Thảo nào lại trịnh trọng như vậy, chẳng phải là sợ nàng đuổi Diệp Sấm đi rồi tự ý hành động sao?
Thực ra Phùng Vận biết rõ, Bùi Quyết không muốn nàng dính líu vào chuyện này nên mới một lòng muốn đuổi nàng về An Độ.
Nhưng vì nàng kiên quyết, hắn cũng không ngăn cản nữa.
Chỉ riêng điểm này thôi, Phùng Vận cảm thấy tên Bùi cẩu kia xứng đáng được thưởng một cái đùi gà.
“Trên bếp đang nấu món gà nướng hoa tiêu đấy, cũng làm theo công thức của ta. Tướng quân thử xem nhé?”
Phùng Vận biết điều, hiểu thời thế.
Bùi Quyết cũng rất phối hợp, chỉ khẽ "ừm" một tiếng.
Phùng Vận liếc nhìn nồi nước vừa sôi, bèn nhấc lên rót cho Bùi Quyết một ly đầy. Thấy hắn nghiêm túc ngồi thẳng, ngón tay không hề chạm vào nàng lấy một chút, lòng nàng bỗng trở nên có chút phức tạp.
“Ta dùng bữa xong với tướng quân thì buổi chiều sẽ đến trấn Minh Tuyền, dẫn theo Văn Điền thúc và mấy thợ thủ công đến khảo sát thực địa. Cố gắng trong hôm nay đo đạc xong, hoàn thành bản vẽ thi công để trình tướng quân xem qua, cũng để tướng quân có cái báo cáo trước mặt Thái hậu.”
Việc lớn thế này, đương nhiên Bùi Quyết phải báo lên.
Chỉ là khi nhắc tới Lý Tang Nhược, ánh mắt nàng hơi xao động, cố tình nói bằng giọng chua chát.
Bùi Quyết im lặng.
Hắn không cần báo cáo với bất kỳ ai, nhưng vì Phùng Vận muốn nghĩ cho hắn, nên hắn cũng chiều theo nàng.
Không nhận được phản hồi, Phùng Vận nhìn bóng lưng vững chãi kia, nửa đùa nửa thật cười nói: “Ta nghe nói lần nghị hòa này, Thái hậu sẽ đến Tín Châu. Thiếp nhất định sẽ cẩn trọng lời ăn tiếng nói, không để tướng quân khó xử.”
Bùi Quyết mấp máy môi, vừa định nói gì thì gà nướng hoa tiêu đã được dọn lên. Hai nha hoàn bưng khay thức ăn, đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
Nhìn làn hơi nóng bốc lên nghi ngút, Bùi Quyết đột nhiên quay đầu lại.
“Việc của Hòa Nghị Quán, còn phải chờ Tiêu Trình gật đầu.”
Cái gọi là nghị hòa, đương nhiên phải theo ý của cả hai bên.
Phùng Vận khẽ cười, “Hắn sẽ đồng ý theo phương án của ta.”
Ánh mắt Bùi Quyết tối sầm lại, nhìn nàng một cái, cuối cùng vẫn không hỏi nàng vì sao lại chắc chắn như thế.
“Ăn cơm thôi.”
Phùng Vận ngồi đối diện cùng hắn dùng bữa. Một lúc lâu không nghe thấy tiếng hắn lên tiếng, nàng lại thở dài rồi chủ động giải thích: “Nội bộ nước Tề rối ren, quốc khố trống rỗng. Lúc này Tiêu Trình chẳng khác gì kiến bò trên chảo nóng, gấp gáp cần hòa bình để duy trì ổn định, tập trung phát triển trong nước. Đâu ra sức mà kén cá chọn canh? Cứ yên tâm, khi lên bàn đàm phán, tướng quân cứ việc sư tử há miệng lớn, đòi thêm chút lợi ích cũng chẳng sao. Chỉ là có một điều…”
Bùi Quyết: “Điều gì?”
Phùng Vận khẽ cười.
“Vì triều đình tranh lợi và vì bản thân mình mưu lợi, là hai chuyện khác nhau.”
Bùi Quyết nghiêng đầu, nhìn vào ánh mắt tươi cười trong veo của nàng, khẽ "ừm" một tiếng.
Phùng Vận rất hài lòng với phản ứng của hắn, bởi vì nàng cố ý đặt hắn và Lý Tang Nhược vào thế đối lập...
Và Bùi Quyết đã chấp nhận ám hiệu này.
Vì vậy, tâm trạng nàng rất tốt, không chỉ gắp thức ăn cho hắn mà khi dùng bữa xong, nàng còn cố ý tiến lại gần ôm lấy hắn, khẽ hôn lên gương mặt lạnh lùng xa cách của hắn.
“Ta đi vì chủ công làm việc đây.”
Văn Điền thúc đang đợi, nàng hôn hắn xong liền rời đi.
Bùi Quyết đặt đũa xuống, nhìn theo bóng lưng nàng khuất xa rồi mới cầm bát lên, ăn sạch hết thức ăn còn lại như gió cuốn mây tan.
Nếu có người tinh ý sẽ nhận ra, khi phu nhân ở đó, tướng quân ăn uống rất nho nhã; còn khi phu nhân rời đi, tốc độ ăn cơm của tướng quân nhanh gấp đôi.
Kỷ Hựu đứng ngoài cửa, đợi tướng quân bước ra, liếc mắt nhìn Tả Trọng một cái, lặng lẽ theo sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/truong-mon-hao-te-yeu/chuong-338.html.]
“Tướng quân vì sao không nói với phu nhân?”
Kỷ Hựu tính tình hoạt bát hơn Tả Trọng, nhịn không được mà thốt lên.
Bùi Quyết ngoái đầu nhìn hắn một cái, “Nói gì?”
Kỷ Hựu đáp: “Tướng quân chịu bao nhiêu uất ức như vậy, thế mà phu nhân chẳng hay biết gì…”
187- Nhiều nỗi ủy khuất.
Hắn vừa nói vừa cúi đầu xuống.
Là thân binh theo hầu bên cạnh Bùi Quyết, bọn họ thực ra cũng không rõ trong lòng Đại tướng quân nghĩ gì, càng không biết hắn đối với phu nhân có tình ý thế nào.
Thế nhưng, bọn họ lại có thể cảm nhận được nỗi khó chịu thay cho chủ tử.
Chuyện nghị hòa sớm đã truyền khắp thành, chẳng khác gì ngọn gió thổi vang khắp nơi.
Trong thành Tín Châu, vô số người thì thầm to nhỏ rằng Phùng Vận và Tiêu Trình vốn đã có hôn ước từ trước. Người ta bảo hai người họ vốn là đôi trai tài gái sắc, tâm đầu ý hợp, chính Bùi đại tướng quân chen ngang, cưỡng đoạt thê tử nhà người ta.
Thậm chí còn có kẻ nói tướng quân của họ không phải là phu quân mà chỉ là một kẻ tình nhân lén lút.
Mỗi lần trong doanh trại thị vệ nhận được tin tức từ các mật thám các nơi truyền về, nghe xong đều giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, huống hồ là bọn họ?
Thế nhưng, ngoài trầm mặc ra, tướng quân vẫn chỉ trầm mặc.
Ở bên phu nhân, hắn càng chưa từng nhắc tới lấy một chữ.
Điều này khiến Kỷ Hựu khó mà chịu đựng được, chỉ muốn lôi tướng quân ra bắt hắn mở miệng.
“Dù gì cũng nên để phu nhân biết, tướng quân không phải loại người như vậy. Người ngoài không rõ nội tình, chẳng lẽ phu nhân cũng không biết rõ hay sao? Nàng là thế nào mà được đưa vào doanh trại đi theo tướng quân, làm gì có chuyện cưỡng đoạt thê tử nhà ai? Tướng quân của chúng ta cần gì phải làm vậy? Nhiều nữ lang xinh đẹp muốn gả cho ngài ấy còn xếp hàng dài kia kìa...”
Tả Trọng kéo tay áo hắn.
Thấy hắn vẫn còn thao thao bất tuyệt, Tả Trọng liền mạnh tay giật mạnh thêm một cái.
Tâm tư của Đại tướng quân, bọn họ không nên phỏng đoán, lại càng không thể nghi ngờ.
Kỷ Hựu biết mình đã lỡ lời, chỉ là trong lòng uất ức thay cho Bùi Quyết nên nhịn không được mà than vãn vài câu. Thấy Bùi Quyết im lặng quay đầu, hắn vội im bặt, cúi đầu nhận lỗi:
“Thuộc hạ nhiều lời rồi.”
Thao Dang
Bùi Quyết liếc hắn một cái, không trách móc gì, nhưng cũng không nhắc tới chuyện này thêm nữa.
“Đi mời Ôn tướng quân tới đây một chuyến.”
Kỷ Hựu rũ mi mắt, khom người đáp:
“Vâng.”
---
Những lời đồn trong thành, Ôn Hành Tố cũng đã nghe nói.
Chỉ là, rốt cuộc đó là do có kẻ cố tình tung tin để gây áp lực trong việc nghị hòa, hay có kẻ mang lòng khác mà cố ý gây rối, thì không thể tra rõ.
Ôn Hành Tố từng làm thủ thành Tín Châu, cũng từng là tướng quân dẫn binh ra trận, rất hiểu rõ sức mạnh của những lời đồn đại, trong lòng cũng mơ hồ cảm thấy bất an.
Khi tới gặp Bùi Quyết, hắn cứ ngỡ Bùi Quyết gọi mình đến là vì chuyện này.
Nào ngờ, Bùi Quyết nghiêm nghị ngồi ngay ngắn, trên bàn gỗ đặt một cuốn danh sách. Hắn không tỏ thái độ gì mà chỉ lạnh nhạt nói:
“Ôn tướng quân xem thử đi.”
Ôn Hành Tố hành lễ rồi bước lên nhận lấy cuốn sổ, lật ra xem thì sắc mặt liền thay đổi.
Trong cuốn danh sách là thông tin về sứ đoàn từ Trung Kinh.
Bao gồm cả tên tuổi, thân phận, chức quan, bối cảnh gia thế của bọn họ, thậm chí còn ghi rõ mối quan hệ giữa những người đó với nhau, vô cùng chi tiết.