chỗ nào giống đau lòng ?”
Bùi Quyết nhướng mày, đổi đề tài.
“Hôm nay ngoài một chuyện, liên quan đến nàng.”
Phùng Vận ngẩn .
“Th.i.ế.p? Th.i.ế.p chuyện gì?”
Bùi Quyết nàng :
“Bên ngoài đang đồn rằng Bệ hạ nhận nàng nghĩa mẫu, nhận nghĩa phụ.”
Phùng Vận giật nảy .
Nhà thường nhận nghĩa phụ mẫu thì là chuyện nhỏ, nhưng Hoàng đế há thể tùy tiện nhận bừa?
Lời đồn rõ ràng là đang phóng thích tín hiệu – Bùi Quyết dã tâm soán vị…
“Ai gan to đến , dám bịa đặt đại sự của thiên gia?”
Bùi Quyết dừng một chút, giọng lạnh như băng.
“Những yêu ma quỷ quái trong Tây Kinh , xem là chờ nổi nữa, tự chui chịu c.h.ế.t .”
“Thật là kỳ quái…”
Đêm qua nàng chuyện với A Nguyên, rõ ràng phát hiện ai.
Trừ phi cố ý theo dõi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-849.html.]
Không theo dõi nàng, thì là theo dõi tiểu hoàng đế.
Gió từ hành lang thổi tới, lùa qua rèm cửa, Phùng Vận bỗng cảm thấy lạnh.
…
Tiệc tất niên năm nay ở Bùi phủ, khí Tết đậm.
Phùng Vận đề nghị, một nhà ăn cơm là để đoàn viên, thì bàn đoàn viên, ăn bữa cơm đoàn viên, nên bày một bàn dài, quây quần chung.
Bùi Xung ghế , bên trái là phu thê Bùi Quyết – Phùng Vận, bên là Bùi Viện, phía là Ngao Thất và A Mễ Nhĩ, cùng hai hài t.ử A Tả và A Hữu.
Cả nhà ngay ngắn đông đủ, bầu khí hòa thuận.
Bùi Xung cáo từ ngay giữa tiệc, để đẩy xe đưa rời bàn.
A Mễ Nhĩ thấy sắc mặt đều trở nên trầm xuống, chút sợ hãi.
Bởi vì nàng hiểu quy củ, mấy ngày nay gây ít chuyện.
Nàng nhỏ giọng hỏi:
“Có … năng đúng, chọc giận A ông ?”
Ngao Thất thấy nàng là nhíu mày.
“Không liên quan đến ngươi, ăn phần của ngươi .”
A Mễ Nhĩ “ồ” một tiếng, lặng lẽ cúi đầu, thừa lúc ai để ý, liếc Ngao Thất một cái.
“Ngươi…” Ngao Thất tức nghẹn.
Bùi Viện nhàn nhạt liếc sang, thở dài.
“Là nhớ A mẫu của . Năm nào cũng đoàn viên, năm nào cũng chẳng thể trọn vẹn.”
Bùi Xung đối với thê t.ử mất tình thâm nghĩa trọng, Phùng Vận cũng từng qua. Trong lòng nàng thậm chí còn vô thức cảm thấy, công công như mới là nam nhân thật sự. Thâm tình như thế, đổi là nữ t.ử nào, chẳng cũng sẵn sàng vì ông mà sống c.h.ế.t ?
Nàng nghiêng gắp cho Bùi Quyết một đũa thức ăn, khẽ.
“Ngài mà như phụ ngài một nửa, e là thiên hạ thái bình .”
Bùi Quyết ngẩng mắt, đầy vẻ mờ mịt.
Phùng Vận rạng rỡ:
“Ăn , đặc biệt dặn nhà bếp cho ngài đấy. Nhân diện thú tâm… , gà xào cay.”
Bùi Quyết: …
…
Đêm đó, Ngao Thất và A Mễ Nhĩ ở Bùi phủ.
Xét họ là phu thê, Phùng Vận chỉ cho sắp xếp một gian phòng.
sáng hôm , nàng Tiểu Mãn gọi dậy, mới Ngao Thất giận tân phụ, đêm qua bảo thêm chăn nệm, một ngủ ở phòng bên, đó là ngủ chung với Ngao Tử.
Nàng dở dở .
Thao Dang
“Phòng bên lò sưởi, e là lạnh . Dặn nhà bếp nấu ít canh gừng, mang sang cho Ngao tướng quân.”
Tiểu Mãn lời.
Phùng Vận gọi Hoàn Nhi và Bội Nhi đến y phục cho .
Bùi gia ở Tây Kinh tuy nhiều thích, nhưng mồng Một Tết nhất định sẽ đến bái niên. Dù nàng tiếp khách, cũng gắng gượng dậy, tròn bổn phận của Ung Hoài Vương phi.
Nàng chuẩn sẵn tâm thế, nhưng ngờ đầu tiên đến chúc Tết là Vệ Tranh và Lạc Nguyệt.
Phùng Vận và Lạc Nguyệt lâu gặp, trong lòng đều bao lời , liền bỏ mặc đám nam nhân ở tiền sảnh, hai cùng hậu viện trò chuyện.
Nhắc đến những trải nghiệm khi chia tay, hai nắm tay, khỏi thở dài cảm khái.
“Ta thật sự nhớ An Độ, nhớ những tỷ cùng hoạn nạn. Nếu thể về một thì bao.”
Nghe Văn Huệ xuất giá, Đại Mãn trở về Nam Tề, Ứng Dung chưởng quỹ tiệm may, Sài Anh và Nam Quỳ đều thể tự đảm đương một phương, Quản Vi trong lòng, A Vạn cũng bày sạp bán mì, giờ ngay cả Tiểu Mãn cũng hôn sự.
“Mỗi đều sống như , đều là nhờ , nhờ cả .”
Lạc Nguyệt , đến bản .
“Ta ở bên , một ngoài, ngày tháng quả thực khó khăn hơn nhiều. Ban đầu, lời đồn đãi vô cùng nhiều, họ là kỹ nữ nhỏ mà phu chủ mang từ lầu xanh về, xứng sinh con nối dõi cho nhà họ Vệ. Trong phủ ngoài phủ, hễ thấy là cợt. Sau phu chủ âm thầm điều tra, bắt mấy kẻ, trừng trị một phen, lời tiếng mới ít dần. Thời gian lâu hơn nữa, ngoài thấy cũng dần dần kính trọng lên…”