Trùng Sinh Thập Niên 80: Sau Khi Ly Hôn Được Quân Thiếu Cưng Chiều Lên Tận Trời - Chương 377: Tẩu tử của cậu diễn còn đạt hơn cậu đấy
Cập nhật lúc: 2026-04-07 12:51:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần ca mỉm chậm rãi: "Giờ sợ , phụ nữ thì nên dịu dàng một chút, cầu xin ca nhiều , ca vui vẻ cho cô ba trăm, năm trăm tiêu xài..."
Nói đoạn gã ngoắc tay về phía Tạ Vân Thư: "Lại đây, gọi một tiếng ca ca cho xem nào, hôm nay ca sẽ tính toán việc cái tát ."
Mỹ nhân đ.á.n.h cũng sướng thật, gã l.i.ế.m l.i.ế.m môi, cảm thấy Tạ Vân Thư đanh đá, còn kích thích hơn mấy đàn bà bình thường.
Tạ Vân Thư bình thản đẩy Lý Thắng Lợi , bước tới mặt Trần ca, tát cho gã một cái nữa: "Hai cái tát , ông tính toán gì ?"
...
Cả căn phòng im phăng phắc, Trần ca cô tát lệch cả mặt, dường như dám tin một đàn bà như thế mà dám liên tiếp tay với gã!
Muội lấy lá gan đó, sợ hôm nay bước chân khỏi căn phòng ?
"Xử lý hết bọn chúng cho tao!" Người phía gã cũng đông kém Lý Thắng Lợi, gã vung tay lên định đ.á.n.h : "Lát nữa xử xong, tao sẽ cho tất cả tụi mày đồn hết!"
Tạ Vân Thư cong môi với gã: "Vậy thì xem ai đồn , khi tới đây em báo công an ."
Nắm đ.ấ.m giơ lên của Lý Thắng Lợi khựng , đầu : "Vân Thư t.ử, báo công an từ khi nào thế?"
"Trước khi tới." Tạ Vân Thư bình tĩnh vô cùng, nhướng mày Trần ca: "Ông giở trò lưu manh với em, em tát ông hai cái, ông bảo công an bắt em ?"
Tội lưu manh thời đại là tội nặng!
Trần ca nheo mắt, định tay khựng , gã khẩy: "Cô là con gái mà mặt mũi cũng chẳng cần nữa , giở trò lưu manh với cô? lột quần áo của cô ?"
Gã chẳng sợ cái đồn công an nào cả, gã chỉ dùng lời lẽ để nhục Tạ Vân Thư!
Gà Mái Leo Núi
Khu thuộc quyền quản lý của đồn công an Hồng Kiều, chỉ cần tới đây chắc chắn là gã béo sẽ tới, gã còn sợ ?
Tạ Vân Thư chẳng thèm quan tâm tới gã, cô chẳng bận tâm mấy lời tục tĩu đó, hôm nay cô cũng chẳng mong đòi tiền ngay, chứng cứ các thứ cũng thời gian thu thập. Mục đích hôm nay là trút giận , để Trần ca rằng chỗ dựa của gã còn nữa.
Người của đồn công an đến chỉ cô hơn mười phút, tới gã thấp béo, thậm chí chẳng của phân đội đó.
Trần ca chút hoảng, nhưng gã nhanh ch.óng lấy bình tĩnh: "Là con đàn bà tay với ."
Chỉ đàn bà tát hai cái, thì đáng là bao?
Công an Tạ Vân Thư, Trần ca: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Tạ Vân Thư định mở miệng về việc gã giở trò lưu manh, Lý tẩu vốn im lặng sợ hãi bỗng dưng kéo lưng.
Lý Thắng Lợi hiểu ý, lên tiếng.
Tạ Vân Thư mở to mắt, chỉ thấy Lý tẩu vốn đến tiếng phổ thông còn sõi bỗng như biến thành một con khác.
Tẩu lóc nức nở, che mặt: "Đồng chí công an, giở trò lưu manh, giở trò lưu manh với em! Chồng em tới đòi nợ, trả tiền, còn đ.á.n.h chồng em! Hắn còn lột quần áo của em, ôm ấp sờ soạng em nữa!"
"Em sống nổi nữa , em còn mặt mũi nào để đời nữa! Em tát thì chứ, là đồ lưu manh!"
Tạ Vân Thư sững sờ, thậm chí đại não cũng ngừng vận hành.
Lý Thắng Lợi mím môi, ánh mắt phức tạp, nhỏ giọng thì thầm: "Vân Thư, tẩu t.ử của diễn còn đạt hơn đấy."
Tạ Vân Thư: "?"
Cái gì?
Lý tẩu chỉ , tẩu còn bệt xuống đất mà , đầu tóc rũ rượi sống c.h.ế.t đòi tự t.ử, đến mức thấy đau lòng, thấy rơi lệ: "Em là đàn bà trong sạch, thể giở trò lưu manh với em chứ? Em hai đứa con ! Đánh chồng em, còn chuyện đó với em!"
"Em còn mặt mũi nào nữa, thà đ.â.m đầu cột mà c.h.ế.t cho xong!"
Tẩu lồm cồm bò dậy, lao thẳng về phía Trần ca!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/trung-sinh-thap-nien-80-sau-khi-ly-hon-duoc-quan-thieu-cung-chieu-len-tan-troi/chuong-377-tau-tu-cua-cau-dien-con-dat-hon-cau-day.html.]
Đồng chí công an đau hết cả đầu, vội vàng giữ c.h.ặ.t Lý tẩu đang sống c.h.ế.t đòi tự t.ử, Trần ca bằng ánh mắt nghiêm nghị cực kỳ: "Anh gì phụ nữ ?"
Trần ca tức đến phát điên: " chẳng gì cả!"
"Không gì mà đang yên đang lành tự nhiên tát ?" Lần tới là một đồng chí trẻ, chính nghĩa dâng trào: "Vừa nãy chính phụ nữ đó tay với !"
Thời đại , nguyên nhân đàn bà tát đàn ông, mười phần thì chín phần là do đàn ông giở trò lưu manh...
Trần ca hít sâu một : "Người đàn bà bà !"
Đồng chí trẻ càng nghiêm giọng: "Người nào cũng !"
Trần ca nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gã rơi bẫy tự chứng minh, giờ mười cái miệng cũng thanh minh nổi. Vừa gã còn dùng lời lẽ nhục Tạ Vân Thư, vì trẻ , lời thô tục thì gã chỉ chứ mất.
Ai mà ngờ, đàn bà nông thôn trầm mặc chỉ sợ hãi , đột nhiên nhảy thế ?!
Lý tẩu vẫn còn nức nở: "Đồng chí công an, chủ cho em, nếu em lấy sợi dây thắt cổ c.h.ế.t cho !"
Trước khi chồng ngoài, tẩu sợ đến mất mật, đừng là lóc như thế , ngay cả đối diện với mặc đồng phục tẩu cũng sợ sai sai, đắc tội với .
Thế nhưng giờ chồng , tẩu chẳng sợ cái gì nữa...
Chồng là cả bầu trời của tẩu, cái thằng Trần ca đ.á.n.h chồng tẩu, tẩu nhất định tha cho !
Thực Lý tẩu chẳng gì cả, nhưng nãy Tạ Vân Thư Trần ca giở trò lưu manh thì tẩu hiểu. Chuyện kiểu tẩu quá rành. Tạ lão bản trẻ thế , mấy chuyện thể để tiểu cô nương mặt , là tẩu mặt mới đúng!
Đồng chí trẻ vung tay: "Đưa về đồn điều tra , giở trò lưu manh thật thì giam !"
Lão Trần trừng mắt Tạ Vân Thư đầy hung ác: "Mày đợi đấy, tao ngoài sẽ chơi c.h.ế.t mày!"
Gã chẳng sợ đồn công an, trong đó của gã!
Lý tẩu nhảy dựng lên tát cho gã thêm một cái nữa: "Mày chơi c.h.ế.t bà mày, mày còn chơi c.h.ế.t thế nào nữa? Đồ lưu manh thối, lột quần áo bà đủ, mặt công an mà còn dám c.h.ử.i bà ?"
Trần ca sắp nghẹn c.h.ế.t , gã đang Tạ Vân Thư cơ mà, cái mụ đàn bà nhà quê !
chẳng ai thèm gã nữa, đối với hành vi giở trò lưu manh với phụ nữ là khoan nhượng, huống chi Lý tẩu hết đến khác đòi c.h.ế.t, đồng chí trẻ thật sự sợ tẩu nghĩ quẩn.
Trần ca đưa , đám lưng gã một câu cũng chẳng dám ho he.
Sau khi ngoài, Tạ Vân Thư mím môi, chắc chắn hỏi: "Tẩu t.ử, tẩu chứ?"
Lý tẩu vuốt tóc, ngượng ngùng đầy vẻ ngại ngùng với Tạ Vân Thư: "Em , chê , em chỉ nghĩ là thể hỏng danh dự của ."
"Thế nhưng..."
Tạ Vân Thư , tẩu sợ hỏng danh dự của , hơn nữa Lý ca cũng chẳng quản gì ?
Lý tẩu vội vàng lên tiếng: "Em , ở trong thôn em thường xuyên cãi với kiểu , bao giờ chịu thiệt thòi cả."
Xem Lý ca mặc nhiên thừa nhận cách ...
Tạ Vân Thư im lặng một lát mới tiêu hóa sự đối lập lớn và của Lý tẩu.
"Dẫu thì lão Trần cùng lắm chỉ nhốt một hai ngày, chúng tranh thủ thời gian tìm nhân chứng vật chứng, đó kiện gã!" Tạ Vân Thư lấy tinh thần, bắt đầu chuyện chính: "Gã cứ lì lợm chịu trả tiền, đ.á.n.h c.h.ử.i bới cũng chẳng ích gì, ngược còn tự rước họa ."
Lý Thắng Lợi chút chùn bước: "Đi kiện cáo như chẳng quá phiền phức ?"
Người dân thường mấy ai hiểu luật, hơn nữa thời đại , nhiều vẫn ôm tâm lý thà chịu thiệt còn hơn chuốc lấy phiền phức.
Chính vì tâm lý mà gã Trần mới hết đến khác bắt nạt khác, vì gã đinh ninh chẳng ai dám lớn chuyện.